Bầu trời phía trên thành phố S bị bao phủ bởi một màu đỏ rực như máu, không phải do ánh hoàng hôn mà bởi những đám mây bụi phóng xạ và lửa cháy ngút trời. Tiếng gầm rú của hàng vạn tang thi bên ngoài bức tường phòng thủ cuối cùng tạo thành một thứ âm thanh chói tai, nghiền nát chút hy vọng mong manh của những người còn sống sót. Giữa trung tâm chiến trường, Chân Nguyệt đứng trên xác một con quái vật khổng lồ, hơi thở của cô đứt quãng, bộ đồng phục chiến đấu màu đen đã rách nát, thấm đẫm máu tươi của cả chính mình và kẻ thù.
Trước mặt cô, Tang thi vương – thực thể cấp mười duy nhất trên thế giới – đang từ từ hồi phục lại những vết thương sâu hoắm do dây leo gai của cô để lại. Nó nhìn cô bằng đôi mắt trắng dã, miệng phát ra những tiếng cười khò khè đầy ngạo mạn. Chân Nguyệt cảm nhận được dòng năng lượng hệ Mộc trong cơ thể mình đã cạn kiệt đến mức khô khốc. Những hạt giống cuối cùng trong túi không gian của cô không còn đủ linh lực để nảy mầm. Cô biết rằng nếu hôm nay con quái vật này không chết, nhân loại sẽ chính thức bị xóa sổ khỏi bản đồ lịch sử.
Chân Nguyệt đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đồng đội cuối cùng của cô đã ngã xuống. Một cảm giác thanh thản kỳ lạ xâm chiếm tâm trí cô. Suốt mười năm lăn lộn trong địa ngục mạt thế, cô đã quá mệt mỏi với việc chạy trốn và giết chóc. Đôi tay cô bắt đầu run lên, không phải vì sợ hãi mà vì cô đang ép buộc hạt nhân dị năng nằm sâu trong vùng đan điền xoay vòng với tốc độ cực đại. Đó là đòn tấn công tự sát mà bất kỳ dị năng giả nào cũng coi là cấm thuật.
Ánh sáng xanh lục nhạt bắt đầu phát ra từ lồng ngực Chân Nguyệt, ban đầu chỉ là một đốm nhỏ nhưng nhanh chóng bùng lên rực rỡ, át cả màu đỏ của bầu trời. Tang thi vương dường như cảm nhận được mối đe dọa tử vong, nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa rồi lao về phía cô với bộ móng vuốt sắc lẹm. Chân Nguyệt không né tránh, cô nở một nụ cười lạnh lẽo, dồn toàn bộ ý chí và sinh mệnh vào một điểm duy nhất.
Tiếng nổ không vang lên dữ dội như cô tưởng tượng. Thay vào đó, một luồng sóng năng lượng xanh khổng lồ lan tỏa, biến mọi thứ trong phạm vi mười dặm thành tro bụi. Cơ thể Chân Nguyệt tan biến vào hư không trong cảm giác đau đớn tột cùng rồi nhanh chóng trở nên tê liệt. Trong khoảnh khắc ý thức cuối cùng sắp sửa lụi tàn, cô mơ hồ nhìn thấy hạt giống thần bí mà cô tìm thấy trong một khu di tích cổ xưa bỗng nhiên phát sáng, bao bọc lấy linh hồn cô và kéo mạnh vào một kẽ hở không gian đang vặn xoắn.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy cô, một bóng tối sâu thẳm thay thế cho khói lửa chiến trường. Chân Nguyệt nghĩ rằng đây chính là cái chết, là sự kết thúc của một kiếp người đầy sóng gió. Nhưng không, trong bóng tối đó, cô chợt nghe thấy tiếng chim hót líu lo và mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa. Một cơn đau âm ỉ từ vùng bụng dưới truyền đến dây thần kinh não bộ, khiến ý thức vốn đã tan rã của cô đột ngột bị kéo trở lại thực tại.
Khi đôi mắt mệt mỏi ấy hé mở, thứ cô nhìn thấy không còn là bầu trời đỏ rực của mạt thế, mà là những xà nhà bằng gỗ mục nát cùng mạng nhện giăng đầy. Chân Nguyệt cố gắng cử động nhưng toàn thân đau nhức như bị xe tải cán qua. Cô đưa tay chạm vào vùng bụng đang nhô lên rõ rệt của mình, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng. Cô chưa chết, nhưng thế giới này rõ ràng không còn là nơi cô từng biết. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu khi những ký ức không thuộc về cô ồ ạt tràn vào, báo hiệu rằng cuộc đời của một "nông phụ cực phẩm" mang tên Chân Nguyệt tại Đại Chu triều chính thức mở màn.