2,649 từ
Cơn mưa rào của đêm hôm trước đã gột rửa đi phần nào bụi bặm trên những tán ngô đồng già cỗi dọc theo con lộ dẫn vào khu nhà họ Giang, nhưng nó không thể làm dịu đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy không gian bên trong căn hộ cao cấp. Sáng sớm hôm ấy, Minh An thức dậy với một cảm giác kỳ lạ trong lồng ngực. Cậu chạm tay vào gói thuốc đặt trên bàn học, ký ức về sự quan tâm thầm lặng đêm qua khiến cậu cảm thấy mâu thuẫn. Một bên là một Giang Liễm lạnh lùng, luôn dùng những lời lẽ sắc mỏng như dao để đẩy cậu ra xa, và một bên là một người nào đó đã lặng lẽ gõ cửa giữa đêm để đưa thuốc cho cậu. Sự đối lập ấy khiến Minh An không thể không suy nghĩ.
Dưới tầng trệt, bà Úc Cầm đã dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng. Tiếng lách cách của bát đĩa và mùi thơm của cháo trắng ninh nhừ cùng dưa muối kiểu Giang Nam lan tỏa khắp gian bếp. Bà hy vọng rằng sự chăm chút của mình có thể làm mềm lòng chàng trai trẻ họ Giang kia. Tuy nhiên, khi Giang Liễm bước xuống cầu thang, khuôn mặt hắn vẫn là một mặt hồ tĩnh lặng không chút gợn sóng. Hắn mặc chiếc áo khoác đồng phục chỉnh tề, nhưng khí chất tỏa ra vẫn khiến người ta có cảm giác khó lòng gần gũi.
"Liễm Liễm, sáng nay có cháo trắng và trứng muối, con ngồi xuống ăn một chút rồi đi học nhé." Bà Úc Cầm mỉm cười, giọng nói mang theo vẻ lấy lòng rõ rệt.
Giang Liễm nhìn lướt qua bàn ăn, đôi mắt hắn dừng lại ở chiếc ghế trống bên cạnh, nơi Minh An thường ngồi. Hắn kéo ghế ra, ngồi xuống một cách thong thả nhưng không đụng đũa ngay. "Cậu ta chưa dậy sao?"
Đúng lúc đó, Minh An cũng vừa đi xuống. Cậu mặc đồng phục tươm tất, mái tóc hơi ẩm do vừa mới gội đầu. Thấy Giang Liễm đang ngồi đó, cậu hơi khựng lại, rồi lý nhí chào: "Chào anh, chào mẹ."
Bà Úc Cầm vui vẻ kéo con trai ngồi xuống. Ông Giang Thành cũng vừa từ phòng đọc sách bước ra, trên tay vẫn còn cầm tờ báo kinh tế buổi sáng. Cả gia đình bốn người vây quanh chiếc bàn tròn bằng gỗ cẩm lai đắt tiền, một khung cảnh mà nhìn từ bên ngoài trông thật ấm cúng và trọn vẹn. Thế nhưng, sự thật lại giống như một mặt băng mỏng, chỉ cần một bước chân không cẩn trọng cũng có thể vỡ tan.
"An An, hôm nay sang tuần mới rồi, con đã quen với nếp học ở trường chưa?" Ông Giang Thành vừa ăn vừa quan tâm hỏi han.
Minh An lễ phép đáp: "Dạ, con đang dần quen ạ. Các bạn trong lớp cũng rất tốt."
"Tốt thì tốt, nhưng đừng có kết giao với mấy thành phần bất hảo." Giang Liễm bất chợt lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng mang theo ẩn ý. "Hôm nọ tôi thấy cậu đứng ở khu vực phía sau trường với đám người của lớp thể dục. Chỗ đó không dành cho những người... ngoan ngoãn như cậu đâu."
Câu nói của Giang Liễm khiến bầu không khí chợt khựng lại. Minh An cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên mặt. Cậu biết Giang Liễm đang ám chỉ vụ việc hôm nọ, nhưng cách hắn nói ra trước mặt người lớn khiến cậu cảm thấy như mình đang bị thẩm vấn.
"Liễm Liễm, con nói vậy là sao? Có chuyện gì xảy ra ở trường à?" Ông Giang Thành nhíu mày nhìn con trai.
