Ánh nắng gắt gỏng của buổi trưa xuyên qua những lỗ thủng trên mái rạ, rọi thẳng vào mặt Chân Nguyệt khiến cô phải nheo mắt đầy khó chịu. Cơn đau đầu như búa bổ ập đến, kèm theo đó là một lượng thông tin khổng lồ và hỗn loạn cuộn trào trong não bộ. Không phải là những báo cáo chiến thuật hay tiếng còi báo động tang thi, mà là ký ức về một cuộc đời hoàn toàn xa lạ. Cô đang ở một nơi gọi là thôn Thanh Hà, thuộc nước Đại Chu, một vương quốc cổ đại không hề có trong sử sách mà cô từng học.
Chân Nguyệt chống tay xuống chiếc giường gỗ ọp ẹp, cố gắng ngồi dậy nhưng lập tức khựng lại vì một sức nặng kỳ lạ ở vùng bụng. Cô cúi xuống, lớp áo vải thô rách rưới không che nổi vòng bụng nhô cao rõ rệt. Theo ký ức vừa tiếp nhận, nguyên chủ của cơ thể này cũng tên là Chân Nguyệt, một người đàn bà bị cả thôn xem là loại cực phẩm lười biếng và hám lợi. Điều đáng nói nhất là cái thai đã sáu tháng này hoàn toàn không có cha, hay đúng hơn, ngay cả chính nguyên chủ cũng không biết kẻ khiến mình mang thai là ai sau một đêm hôn mê bất tỉnh bên bờ suối.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, cô ta vốn là một kẻ ăn không ngồi rồi, thường xuyên trộm gà bắt chó của hàng xóm, lại thêm tính cách chua ngoa nên bị người đời phỉ nhổ. Cha mẹ mất sớm, người anh trai duy nhất thì đi lính bặt vô âm tín, để lại cô ta một mình tự sinh tự diệt trong căn nhà nát này. Khi cái bụng ngày một lớn, danh tiếng của "Chân Nguyệt" vốn đã thối nát nay lại càng thêm ô uế. Người trong thôn Thanh Hà coi cô là điềm xui xẻo, là vết nhơ của làng, thậm chí có kẻ còn đề nghị dìm cô xuống lồng heo để làm gương.
Chân Nguyệt nhếch môi cười lạnh, một nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của kẻ vừa bước ra từ cõi chết. Ở mạt thế, cô giết người không chớp mắt để sinh tồn, giờ đây đối diện với những lời đàm tiếu của đám dân làng cổ đại, cô chỉ thấy nực cười. Tuy nhiên, tình trạng sức khỏe lúc này thật sự tồi tệ. Cơ thể này quá yếu ớt, suy dinh dưỡng trầm trọng, da dẻ vàng vọt nhưng vùng bụng lại căng tròn một cách bất thường. Cô thử vận hành dị năng hệ Mộc trong huyết quản, nhưng chỉ cảm nhận được một dòng năng lượng mỏng manh như tơ nhện, dường như toàn bộ linh lực vừa mới chớm nở đều bị sinh mệnh nhỏ bé trong bụng thầm lặng hút sạch.
Bên ngoài sân, tiếng đập cửa rầm rầm cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Một giọng đàn bà lanh lảnh, tràn đầy sự khinh miệt vọng vào. Đó là Vương thị, vợ của trưởng thôn, người luôn tìm cách tống khứ Chân Nguyệt ra khỏi làng để chiếm lấy mảnh đất nhỏ này. Bà ta vừa đập cửa vừa chửi rủa rằng một kẻ lăng loàn, chỉ biết ăn bám và làm nhục nhã gia môn như cô không xứng đáng được ở lại thôn Thanh Hà thêm một ngày nào nữa.
Chân Nguyệt chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đất lạnh lẽo và ẩm mốc. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, chỉ biết khóc lóc cầu xin sự thương hại kia nữa. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng xanh nhạt, mờ ảo đến mức mắt thường không thể thấy. Dù dị năng chỉ mới khôi phục được một phần vạn, nhưng để đối phó với một kẻ phàm trần thì đã quá đủ. Cô muốn xem thử, ở cái thế giới cổ đại đề cao lễ giáo này, một "nông phụ cực phẩm" mang theo bản năng của một chiến binh mạt thế sẽ khiến bọn họ kinh ngạc đến mức nào.