2,305 từ
Thành phố Sầm Châu vào những ngày đầu mùa thu vẫn còn vương lại cái nóng oi ả của tàn dư mùa hè. Những tán cây ngô đồng bên đường rũ xuống, lặng lẽ đón lấy những đợt gió nóng hầm cập thổi qua các con phố cổ kính. Đối với Minh An, không khí này không chỉ nóng ở ngoài da thịt mà còn khiến lồng ngực cậu cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Cậu đứng trước cánh cổng sắt sơn đen của một căn hộ cao cấp, bàn tay siết chặt lấy quai túi xách, đôi mắt nhìn chằm chằm vào số nhà như thể đang đối diện với một tương lai bất định.
Mẹ cậu, bà Úc Cầm, đang đứng bên cạnh bận rộn chỉnh lại cổ áo cho con trai. Khuôn mặt bà rạng rỡ một niềm hy vọng mới, niềm hy vọng về một gia đình trọn vẹn sau nhiều năm lẻ bóng nuôi con. Bà dịu dàng nói với cậu rằng từ nay họ sẽ không còn phải chen chúc trong căn gác xép chật hẹp nữa, rằng người đàn ông tên Giang Thành đó là một người tốt, và con trai của ông ấy chắc chắn cũng sẽ dễ mến như cha mình. Minh An chỉ im lặng, cái gật đầu của cậu nhẹ đến mức gần như không thấy rõ. Cậu không muốn làm mẹ thất vọng, nhưng thâm tâm cậu hiểu rõ, việc bước chân vào một không gian vốn đã thuộc về người khác chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ hiền hậu bước ra đón họ. Đó là Giang Thành. Ông niềm nở cầm lấy hành lý của Minh An, miệng không ngớt lời chào đón. Thế nhưng, sự chú ý của Minh An lại dồn vào bóng dáng đang đứng tựa lưng ở cầu thang bên trong phòng khách. Đó là một thiếu niên trạc tuổi cậu, mặc chiếc áo phông đen đơn giản, đôi mắt sắc lạnh và mang theo vẻ xa cách rõ rệt. Đó chính là Giang Liễm, con trai độc nhất của Giang Thành, và cũng là người từ nay Minh An phải gọi một tiếng anh trai.
Giang Liễm không tiến lại gần, cũng không có ý định chào hỏi. Hắn chỉ đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm quét qua người Minh An một lượt từ đầu đến chân. Trong ánh mắt ấy không có sự thù ghét nảy lửa, nhưng lại chứa đựng một sự bài trừ lặng lẽ, như một con báo đang cảnh giác bảo vệ lãnh thổ của mình trước một kẻ xâm nhập lạ mặt. Ánh nhìn ấy khiến Minh An cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cậu biết, cuộc sống sau này sẽ không hề êm đềm như những gì mẹ cậu hằng mong ước.
Sau vài lời giới thiệu gượng gạo của hai người lớn, Minh An được dẫn lên phòng của mình. Căn phòng nằm đối diện với phòng của Giang Liễm, ngăn cách bởi một hành lang dài và hẹp. Khi cánh cửa phòng khép lại, Minh An tựa lưng vào gỗ, hít một hơi thật sâu. Căn phòng rất đẹp, đầy đủ tiện nghi, cửa sổ hướng ra phía rặng cây ngô đồng xanh mướt, nhưng cậu lại cảm thấy mình giống như một vị khách không mời mà đến. Cậu bắt đầu sắp xếp đồ đạc, từng món đồ cũ kỹ mang từ nhà cũ sang dường như đều lạc lõng giữa không gian sang trọng này.
Buổi tối hôm đó, bữa cơm gia đình đầu tiên diễn ra trong bầu không khí đặc quánh sự gượng ép. Ông Giang Thành liên tục gắp thức ăn cho Minh An, hỏi han về trường học mới và dặn dò Giang Liễm phải chăm sóc em trai vì cả hai sẽ học chung tại Trường Trung học số 1 Sầm Châu. Giang Liễm chỉ đáp lại bằng những tiếng ừ hử vô cảm, đôi đũa trong tay hắn thỉnh thoảng lại gõ nhẹ vào thành bát sứ, tạo ra những âm thanh khô khốc khiến Minh An cảm thấy bồn chồn.
Mẹ cậu nỗ lực kết nối bằng cách khen ngợi sự giỏi giang của Giang Liễm, nhưng đáp lại bà chỉ là sự im lặng đầy kiêu ngạo của hắn. Minh An cúi đầu thật thấp, chỉ tập trung vào bát cơm trắng trước mặt. Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của Giang Liễm thỉnh thoảng lại dừng lại trên người mình, đầy dò xét và đầy sự khó chịu không che giấu. Với Giang Liễm, sự xuất hiện của hai mẹ con Minh An giống như một sự xáo trộn thô bạo vào thế giới tĩnh lặng mà hắn đã quen thuộc suốt nhiều năm sau khi mẹ hắn qua đời.