"Không có gì đâu chú, chỉ là sự hiểu lầm nhỏ thôi ạ." Minh An vội vàng thanh minh, cậu không muốn mẹ mình phải lo lắng thêm về việc cậu bị bắt nạt.
Giang Liễm nhếch mép, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn gắp một miếng dưa muối, nhai chậm rãi rồi tiếp tục: "Cha, cha đừng lo. Em trai đây thông minh lắm, biết cách tìm sự giúp đỡ đúng lúc mà. Chỉ là tôi muốn nhắc nhở, ở Sầm Châu này, có những lúc người ta giúp cậu không phải vì lòng tốt, mà vì họ muốn xem cậu diễn kịch mà thôi."
Bà Úc Cầm nắm chặt đôi đũa trong tay, gương mặt có chút tái đi. Bà hiểu con trai mình đang chịu uất ức, nhưng bà càng sợ rằng sự hiện diện của mình và Minh An đang thực sự khiến Giang Liễm cảm thấy bị đe dọa. "Liễm Liễm à, dì biết con lo cho em, dì sẽ nhắc nhở Minh An cẩn thận hơn."
"Dì không cần phải gọi tôi thân thiết như thế." Giang Liễm đột ngột đặt đũa xuống, tiếng va chạm giữa sứ và gỗ phát ra một âm thanh chói tai. "Tôi ăn xong rồi. Đi trước đây."
Hắn đứng dậy, khoác cặp lên vai và bước thẳng ra khỏi nhà, để lại một khoảng lặng đầy áp lực. Ông Giang Thành thở dài, đặt tờ báo xuống bàn, đôi mắt lộ vẻ mệt mỏi. "Cái thằng bé này, càng lớn càng khó bảo. Úc Cầm, em đừng để tâm, nó chỉ là chưa quen với việc có người lạ trong nhà."
Minh An cúi đầu, bát cháo trước mặt bỗng trở nên nhạt nhẽo. Cậu cảm thấy lòng ngực đau thắt lại. Tại sao Giang Liễm lại luôn mang theo gai nhọn mỗi khi đối diện với cậu? Đêm qua người gõ cửa đưa thuốc là hắn, nhưng sáng nay người buông lời cay đắng cũng là hắn. Sự mâu thuẫn này khiến Minh An cảm thấy kiệt sức. Cậu chợt nhớ đến "Giang" trên mạng xã hội, người luôn kiên nhẫn nghe cậu than thở và dành cho cậu những lời khuyên dịu dàng nhất. Nếu "Giang" biết được người anh trai ngoài đời của cậu tệ thế này, chắc anh ấy cũng sẽ cảm thấy bất bình thay cậu.
Sau khi ăn xong, Minh An đạp xe đến trường. Cậu cố tình đi chậm để tránh gặp lại Giang Liễm ở cổng trường. Thế nhưng, định mệnh dường như không muốn buông tha cho họ. Khi cậu vừa khóa xe vào bãi, cậu lại thấy dáng người cao ráo ấy đang đứng dưới gốc cây ngô đồng, chung quanh là vài nam sinh cùng lớp mười hai. Họ đang cười nói về một trận đấu game tối qua. Minh An định lướt qua thật nhanh, nhưng một người bạn của Giang Liễm đã nhìn thấy cậu.
"Ê, kia không phải là em trai của cậu sao? Này, cậu gì ơi!"
Minh An buộc phải dừng lại, gượng cười: "Chào các anh."
"Trông cậu em nhỏ nhắn thế này, thảo nào Giang Liễm nhà ta phải bảo vệ kỹ thế. Nghe nói hôm nọ cậu suýt bị bọn thằng Lâm lớp 12C gây chuyện à?" Một nam sinh có vẻ ngoài hào sảng tiến lại gần, vỗ vai Minh An.
Minh An liếc nhìn Giang Liễm, thấy hắn vẫn đứng đó, mắt nhìn về phía xa xăm như thể không liên quan đến mình. Cậu khẽ đáp: "Dạ, không có gì to tát đâu ạ."
"Đúng là không có gì to tát." Giang Liễm bất chợt quay lại, ánh mắt hắn chạm vào Minh An, chứa đựng một sự mỉa mai khó tả. "Chỉ là sau này đi đâu cũng nên mang theo mắt, đừng có để người khác phải đi dọn dẹp hậu quả giúp mình."
