Đêm hôm đó, một trận bão tuyết bất chợt tràn về, gió rít qua những khe cửa của căn nhà tranh tạo thành những âm thanh u uất. Giữa tiếng gió gào thét, Chân Nguyệt đang ngồi bên bếp lửa nhỏ đột nhiên mở bừng mắt. Dị năng hệ Mộc của cô phát ra một tín hiệu cảnh báo rung động dữ dội. Những sợi dây leo bao quanh hàng rào đang run rẩy, chúng truyền về cho cô cảm giác của sự chết chóc và mùi máu tanh nồng nặc đang tiến lại gần.
Chân Nguyệt đứng dậy, khoác thêm chiếc áo bông cũ kỹ, chậm rãi tiến về phía cửa. Ngay khi cô vừa chạm tay vào then cài, một sức nặng nghìn cân đổ sập vào cánh cửa gỗ, khiến nó rung lên bần bật. Cô không vội mở cửa mà khẽ điều khiển một nhánh tầm xuân luồn qua khe hở để quan sát. Bên ngoài, dưới ánh sáng mờ ảo của tuyết trắng, một nam tử vận hắc y đang quỳ sụp dưới đất, thanh kiếm trong tay cắm sâu xuống bùn lạnh để giữ cho cơ thể không ngã quỵ.
Hắn chính là Thẩm Vô Khuyết. Lúc này, khuôn mặt vốn dĩ tuấn mỹ như tạc tượng của hắn trắng bệch không còn giọt máu, vết thương dài trên ngực thấm đẫm huyết đen, rõ ràng là trúng phải kịch độc. Phía sau hắn, cách đó không xa, tiếng vó ngựa dồn dập và ánh đuốc lập lòe của đám truy sát đang xé toạc màn đêm. Thẩm Vô Khuyết ngước mắt nhìn lên ngôi nhà duy nhất còn rực rỡ sắc xanh giữa mùa đông, đôi đồng tử vốn dĩ sắc lạnh giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng cực trước khi tối sầm lại. Hắn ngã gục ngay trước thềm nhà cô, hơi thở mỏng manh như ngọn nến trước gió.
Chân Nguyệt cau mày. Bản năng của một chiến binh mạt thế bảo cô không nên dây dưa với những rắc rối chính trị hay giang hồ. Thế nhưng, đứa trẻ trong bụng cô đột nhiên đạp mạnh một cái, một luồng hơi ấm từ tử cung lan tỏa khắp cơ thể cô, như thể nó đang thúc giục mẹ mình phải cứu lấy người đàn ông này. Chân Nguyệt thoáng ngạc nhiên, cô cảm nhận được sự cộng hưởng lạ kỳ giữa linh khí của đứa bé và dòng máu đang chảy trong người nam tử kia.
Không còn thời gian để do dự, Chân Nguyệt vẫy tay một cái, những dây leo quanh nhà lập tức vươn dài ra như những cánh tay linh hoạt, quấn lấy eo Thẩm Vô Khuyết và kéo hắn vào trong nhà nhanh như chớp. Ngay sau đó, cô dùng dị năng ra lệnh cho bụi tầm xuân và cỏ dại bên ngoài nhanh chóng mọc cao, bao phủ hoàn toàn dấu máu và dấu chân trên tuyết. Khi đám sát thủ cưỡi ngựa lao đến, chúng chỉ thấy một ngôi nhà tranh hoang tàn bị cây cối bao phủ kỳ quặc, tuyệt nhiên không có dấu vết của kẻ đang bị thương.
Bên trong nhà, Chân Nguyệt nhìn người đàn ông đang nằm bất tỉnh dưới đất. Hắc y của hắn làm bằng lụa quý, thắt lưng đính ngọc, khí chất dù trong cơn hấp hối vẫn toát lên vẻ cao quý không thể che giấu. Cô đưa tay đặt lên vết thương của hắn, cảm nhận chất độc đang ăn mòn sinh mệnh này. Chân Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nếu không vì phản ứng kỳ lạ của "đứa nhỏ" trong bụng, cô đã ném hắn ra ngoài cho sói ăn. Cô bắt đầu tập trung năng lượng, những đầu ngón tay phát ra ánh sáng xanh dìu dịu, bắt đầu một cuộc chạy đua với tử thần để giữ lấy mạng sống cho kẻ lạ mặt vừa phá vỡ sự yên bình của mình.
Số phận đã bắt đầu chuyển động, sợi dây liên kết giữa một "nông phụ" xuyên không và vị vương gia thất thế đã chính thức thắt nút tại gian nhà tranh rách nát này.