MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀUChương 2: Cuộc gặp gỡ định mệnh trên mạng xã hội

THANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀU

Chương 2: Cuộc gặp gỡ định mệnh trên mạng xã hội

2,389 từ

Những ngày đầu tiên tại trường Trung học số 1 Sầm Châu đối với Minh An giống như một cuộc dạo chơi trong một mê cung không có lối thoát. Mọi thứ ở đây đều quá đỗi to lớn và hào nhoáng so với ngôi trường cũ ở thị trấn nhỏ của cậu. Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên khô khốc, học sinh ùa ra hành lang như bầy ong vỡ tổ, nhưng Minh An vẫn chọn ngồi lại chỗ ngồi của mình cạnh cửa sổ, lặng lẽ lật mở từng trang sách giáo khoa còn thơm mùi mực mới. Cậu cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé bị cuốn trôi giữa dòng chảy hối hả của thành phố này, nơi mà ngay cả không khí cũng mang theo sự lạnh lùng của những khối bê tông cốt thép.

Phía bên kia sân trường, tại tòa nhà của khối mười hai, Giang Liễm đang đứng cùng đám bạn ở cuối hành lang. Hắn cao lớn, nổi bật với gương mặt góc cạnh và đôi mắt luôn thường trực vẻ bất cần. Một vài nam sinh trong đội bóng rổ đang hào hứng bàn tán về trận đấu sắp tới, nhưng Giang Liễm dường như không mấy bận tâm. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại lướt qua khoảng sân rộng, dừng lại ở tòa nhà khối mười một một cách vô định. Hắn đang nghĩ về cậu thiếu niên tối qua đã bước vào nhà mình, kẻ mang theo sự rụt rè và nhút nhát đến mức khiến hắn cảm thấy ngứa ngáy.

"Giang Liễm, cậu nghe gì không? Chiều nay có trận giao hữu với lớp 12C đấy, cậu phải tham gia đấy nhé." Một người bạn vỗ vai hắn, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.

Giang Liễm thu hồi ánh mắt, đáp lại bằng tông giọng trầm thấp: "Để xem tâm trạng đã."

Hắn bước về phía bồn nước, vốc một vốc nước lạnh tạt lên mặt để xua đi sự oi bức của buổi trưa. Trong thâm tâm, Giang Liễm đang cảm thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Hắn ghét sự thay đổi, ghét việc có người lạ xâm nhập vào không gian sống vốn dĩ chỉ thuộc về hai cha con hắn suốt mười năm qua. Nhưng đồng thời, hình ảnh Minh An đứng nép sau lưng mẹ với đôi mắt tròn xoe, đầy lo âu lại vô thức hiện lên trong tâm trí hắn.

Trở lại với Minh An, cậu quyết định xuống căng tin để mua một chai nước. Khi bước đi trên hành lang, cậu tình cờ nghe thấy vài học sinh lớp bên cạnh đang bàn tán về mình. Họ gọi cậu là "người em trai bí ẩn" của Giang Liễm. Tin tức về việc cha của nam thần trường học tái hôn và đưa về một đứa con riêng đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Minh An cúi thấp đầu, bước nhanh hơn để tránh những ánh mắt tò mò. Cậu không muốn dựa hơi bất kỳ ai, càng không muốn trở thành tâm điểm của những lời xì xào ác ý.

Khi vừa đến khúc quanh dẫn ra sân sau, Minh An suýt chút nữa đã đâm sầm vào một nhóm nam sinh đang đứng hút thuốc vụng trộm. Cậu vội vàng lùi lại, lắp bắp nói: "Xin lỗi, tôi không cố ý."

Một tên trong nhóm, trông có vẻ là tay chơi, nhìn Minh An với vẻ giễu cợt: "Ồ, đây chẳng phải là cậu em trai mới của đại ca Giang sao? Trông trắng trẻo, nhỏ nhắn thế này, chắc là được cưng chiều lắm nhỉ?"

