Tiếng đập cửa mỗi lúc một dồn dập hơn, tưởng chừng như cánh cửa gỗ mục nát có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Chân Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở để xoa dịu cơn đau lâm râm từ vùng bụng dưới. Ký ức của nguyên chủ hiện về rõ mồn một, ngoài bà vợ trưởng thôn hung hăng, đứng bên ngoài còn có hai người họ hàng xa của cô, vốn là những kẻ tham lam luôn chực chờ "ăn hôi" mỗi khi cô bị dồn vào đường cùng.
Cánh cửa cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép mà bật tung ra. Vương thị dẫn đầu, theo sau là gã em họ mặt chuột kẹp và mụ chị dâu họ nanh nọc tràn vào như một cơn lốc. Ánh mắt bọn họ không hề nhìn vào người phụ nữ đang mang thai sáu tháng đứng giữa nhà, mà điên cuồng sục sạo khắp các ngõ ngách. Gã em họ nhanh tay chộp lấy bao ngô cuối cùng treo trên xà nhà, trong khi mụ chị dâu bắt đầu vơ vét vài bộ quần áo cũ kỹ nhưng còn lành lặn. Vương thị chống nạnh, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn nhà, mắng nhiếc rằng loại người như cô không xứng đáng được ăn lương thực của làng, chi bằng đưa ra để bọn họ sử dụng còn có ích hơn.
Chân Nguyệt đứng bất động, đôi mắt lạnh lùng quan sát từng hành động của bọn chúng. Cô cảm nhận được một luồng nhiệt năng yếu ớt đang luân chuyển từ cột sống lan dần xuống đầu ngón tay. Dị năng hệ Mộc của cô dù chưa phục hồi nhưng bản chất nó là sự kết nối với sinh mệnh vạn vật. Ngay lúc gã em họ định bước ra khỏi cửa với bao ngô trên vai, Chân Nguyệt khẽ búng tay một cái.
Bên dưới nền đất ẩm thấp của gian nhà tranh, những sợi rễ cỏ dại vốn dĩ vô hại bỗng nhiên vươn dài, hóa thành những sợi dây leo chắc khỏe như gân bò. Chúng luồn lách qua các kẽ đất, nhanh như chớp quấn chặt lấy cổ chân gã em họ khiến gã ngã nhào, bao ngô văng ra xa. Chưa dừng lại ở đó, những dây leo gai góc từ bụi tầm xuân bên vách nhà cũng bắt đầu co giãn, chúng như có mắt, lao đến quấn lấy cổ tay của mụ chị dâu họ, khiến mụ ta đau đớn thét lên, buông rơi những vật dụng vừa cướp được.
Vương thị kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, miệng há hốc không thốt nên lời. Bà ta chỉ thấy những sợi dây leo như những con rắn xanh hung tợn, quấn lấy hai người đồng hành của mình rồi treo ngược bọn họ lên xà nhà. Chân Nguyệt bước tới một bước, dáng vẻ bà bầu nặng nề nhưng khí thế lại áp bức đến nghẹt thở. Cô đưa tay vuốt nhẹ một phiến lá liễu vừa mọc ra từ vách gỗ, nhìn thẳng vào mắt Vương thị. Giọng nói của cô không cao nhưng lạnh lẽo như băng giá mạt thế, tuyên bố rằng những gì thuộc về căn nhà này, ai dám chạm vào một sợi lông thì đừng trách dây leo không có mắt.
Năng lượng trong cơ thể đột ngột cạn kiệt khiến Chân Nguyệt lảo đảo, nhưng cô vẫn giữ vững tư thế. Những sợi dây leo siết chặt thêm một vòng khiến hai kẻ đang bị treo ngược mặt mày tím tái, không ngừng rên rỉ cầu xin. Vương thị lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn kinh hoàng, bà ta không hiểu tại sao một con người lười biếng, yếu ớt như Chân Nguyệt lại có khả năng tà môn như vậy, liền la bài hải rồi ba chân bốn cẳng chạy biến ra khỏi cổng. Đám người họ hàng cũng được dây leo ném thẳng ra sân như những bao tải rác. Sự yên tĩnh trở lại với căn nhà nát, nhưng Chân Nguyệt biết đây chỉ là khởi đầu của cuộc chiến, vì những gì cô vừa làm chắc chắn sẽ bị thêu dệt thành chuyện yêu ma quỷ quái trong mắt những kẻ dân làng cổ hủ này.