Sau bữa tối, Minh An xin phép về phòng sớm với lý do mệt sau chuyến đi. Cậu nằm dài trên giường, nhìn lên trần nhà trắng toát. Trong bóng tối, nỗi cô đơn và cảm giác lạ lẫm bủa vây lấy cậu. Minh An với tay lấy chiếc điện thoại, thói quen duy nhất giúp cậu giải tỏa áp lực. Cậu mở ứng dụng mạng xã hội, vào phần nhắn tin với một người có biệt danh là Giang. Đó là một người bạn quen qua mạng từ nửa năm trước, người mà cậu chưa bao giờ gặp mặt nhưng lại là người duy nhất lắng nghe mọi tâm tư của cậu.
Minh An gõ từng dòng chữ, cảm thấy đầu ngón tay hơi run rẩy. Cậu kể về việc mình vừa chuyển đến một ngôi nhà mới, về một người anh trai hờ có vẻ ngoài đáng sợ và một không gian mà cậu cảm thấy mình không thuộc về. Cậu gọi mình là An, cái tên giản đơn như chính con người cậu. Chỉ vài phút sau, màn hình điện thoại sáng lên. Đầu dây bên kia trả lời bằng một giọng điệu trầm ổn, khuyên cậu hãy cho bản thân và những người xung quanh thời gian, rằng mọi sự bắt đầu đều khó khăn nhưng nắng sẽ sớm xuất hiện sau cơn mưa. Những lời an ủi ấy như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của Minh An.
Ở căn phòng đối diện, Giang Liễm cũng đang ngồi trước bàn học, nhưng tâm trí hắn không đặt vào đống sách vở lớp mười hai cao ngất ngưởng. Hắn đang nhìn vào màn hình điện thoại, nơi cuộc trò chuyện với người bạn tên An đang hiển thị. Giang Liễm chưa bao giờ là người dễ dàng mở lòng với ai, nhưng với An, một người lạ lẫm trên mạng, hắn lại tìm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ. Hắn không biết An là ai, ở đâu, chỉ biết đó là một cậu thiếu niên mang theo chút buồn bã nhưng vô cùng chân thành. Hắn vừa gửi đi những lời an ủi cho An, hoàn toàn không hề hay biết rằng người mà hắn vừa nhẹ nhàng vỗ về lại chính là kẻ mà hắn vừa dành cho cái nhìn lạnh nhạt ở bàn ăn chưa đầy một giờ trước.
Sự trớ trêu của định mệnh bắt đầu từ đây, dưới một mái nhà nhưng hai thế giới, trong một không gian ảo nhưng lại chung một nhịp đập. Giang Liễm tắt đèn, nằm xuống giường, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh cậu thiếu niên gầy gò với đôi mắt to tròn, lo lắng đứng ở phòng khách. Hắn cảm thấy bực bội vì sự hiện diện của Minh An, cảm thấy không gian riêng tư bị xâm phạm. Hắn tự nhủ sẽ không bao giờ để kẻ lạ kia bước vào cuộc sống của mình một cách thực sự.
Sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức vang lên, đánh dấu ngày đầu tiên Minh An đến trường mới. Cậu thay bộ đồng phục của Trường số 1, sắc trắng tinh khôi của áo sơ mi khiến cậu trông càng thêm thanh tú và có chút mỏng manh. Khi xuống lầu, cậu thấy Giang Liễm đã ngồi ở bàn ăn, đang thong thả uống cà phê. Hôm nay hắn mặc đồng phục nhưng không cài cúc cổ, dáng vẻ có chút bất cần, hoang dã.
Ông Giang Thành bảo Giang Liễm đưa Minh An đi học vì ông có cuộc họp sớm. Giang Liễm không từ chối, nhưng hắn đứng dậy ngay lập tức, cầm lấy chìa khóa xe đạp điện và bước thẳng ra cửa mà không đợi Minh An. Cậu vội vàng vơ lấy chiếc bánh mì trên bàn, chào mẹ rồi chạy theo. Trên con đường rợp bóng cây dẫn đến trường, Giang Liễm phóng xe khá nhanh, gió thổi tung mái tóc đen nhánh của hắn. Minh An ngồi phía sau, hai tay bám chặt vào mép yên xe, không dám chạm vào lưng hắn. Khoảng cách giữa hai người chỉ vài centimet, nhưng lại như xa tận chân trời.