Minh An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, cậu không đáp lời mà định quay đầu bỏ đi. Nhưng tên đó đã nhanh chóng chắn đường, nụ cười trên mặt hắn càng thêm đậm vẻ trêu chọc. Ngay lúc đó, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống từ phía sau. Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên khiến cả nhóm học sinh kia lập tức im bặt.

"Các cậu rảnh rỗi quá rồi à?"

Giang Liễm đứng đó, hai tay đút túi quần, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo xoáy vào tên cầm đầu. Đám nam sinh kia nhìn thấy Giang Liễm thì lập tức thu lại vẻ ngông cuồng, đứa nào đứa nấy đều nhanh chóng dập tắt điếu thuốc rồi lầm bầm vài câu xin lỗi trước khi chạy mất dạng.

Minh An vẫn còn đứng ngây người ra đó, tim đập thình thịch. Cậu nhìn sang Giang Liễm, định mở miệng nói lời cảm ơn: "Cảm ơn anh..."

Nhưng Giang Liễm thậm chí còn không thèm nhìn thẳng vào cậu, hắn hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Đừng có tự mãn. Tôi không giúp cậu vì cậu là em trai tôi. Tôi chỉ không muốn người ta nói con trai của cha tôi lại yếu đuối đến mức bị mấy tên rác rưởi đó bắt nạt. Lần sau tự biết mà tránh xa chỗ này ra."

Dứt lời, hắn quay lưng đi thẳng, để lại Minh An đứng một mình giữa cái nắng gắt của buổi trưa. Cậu mím chặt môi, cảm giác tủi thân dâng lên trong lòng. Giang Liễm rốt cuộc là loại người thế nào? Tại sao trên mạng hắn lại có thể dịu dàng và thấu hiểu đến thế, còn ngoài đời lại giống như một tảng băng không thể tan chảy?

Đúng vậy, sự thật mà cả hai đều chưa biết chính là cuộc gặp gỡ định mệnh trên không gian mạng từ nửa năm trước. Khi ấy, Minh An đang trải qua những ngày tháng tồi tệ nhất sau khi bà ngoại qua đời, còn Giang Liễm thì đang chìm đắm trong sự cô độc vì mối quan hệ rạn nứt với cha. Họ gặp nhau trong một diễn đàn văn học, rồi bắt đầu nhắn tin riêng dưới những cái tên giả.

Tối hôm đó, sau một ngày dài mệt mỏi, Minh An lại trốn vào căn phòng nhỏ của mình, khóa chặt cửa và mở điện thoại lên. Cậu nhắn cho người bạn có tên Giang: "Hôm nay tôi đã gặp một người rất đáng ghét. Anh ta vừa giúp tôi nhưng lại nói những lời làm tôi rất tổn thương."

Ở phòng bên cạnh, Giang Liễm đang nằm gác tay lên trán, điện thoại đặt bên cạnh rung lên. Hắn cầm lấy, đọc tin nhắn của An và khẽ nhíu mày. Hắn gõ phím phản hồi: "Có những người bên ngoài tỏ ra gai góc chỉ để che giấu sự vụng về trong giao tiếp thôi. Đừng quá để tâm đến lời họ nói, hãy nhìn vào hành động của họ."

Minh An đọc được dòng tin nhắn ấy, trong lòng chợt thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Cậu trả lời: "Anh luôn nói đúng. Ước gì ngoài đời tôi cũng gặp được một người anh trai giống như anh vậy. Người anh hiện tại của tôi... thật sự rất khó gần."

Giang Liễm nhìn chằm chằm vào dòng chữ "người anh trai giống như anh", một cảm xúc khó tả len lỏi vào tim. Hắn không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành gửi một biểu tượng mặt cười rồi tắt máy. Hắn không ngờ rằng "người anh trai khó gần" mà An nhắc đến lại chính là mình.

