MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầm Thương Vợ BạnChương 10

Thầm Thương Vợ Bạn

Chương 10

1,088 từ · ~6 phút đọc

Thiên Ân và Thanh Mai bước vào ngôi nhà rực rỡ ánh đèn của bố mẹ Gia Huy. Không khí ấm cúng, tràn ngập tiếng cười và mùi thức ăn.

Sự xuất hiện của họ lập tức thu hút sự chú ý. Bà Ngọc, mẹ Gia Huy, là người đầu tiên chạy tới, ôm chầm lấy Thanh Mai.

"Ôi, Mai yêu quý! Sao con đi trong tuyết thế này? Gia Huy đâu? Nó lại bỏ con đi làm rồi à?" Giọng bà đầy trách móc.

Thanh Mai mỉm cười dịu dàng: "Dạ, anh Huy phải đi giao gấp một món hàng quan trọng cho khách ạ. Anh ấy nhờ Thiên Ân đưa con đến đây."

Bà Ngọc quay sang Thiên Ân, ánh mắt bà đầy biết ơn nhưng cũng chứa đựng sự cảm thông sâu sắc mà bà dành cho con dâu. "Thiên Ân, cảm ơn con. May mà có con, nếu không Mai lại phải đi một mình rồi. Con đúng là người đáng tin cậy nhất của Huy."

Thiên Ân chỉ gật đầu, chấp nhận vai trò người đại diện đầy tội lỗi này. Anh phải đứng đó, đóng vai trò của Gia Huy, nhận lấy sự biết ơn mà đáng lẽ phải dành cho người bạn thân.

Bố Gia Huy, ông Tài, một người nghiêm nghị hơn, cũng tiến đến vỗ vai anh. "Cháu vào đây ngồi đi. Con bé Mai ở nhà Huy chắc cũng buồn lắm. Cháu nói chuyện với nó nhiều vào."

Cả gia đình Gia Huy vô tình đẩy Thanh Mai vào vòng chăm sóc của Thiên Ân. Mọi người đều coi đó là điều hiển nhiên, là trách nhiệm của người bạn thân.

Suốt bữa tiệc, Thiên Ân không thể rời khỏi Thanh Mai. Mọi người đều coi họ là một cặp. Dì của Gia Huy, một người thích trêu chọc, còn cười nói lớn: "Thiên Ân và Mai đứng cạnh nhau thật xứng đôi. Nhìn hai đứa cứ như vợ chồng ấy!"

Câu nói tưởng chừng vô hại đó lại khiến Thiên Ân và Thanh Mai cứng đờ. Thiên Ân cảm thấy một cơn nóng rực chạy lên mặt. Anh nhìn sang Thanh Mai, thấy cô cúi đầu xuống, vành tai cô hơi ửng hồng.

Thiên Ân nhanh chóng kiếm cớ, kéo Thanh Mai ra khỏi đám đông, đi đến phòng sách cũ kỹ.

"Chúng ta cần ra đây một lát," anh nói, giọng anh hơi gắt gỏng vì sự căng thẳng.

Phòng sách vắng vẻ, chỉ có ánh đèn bàn mờ ảo và mùi giấy cũ.

"Em xin lỗi," Thanh Mai thì thầm, "em biết anh không thoải mái."

"Không phải lỗi của em," Thiên Ân đáp, dựa lưng vào kệ sách. "Là lỗi của Gia Huy. Và là lỗi của anh, vì anh đã đồng ý đến đây."

"Nhưng anh đã đến," Thanh Mai nhìn thẳng vào anh, ánh mắt cô không còn sự e dè nữa, chỉ còn sự thẳng thắn. "Và anh không hề né tránh lời trêu chọc đó."

"Anh không né tránh được! Anh là... anh là người đại diện của chồng em!" Anh nhấn mạnh từ người đại diện.

"Và em đang sợ, Thiên Ân," Thanh Mai nói khẽ, tiến lại gần anh một bước. "Em sợ anh đại diện cho Gia Huy, nhưng anh lại mang đến cho em cảm xúc của riêng anh. Cái chạm tay trong xe, ánh mắt anh nhìn em khi dì Ngọc nói chúng ta xứng đôi... Đó không phải là của Gia Huy."

Sự thấu hiểu của cô quá sắc bén, khiến anh không còn chỗ trốn.

"Mai, em đừng nói nữa," Thiên Ân cảnh báo, anh cảm thấy sự kiềm chế của mình đang bị phá vỡ.

"Em phải nói!" Thanh Mai đột ngột nâng giọng, nhưng vẫn đủ nhỏ để không ai nghe thấy. "Mối quan hệ này đang giết chết em! Em không thể sống với sự tin tưởng mù quáng của Gia Huy và sự quan tâm cấm kỵ của anh được nữa!"

Cô đưa tay ra, chạm vào cánh tay anh. Lần này, cái chạm là chủ ý, là cầu xin.

"Em xin anh, đừng đối xử với em như Gia Huy đã làm. Đừng để em cảm thấy mình là một món đồ được trao tay, dù chỉ là trong tình bạn. Em cần một sự rõ ràng."

Thiên Ân nhìn xuống bàn tay cô đang đặt trên tay anh. Anh có thể cảm nhận hơi ấm của cô xuyên qua lớp vải. Sự khao khát chạy dọc cánh tay anh. Anh biết, nếu anh không rút lui ngay, anh sẽ không thể kiểm soát được nữa.

Anh không rút tay ra. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại và sự run rẩy của cô.

"Sự rõ ràng ư, Mai?" Giọng anh khàn đặc. "Sự rõ ràng là anh... Anh không thể nhìn em không vui vẻ. Sự rõ ràng là anh chết đi sống lại khi Gia Huy vô tình đẩy em về phía anh."

Anh buông tay cô ra, nhanh chóng quay lưng lại.

"Chúng ta không thể làm điều này, Mai. Anh không thể phản bội Gia Huy. Anh sẽ đưa em về."

Anh biết, việc anh nắm lấy tay cô rồi buông ra là một hành động tàn nhẫn nhất. Nó là sự khẳng định cảm xúc, rồi lập tức từ chối nó.

Họ quay trở lại phòng khách. Thiên Ân nhanh chóng chào tạm biệt bố mẹ Gia Huy, lấy cớ Thanh Mai bị mệt.

Trên đường về, xe lại chìm trong sự im lặng. Cả hai đều biết rằng họ đã đi quá xa.

Tuyết vẫn rơi. Khi đến nhà, Thiên Ân không dám nhìn Thanh Mai.

"Anh về đi," Thanh Mai nói.

"Em vào nhà đi."

Khi Thanh Mai mở cửa xe, cô đột ngột quay lại, đặt chiếc hộp đựng vòng cổ bạc lên ghế bên cạnh anh.

"Anh cầm lấy đi. Em... em không thể đeo nó nữa."

Chiếc vòng đó, là sự minh chứng cho sự tin tưởng của Gia Huy và sự cám dỗ của Thiên Ân.

Thiên Ân nhìn chiếc hộp. Anh biết, Thanh Mai đang cố gắng cắt đứt sợi dây liên kết nguy hiểm này.

Anh không nói gì, chỉ gật đầu. Thanh Mai bước ra khỏi xe.

Khi cô đi vào nhà, Thiên Ân nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ bạc lấp lánh trên ghế. Anh đã thất bại trong vai trò người bạn. Anh đã phản bội Gia Huy bằng cảm xúc, bằng ánh mắt, và bằng những cái chạm lén lút.

Mối quan hệ cấm kỵ này, dưới lớp tuyết đầu tiên, đã chính thức bước qua ranh giới của tình bạn.