Vừa bước chân ra khỏi bìa rừng với vạt áo đầy dâu dại và nấm tươi, Chân Nguyệt đã nghe thấy tiếng khóc than vang dội từ phía đầu thôn. Một đám đông đang tụ tập trước cổng nhà trưởng thôn, bầu không khí bao trùm sự căng thẳng và tuyệt vọng. Giữa những tiếng xì xào, cô nghe thấy tên của Tiểu Bảo, đứa con trai duy nhất của trưởng thôn vừa tròn năm tuổi, đang đứng trước bờ vực cửa tử vì bị rắn độc cắn khi đang chơi đùa ngoài đồng.
Chân Nguyệt vốn định lướt qua để tránh phiền phức, nhưng ý nghĩ về việc phải đối phó với sự quấy rối liên tục của Vương thị và đám dân làng khiến cô dừng bước. Cô cần một tấm bài hộ thân, một lý do đủ lớn để không kẻ nào dám bén mảng đến căn nhà tranh của mình nữa. Hơn nữa, dị năng hệ Mộc trong cô đang rục rịch chuyển động, dường như sự sống mãnh liệt của cây cỏ xung quanh đang thôi thúc cô thực hiện bản năng nguyên thủy nhất của nó là chữa lành.
Cô chậm rãi tiến về phía đám đông, dáng vẻ bà bầu nặng nề nhưng thần thái bình thản đến lạ thường. Khi thấy Chân Nguyệt xuất hiện, dân làng tản ra, kẻ thì khinh bỉ, kẻ thì sợ hãi sau vụ việc dây leo kỳ quái ban sáng. Vương thị đang gào khóc bên đứa trẻ tím tái, vừa thấy cô liền định chồm dậy chửi bới, nhưng Chân Nguyệt chỉ cần liếc mắt một cái lạnh lùng đã khiến bà ta khựng lại. Cô không nói một lời, quỳ xuống bên cạnh đứa bé, đưa tay bắt lấy mạch đập yếu ớt của nó.
Chân Nguyệt luồn tay vào vạt áo, giả vờ như đang tìm kiếm thảo dược nhưng thực chất là đang dùng dị năng chắt lọc tinh túy từ nắm lá trà dại cô vừa hái trong rừng. Trong lòng bàn tay cô, những chiếc lá xanh tươi nhanh chóng khô héo, để lại một giọt tinh chất màu xanh lục đậm đặc, lấp lánh như ngọc bích. Cô thản nhiên bóp miệng đứa trẻ, nhỏ giọt tinh chất ấy vào. Ngay lập tức, một mùi hương thanh khiết như hơi thở của rừng già lan tỏa khắp sân, lấn át cả mùi máu và dược liệu rẻ tiền xung quanh.
Chỉ trong vài hơi thở, màu tím đen trên gương mặt Tiểu Bảo dần rút đi, thay vào đó là sắc hồng nhuận thần kỳ. Đứa trẻ ho khan một tiếng rồi từ từ mở mắt, hơi thở vốn dĩ đứt quãng giờ đã trở nên đều đặn. Cả sân bãi rơi vào sự tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy. Trưởng thôn, một người đàn ông vốn điềm tĩnh, giờ đây run rẩy quỳ sụp xuống trước mặt Chân Nguyệt.
Chân Nguyệt đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên vạt áo, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào trưởng thôn và Vương thị. Cô không cần lời cảm ơn, cô cần một cam kết. Giọng nói cô đều đều nhưng đầy uy lực, yêu cầu từ nay về sau căn nhà tranh của cô là khu vực cấm, không có sự cho phép của cô, bất kỳ ai bước vào đều phải tự gánh lấy hậu quả. Trưởng thôn lúc này coi cô như thần y tái thế, lập tức tuyên bố trước toàn thể dân làng rằng Chân Nguyệt là ân nhân của gia đình ông, kẻ nào dám bất kính với cô tức là đối đầu với cả thôn Thanh Hà.
Đổi lấy mạng sống của một đứa trẻ là sự yên tĩnh mà Chân Nguyệt hằng mong muốn. Cô xoay người bước đi, bỏ lại sau lưng những ánh mắt đầy tôn kính xen lẫn sợ hãi. Tuy nhiên, khi một mình bước vào căn nhà rách nát, cô cảm thấy bụng mình lại nhói lên một cái. Đứa bé dường như đang phấn khích vì lượng linh khí xanh mà cô vừa sử dụng. Chân Nguyệt khẽ vuốt ve bụng mình, thầm nghĩ rằng cái giá của sự yên ổn này có lẽ chỉ là tạm thời, bởi một khi bí mật về "thần y" mang dị năng hệ Mộc lan xa, những kẻ thù thực sự đáng sợ từ bên ngoài sẽ sớm tìm đến đây.