Sau cuộc náo loạn tại nhà trưởng thôn, Thôn Thanh Hà bước vào những ngày cuối đông khắc nghiệt. Gió bấc thổi tràn qua các thung lũng, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, khiến vạn vật đều rơi vào trạng thái héo tàn. Cây cối trong vùng đều trơ trụi lá, màu xám xịt bao trùm khắp các nẻo đường. Thế nhưng, căn nhà tranh rách nát của Chân Nguyệt lại trở thành một điểm dị biệt đến mức khó tin.
Ngay từ sáng sớm, Chân Nguyệt đã cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ từ trong chính cơ thể mình. Đứa bé trong bụng không còn máy động nhẹ nhàng như trước, mà dường như đang chủ động vận hành một vòng xoáy năng lượng. Mỗi khi cô ngồi thiền để khôi phục dị năng, cô lại thấy rõ những luồng sáng xanh từ đất trời, từ những hạt mầm ngủ vùi dưới lớp tuyết mỏng, đang điên cuồng đổ dồn về phía tử cung của mình. Cái thai không chỉ hút lấy năng lượng từ mẹ, mà nó đang biến chính cơ thể Chân Nguyệt thành một trạm trung chuyển linh khí của cả một vùng rừng núi.
Chỉ sau một đêm, cảnh tượng quanh căn nhà tranh đã thay đổi hoàn toàn. Những cây liễu già vốn đã chết khô bên hàng rào bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc, xanh mướt một màu ngọc bích. Những bụi cỏ dại xuyên qua lớp băng mỏng, vươn cao lên tận đầu gối, hoa nở rực rỡ như thể mùa xuân đã đến sớm hơn ba tháng. Ngay cả những thân dây leo mà Chân Nguyệt từng dùng để trừng trị đám người họ hàng cũng trở nên cứng cáp, quấn quýt quanh vách nứa, tạo thành một lớp rào chắn tự nhiên vừa xanh tươi vừa đầy vẻ thần bí.
Chân Nguyệt bước ra sân, hơi thở của cô tạo thành làn khói trắng trong không khí giá lạnh, nhưng chân trần chạm xuống cỏ xanh lại cảm thấy hơi ấm lạ kỳ. Cô đưa tay vuốt ve bụng mình, sắc mặt trở nên trầm ngâm. Đứa trẻ này dường như có một sự liên kết mãnh liệt với thực vật, thậm chí còn vượt xa cả dị năng giả hệ Mộc cấp cao nhất mà cô từng biết ở mạt thế. Nó không đơn thuần là một sinh mệnh con người, mà giống như một vị thần của rừng xanh đang mượn bụng cô để hiện thế.
Sự bất thường này nhanh chóng thu hút sự chú ý của người dân trong thôn. Những người đi ngang qua đều phải dừng lại, dụi mắt vì không tin vào cảnh tượng trước mặt. Giữa một mùa đông tiêu điều, ngôi nhà của "nông phụ cực phẩm" lại rực rỡ như một ốc đảo tiên cảnh. Họ bắt đầu rỉ tai nhau về việc Chân Nguyệt không phải là người thường, có kẻ nói cô là tiên nữ bị đày, có kẻ lại sợ hãi cho rằng cô đang nuôi dưỡng một yêu thai có thể hút lấy sinh khí của vương quốc.
Dù có sự bảo hộ của trưởng thôn, nhưng sự tò mò và sợ hãi của con người là thứ không dễ kiểm soát. Chân Nguyệt đứng dưới gốc liễu xanh mướt, cảm nhận rõ rệt từng rung động của đất đai dưới chân. Cô biết rằng, sự tĩnh lặng này sẽ không kéo dài lâu. Cái thai càng lớn, linh khí phát tán ra ngoài càng mạnh, và nó giống như một ngọn hải đăng rực rỡ giữa đêm đen, đang âm thầm dẫn lối cho những thế lực nguy hiểm đang lùng sục khắp Đại Chu tìm kiếm tung tích của Thần vật.
Đúng lúc đó, từ phía xa chân trời, một cánh chim ưng đen tuyền chao lượn trên bầu trời Thôn Thanh Hà. Nó không nhìn xuống dân làng, mà đôi mắt sắc lẹm của nó đang dán chặt vào quầng sáng xanh bao phủ lấy ngôi nhà nhỏ của Chân Nguyệt. Bí mật về cái thai đang dần vượt ra ngoài tầm kiểm soát của cô.