Trường Trung học số 1 Sầm Châu là một ngôi trường danh giá với bề dày lịch sử. Khi họ bước vào cổng trường, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Giang Liễm. Hắn vốn dĩ là tâm điểm của sự chú ý nhờ vẻ ngoài điển trai và thành tích học tập đáng nể, nhưng cũng nổi danh vì tính cách lầm lì, khó gần. Việc hắn đi cùng một học sinh mới, lại có vẻ ngoài dịu dàng như Minh An, ngay lập tức trở thành đề tài bàn tán thầm lặng.
Giang Liễm dừng xe ở khu vực kỹ thuật, chỉ tay về phía tòa nhà phía Tây rồi nói bằng giọng lạnh lùng nhất có thể rằng đó là văn phòng giáo vụ, cậu tự đi mà làm thủ tục. Nói xong, hắn quay lưng đi thẳng về phía tòa nhà lớp mười hai, không một lần ngoảnh lại. Minh An đứng ngẩn ngơ giữa sân trường rộng lớn, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến tội nghiệp. Cậu nắm chặt quai cặp, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi bước đi theo hướng hắn chỉ.
Thủ tục nhập học diễn ra khá nhanh chóng. Minh An được xếp vào lớp mười một, cùng khối với Giang Liễm nhưng khác ban. Trong lúc chờ giáo viên chủ nhiệm dẫn vào lớp, Minh An ngồi trên ghế đá dưới sân trường. Cậu lại lấy điện thoại ra, theo bản năng muốn tìm kiếm sự an ủi từ người bạn mạng. Cậu nhắn rằng mình đã đến trường, cảm ơn vì những lời khuyên tối qua.
Tại một góc khuất trên tầng cao của tòa nhà đối diện, Giang Liễm đang đứng tựa vào lan can, tay cầm điện thoại. Hắn nhìn thấy tin nhắn của An, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong rất nhỏ mà chính hắn cũng không nhận ra. Hắn gõ phím rằng hôm nay tôi cũng có một ngày bận rộn, hãy cố gắng lên, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hắn vừa gửi tin nhắn đi, tình cờ mắt lại nhìn xuống sân trường và thấy cậu học sinh mới kia cũng đang cúi đầu xem điện thoại. Một thoáng suy nghĩ lướt qua trong đầu Giang Liễm nhưng hắn nhanh chóng gạt đi. Làm sao có thể trùng hợp đến thế được?
Tiếng chuông vào học vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm. Minh An bước vào lớp mới dưới sự giới thiệu của cô giáo. Những gương mặt xa lạ, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Cậu đứng trên bục giảng, đôi bàn tay đan vào nhau, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy khi giới thiệu tên mình. Cậu không biết rằng, ở dãy hành lang bên kia, Giang Liễm đang ngồi trong lớp, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh hoa ngô đồng đang rụng xuống.
Một khởi đầu mới đã chính thức bắt đầu, với đầy rẫy những hiểu lầm, những định kiến và cả những sợi dây tơ duyên mỏng manh đang âm thầm đan dệt trên mạng lưới của không gian ảo. Những kẻ lạ mặt sống chung dưới một mái nhà, mang theo những nỗi đau riêng và những bí mật riêng, đang từng bước bước vào cuộc đời của nhau theo cách mà họ chẳng bao giờ ngờ tới.
Minh An tự nhủ sẽ cố gắng sống thật trầm lặng, không gây rắc rối cho bất kỳ ai, đặc biệt là Giang Liễm. Cậu chỉ muốn mẹ được hạnh phúc, còn bản thân cậu sẽ tìm thấy niềm vui trong những dòng tin nhắn với người bạn phương xa. Cậu không biết rằng, chính người anh trai hờ luôn tỏ thái độ ghét bỏ kia lại chính là người đang sưởi ấm trái tim cậu mỗi đêm qua màn hình điện thoại. Và Giang Liễm, kẻ luôn muốn bảo vệ thế giới riêng tư của mình, cũng không biết rằng người hắn đang dần mở lòng lại chính là "kẻ xâm nhập" mà hắn định sẵn sẽ chẳng bao giờ tử tế.
Mùa thu Sầm Châu năm ấy, những cơn gió bắt đầu mang theo hơi lạnh đầu mùa, báo hiệu cho một hành trình đầy những cung bậc cảm xúc của hai trái tim đang dần tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông, giữa thực tại nghiệt ngã và ảo ảnh ngọt ngào. Mối quan hệ giữa họ, giống như một sợi dây đàn đang được kéo căng, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể tạo nên những âm thanh chấn động, hoặc là sẽ đứt đoạn, hoặc là sẽ tạo nên một bản nhạc giao hưởng tuyệt đẹp của tuổi trẻ.