Những ngày tiếp theo, nhịp sống ở nhà họ Giang diễn ra trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Bà Úc Cầm và ông Giang Thành luôn cố gắng tạo ra những chủ đề nói chuyện vui vẻ, nhưng cả Giang Liễm và Minh An đều giữ thái độ im lặng khi ngồi chung bàn ăn. Minh An luôn cố gắng ăn thật nhanh để về phòng, còn Giang Liễm thì thường xuyên vắng mặt vào các bữa tối với lý do tập bóng rổ hoặc học thêm.

Một buổi chiều thứ Sáu, trời đổ mưa tầm tã. Sầm Châu vốn là thành phố ven biển, những cơn mưa mùa thu thường kèm theo gió lớn. Minh An đứng ở sảnh trường nhìn dòng người thưa dần, cậu không mang theo ô cũng không có áo mưa. Xe buýt đến trạm cách đây khá xa, nếu chạy bộ ra đó chắc chắn sẽ ướt sũng.

Đang lúc phân vân, một chiếc xe đạp điện quen thuộc dừng lại ngay trước mặt cậu. Giang Liễm mặc chiếc áo khoác gió màu xanh thẫm, khuôn mặt bị che khuất một nửa sau lớp khẩu trang đen nhưng đôi mắt vẫn lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.

"Lên xe." Hắn nói ngắn gọn.

Minh An hơi khựng lại: "Nhưng... trời đang mưa to lắm."

"Cậu định đứng đây đến tối sao? Hay là muốn mẹ cậu gọi điện cho cha tôi than phiền rằng tôi bỏ rơi cậu?" Giang Liễm gắt nhẹ.

Minh An không dám cãi lại, cậu nhanh chóng ngồi lên phía sau. Lần này, gió thổi mạnh hơn, mưa tạt vào mặt khiến Minh An không tự chủ được mà túm lấy vạt áo khoác của Giang Liễm. Hắn hơi khựng lại một chút khi cảm nhận được sức kéo nhẹ từ phía sau, nhưng không gạt ra. Hắn tăng ga, chiếc xe lao đi trong màn mưa trắng xóa.

Về đến nhà, cả hai đều bị ướt một phần. Bà Úc Cầm thấy con trai và Giang Liễm cùng về thì mừng rỡ, vội vàng mang khăn lông ra. "May quá, Liễm Liễm đưa em về à? Hai đứa mau đi tắm đi kẻo cảm lạnh."

Giang Liễm không nói gì, cầm lấy chiếc khăn từ tay bà rồi bước thẳng lên lầu. Minh An nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng bỗng dấy lên một tia hy vọng nhỏ nhoi. Có lẽ Giang Liễm không đáng ghét như cậu tưởng.

Đêm đó, Minh An bị sốt nhẹ do dầm mưa. Cậu nằm cuộn tròn trong chăn, đầu óc quay cuồng. Trong cơn mê man, cậu với lấy điện thoại, gửi một tin nhắn cho Giang: "Giang ơi, tôi mệt quá. Có lẽ tôi bị ốm rồi."

Giang Liễm lúc này đang ở trong phòng đọc sách, nhận được tin nhắn thì lập tức bật dậy. Hắn cảm thấy lo lắng một cách lạ kỳ. Hắn hỏi: "Cậu có thuốc không? Đã uống nước ấm chưa?"

"Tôi không muốn làm phiền mẹ..." Minh An nhắn lại, hơi thở nóng rực.

Giang Liễm nhìn sang cánh cửa phòng đối diện. Hắn biết Minh An đang ở đó. Sự nghi ngờ bắt đầu nảy sinh trong lòng hắn. Tại sao An lại ốm đúng vào lúc này? Tại sao những tình tiết trong câu chuyện của An lại trùng khớp với thực tế của hắn đến thế? Hắn đứng dậy, bước ra hành lang và đứng trước cửa phòng Minh An. Hắn áp tai vào cửa, nghe thấy tiếng ho húng hắng và tiếng rên nhẹ của người bên trong.

