MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Nữ Không Dễ ĐụngChương 4

Thần Nữ Không Dễ Đụng

Chương 4

659 từ · ~4 phút đọc

Sau khi đám người Vương thị chạy tán loạn, căn nhà tranh rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Chân Nguyệt ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ mục, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Việc điều khiển thực vật khi cơ thể suy kiệt đã rút cạn chút tàn lực cuối cùng của cô. Thế nhưng, điều kinh khủng nhất lúc này không phải là sự đe dọa từ dân làng, mà là cơn đói.

Đó không phải là cơn đói bình thường, mà là "cơn đói mạt thế" – thứ cảm giác cào xé ruột gan, khiến lý trí con người trở nên mụ mẫm, chỉ còn lại bản năng sinh tồn nguyên thủy. Đứa trẻ trong bụng dường như cũng cảm nhận được sự thiếu hụt dinh dưỡng, nó khẽ máy động, đòi hỏi một lượng năng lượng khổng lồ mà cơ thể gầy gò của cô không thể đáp ứng. Nhìn bao ngô thô rách vừa giành lại được, Chân Nguyệt biết bấy nhiêu đó không đủ để nuôi sống hai sinh mạng. Cô cần protein, cần vitamin, cần những thứ có thể lập tức chuyển hóa thành sức mạnh.

Chống một cành cây khô làm gậy, Chân Nguyệt lê bước chân nặng nề hướng về phía khu rừng già phía sau thôn Thanh Hà. Trong ký ức của nguyên chủ, đây là khu rừng "dữ", nơi có thú hoang và những vách đá hiểm trở mà dân làng ít ai dám bén mảng sâu vào. Nhưng đối với một kẻ từng sinh tồn giữa bầy tang thi cấp cao, rừng rậm đối với cô là một kho báu.

Càng đi sâu vào đại ngàn, không khí càng trở nên ẩm ướt và giàu linh khí hơn. Chân Nguyệt tìm đến một gốc cổ thụ già cỗi, nơi những tán lá rộng che khuất ánh mặt trời. Cô ngồi xuống, đặt lòng bàn tay run rẩy lên lớp rêu xanh dưới gốc cây. Nhắm mắt lại, cô bắt đầu phát ra những sóng âm dị năng siêu nhỏ, len lỏi vào lòng đất để giao tiếp với những hạt giống đang ngủ vùi.

Dòng máu mang năng lượng hệ Mộc trong cô chảy chậm lại, tập trung vào đầu ngón tay. Ngay lập tức, từ lớp lá mục nát, những mầm nấm hương, nấm rơm mập mạp bắt đầu đâm chồi, lớn nhanh như thổi chỉ trong vài nhịp thở. Không dừng lại ở đó, một dây nho dại bò quanh gốc cây cũng bắt đầu nảy nụ, ra hoa rồi kết thành những chùm quả tím mọng, căng tràn nhựa sống.

Chân Nguyệt không đợi thêm được nữa, cô hái những chùm nho dại, vị chua ngọt thanh mát bùng nổ trong khoang miệng, xoa dịu cơn khát và cái nóng trong người. Tiếp đó, cô nhóm một đống lửa nhỏ bằng cành khô, nướng nhanh những tai nấm vừa hái. Mùi thơm ngậy của nấm tươi quyện với mùi khói gỗ lan tỏa trong không gian. Khi miếng nấm nóng hổi đầu tiên trôi xuống cổ họng, Chân Nguyệt cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp tứ chi, vùng bụng đang co thắt dữ dội cũng dần bình lặng lại.

Lạ thay, khi cô ăn vào, một phần dưỡng chất dường như bị hút sạch bởi cái thai trước khi kịp ngấm vào máu cô. Chân Nguyệt khẽ xoa bụng, ánh mắt phức tạp. Đứa trẻ này không chỉ là một bào thai bình thường, nó như một lỗ đen nuốt chửng năng lượng xanh của cô. Ăn xong, cô không vội về ngay mà tiếp tục dùng dị năng thúc đẩy một bụi dâu rừng chín rộ, hái đầy một vạt áo để mang về. Cô biết, để sống sót và bảo vệ bản thân ở cái thế giới đầy định kiến này, cô phải hồi phục sức mạnh nhanh nhất có thể. Rừng già này, chính là căn cứ địa đầu tiên của cô.