MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Nữ Không Dễ ĐụngChương 8

Thần Nữ Không Dễ Đụng

Chương 8

692 từ · ~4 phút đọc

Ánh bình minh của ngày mới rọi vào gian nhà tranh, xua tan đi không khí chết chóc của đêm truy sát. Thẩm Vô Khuyết từ từ mở mắt, cảm giác đầu tiên là cơn đau xé rách ở ngực đã dịu đi, thay vào đó là một luồng khí mát lạnh đang chạy dọc theo kinh mạch. Hắn nhìn xuống, thấy vết thương bị trúng độc của mình đã được đắp bởi một loại lá cây xanh ngắt, nghiền nát, tỏa ra mùi hương thanh khiết của thảo mộc rừng sâu.

Hắn định chống tay ngồi dậy nhưng ngay lập tức một giọng nói lạnh lùng vang lên khiến hắn cứng đờ người. Chân Nguyệt đang ngồi bên cạnh bếp lửa, thong thả húp một bát cháo ngô loãng, ánh mắt không hề nhìn về phía hắn mà dán chặt vào những mầm cây đang nhú lên từ kẽ đất dưới chân giường. Cô lên tiếng, giọng điệu bình thản đến mức vô tình, nói rằng nếu hắn còn muốn giữ lại cái mạng nhỏ này thì tốt nhất đừng cử động mạnh, vì chất độc trong người hắn chỉ mới được ức chế chứ chưa tan hết.

Thẩm Vô Khuyết nheo mắt quan sát người phụ nữ trước mặt. Một nông phụ mang thai sáu tháng, sống trong căn nhà nát giữa mùa đông nhưng xung quanh lại đầy hoa lá xanh tươi, và đặc biệt là cô ta có thể hóa giải được loại kịch độc của cung đình. Hắn hạ thấp giọng, hỏi cô là ai và tại sao lại cứu hắn. Chân Nguyệt lúc này mới ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm của một kẻ từng trải qua tận thế nhìn thẳng vào hắn. Cô cười nhạt, đáp rằng cô cứu hắn không phải vì lòng tốt, mà vì đứa con trong bụng cô có vẻ thích linh khí trên người hắn, và quan trọng hơn, ngôi nhà này đang thiếu một kẻ làm việc nặng.

Thẩm Vô Khuyết, vị vương gia quyền cao chức trọng, người chưa bao giờ phải cúi đầu trước bất kỳ ai, bỗng chốc sững sờ khi nghe Chân Nguyệt đưa ra điều kiện. Cô tuyên bố rằng tiền thuốc men, tiền cơm cháo và công sức cô che giấu hắn khỏi đám sát thủ không hề rẻ. Vì hắn hiện tại không có một đồng xu dính túi, nên hắn phải dùng lao động để trả nợ. Từ hôm nay, cho đến khi vết thương lành hẳn, hắn chính là "nô lệ" của căn nhà này, mọi việc từ gánh nước, bổ củi đến việc dọn dẹp vườn tược đều do hắn đảm nhiệm.

Nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng xen lẫn phẫn nộ của Thẩm Vô Khuyết, Chân Nguyệt chỉ nhún vai, chỉ tay về phía đống củi khô ngoài sân đang phủ đầy tuyết. Cô thản nhiên nói rằng nếu hắn không đồng ý, cô sẵn sàng mở cửa cho đám người cầm đuốc đêm qua quay lại đây. Thẩm Vô Khuyết siết chặt nắm tay, nhìn xuống đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm kiếm và phê chuẩn tấu chương của mình, rồi lại nhìn vào vẻ mặt không chút kiêng dè của bà bầu trước mặt. Hắn thở dài một hơi, sự kiêu ngạo cuối cùng cũng phải nhường chỗ cho bản năng sinh tồn.

Cứ như vậy, trong thôn Thanh Hà bắt đầu xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ. Một nam tử hắc y khí chất phi phàm, dù sắc mặt vẫn còn hơi xanh xao, nhưng hằng ngày vẫn phải cam chịu đi theo sau một nông phụ bụng mang dạ chửa để xách giỏ, cuốc đất. Chân Nguyệt không hề có chút nể nang, cô dùng dị năng hệ Mộc khiến cỏ dại mọc nhanh hơn bình thường chỉ để bắt hắn phải dọn dẹp luôn tay luôn chân. Trong khi Thẩm Vô Khuyết cặm cụi làm việc, Chân Nguyệt ngồi dưới gốc liễu xanh mướt, vừa xoa bụng vừa thầm nghĩ rằng, có một quân bài mạnh mẽ như thế này để sai bảo, cuộc sống ở cổ đại dường như cũng không đến nỗi tệ.