Hắn nắm lấy tay nắm cửa, định đẩy vào nhưng rồi lại khựng lại. Nếu hắn vào đó, hắn sẽ nói gì? "An, là anh đây" sao? Không, điều đó quá điên rồ. Giang Liễm quay về phòng, lấy trong tủ thuốc gia đình một ít thuốc hạ sốt và một miếng dán hạ nhiệt. Hắn đặt chúng trước cửa phòng Minh An, gõ nhẹ ba cái rồi nhanh chóng quay về phòng mình, khép cửa lại nhưng vẫn hé ra một khe nhỏ để quan sát.

Minh An nghe tiếng gõ cửa, cố gắng gượng dậy mở cửa. Cậu không thấy ai, chỉ thấy gói thuốc nằm dưới sàn cùng một tờ giấy ghi chú nhỏ: "Uống thuốc rồi ngủ đi." Nét chữ rồng bay phượng múa, rất mạnh mẽ.

Minh An cầm gói thuốc vào phòng, lòng bỗng thấy ấm áp lạ kỳ. Cậu nhắn cho Giang: "Ai đó vừa để thuốc trước cửa phòng tôi. Có lẽ là người anh trai đó. Có khi anh ta cũng không tệ như tôi nghĩ."

Giang Liễm nhìn dòng tin nhắn, trái tim hắn đập lệch một nhịp. Hắn tựa lưng vào cửa, hơi thở dồn dập. Một sự thật chấn động đang dần hiện ra trước mắt. An... người bạn mà hắn hết lòng quan tâm trên mạng, người mà hắn thầm dành cho những tình cảm đặc biệt suốt nửa năm qua, lại chính là cậu em kế mà hắn hằng ngày vẫn tỏ thái độ xua đuổi.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm giác bàng hoàng bao trùm lấy tâm trí. Hắn phải làm gì bây giờ? Tiếp tục đóng kịch hay đối mặt với sự thật? Nếu Minh An biết "Giang" chính là hắn, cậu ấy sẽ cảm thấy thế nào? Sẽ thất vọng, sẽ sợ hãi, hay sẽ càng ghét bỏ hắn hơn?

Ngoài trời, cơn mưa vẫn không ngừng rơi, những giọt nước đập vào cửa sổ tạo nên những thanh âm hỗn loạn. Trong căn phòng tối, Giang Liễm nhận ra rằng, trò chơi trốn tìm này có lẽ đã đến lúc phải thay đổi luật chơi. Nhưng hắn vẫn chưa sẵn sàng để lộ mặt, ít nhất là chưa phải lúc này. Hắn muốn quan sát thêm, muốn biết xem trong mắt Minh An, "Giang Liễm" thật sự là một người như thế nào.

Ngày đầu tiên của tuần mới, Minh An đã khỏi ốm. Cậu đi học với tâm trạng khá hơn rất nhiều. Khi gặp Giang Liễm ở cầu thang, cậu chủ động mỉm cười và nói: "Cảm ơn anh về chuyện thuốc hôm đó."

Giang Liễm nhìn cậu, ánh mắt phức tạp hơn hẳn mọi ngày. Hắn không còn vẻ lạnh lùng tuyệt đối nữa mà thay vào đó là một sự bối rối bị che giấu kỹ lưỡng. Hắn chỉ gật đầu nhẹ rồi lướt qua cậu, nhưng lần này, Minh An ngửi thấy trên người hắn mùi hương bạc hà quen thuộc – mùi hương mà cậu luôn tưởng tượng khi trò chuyện với Giang.

Một sợi dây liên kết vô hình đã được thắt chặt. Sự thật vẫn đang ngủ yên sau những lớp màn mỏng, chờ đợi một cơn gió đủ mạnh để thổi bay đi tất cả. Hai thiếu niên, dưới một mái nhà, mang theo hai bí mật hòa quyện vào nhau, bắt đầu bước vào những chương kịch tính nhất của tuổi thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy trắc trở tại thành phố Sầm Châu này.