Nói xong, hắn ra hiệu cho đám bạn rồi bỏ đi vào tòa nhà lớp học. Minh An đứng lặng tại chỗ, đôi bàn tay siết chặt lấy quai cặp. Những lời nói đó như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự cố gắng hòa nhập của cậu. Cả buổi sáng hôm đó, Minh An không thể tập trung vào bài giảng. Những công thức toán học khô khan trên bảng đen cứ nhảy múa, nhưng trong đầu cậu chỉ hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Giang Liễm và những dòng tin nhắn ấm áp của "Giang".
Đến giờ nghỉ trưa, Minh An trốn lên sân thượng của tòa nhà thư viện, một nơi vắng người mà cậu vô tình phát hiện ra. Cậu mở điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình, dừng lại ở khung chat với "Giang".
"Anh Giang, tôi thực sự rất mệt mỏi. Người anh trai đó... anh ta dường như rất ghét tôi. Dù tôi đã cố gắng lễ phép và không gây rắc rối, nhưng anh ta luôn tìm cách khiến tôi thấy mình là kẻ thừa thãi. Đôi khi tôi tự hỏi, liệu sự xuất hiện của mẹ con tôi có phải là một sai lầm không?"
Gửi đi dòng tin nhắn ấy, Minh An tựa đầu vào tường, nhắm mắt lại. Gió từ biển thổi vào thành phố, mang theo hơi ẩm và vị mặn đặc trưng. Cậu chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này một chút, đến một nơi không có định kiến, không có sự ghét bỏ vô cớ.
Ở một góc khác của trường học, trong phòng tự học vắng vẻ, điện thoại của Giang Liễm rung lên. Hắn đọc tin nhắn của An, cảm giác khó chịu dâng lên trong cổ họng. Hắn không hiểu tại sao mình lại thấy bực bội khi nghe An kể về "người anh trai" đó. Hắn không hề nhận ra rằng, chính những lời nói sáng nay của mình đã tạo nên vết thương lòng sâu sắc cho người bạn mạng mà hắn trân quý.
Hắn bắt đầu gõ chữ, đầu ngón tay hơi khựng lại: "An, nghe tôi nói này. Có lẽ anh ta không ghét cậu đâu. Có những người sinh ra đã không biết cách thể hiện tình cảm, họ chọn cách làm tổn thương người khác để bảo vệ chính mình. Đừng để lời nói của anh ta định nghĩa giá trị của cậu. Cậu là một người rất tốt, tôi biết rõ điều đó."
Hắn gửi tin nhắn đi, rồi tự cười giễu chính mình. Hắn đang làm gì thế này? Hắn đang đi an ủi người mà chính hắn vừa mới nhục mạ ở trường sao? Sự phân liệt giữa thực tế và thế giới ảo khiến Giang Liễm cảm thấy mình như một kẻ tâm thần phân liệt. Hắn ghét Minh An vì Minh An là con trai của người phụ nữ đã thay thế vị trí của mẹ hắn trong nhà, nhưng hắn lại yêu thích sự chân thành và mong manh của An trên mạng. Hắn không thể kết nối được hai con người này làm một, dù những dấu hiệu trùng hợp đã bắt đầu lộ rõ.
Minh An đọc được tin nhắn trả lời của Giang, nước mắt không kìm được mà trào ra. "Cậu là một người rất tốt, tôi biết rõ điều đó." Câu nói đơn giản ấy giống như một chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước lũ. Cậu lau nước mắt, gõ lại: "Cảm ơn anh. Chỉ có anh là tin tưởng tôi thôi. Thật sự cảm ơn anh rất nhiều."
Chiều hôm đó, khi tan học, Minh An không đợi Giang Liễm mà tự mình đi bộ ra trạm xe buýt. Cậu muốn có một không gian riêng để suy nghĩ. Tuy nhiên, khi đang đứng chờ xe, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước mặt. Cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của ông Giang Thành.
"An An, lên xe đi, chú tiện đường đón con và anh về luôn."
Minh An không thể từ chối, cậu mở cửa bước vào xe. Phía ghế sau đã có Giang Liễm ngồi đó. Hắn đang đeo tai nghe, mắt nhắm nghiền, dường như đang ngủ hoặc chỉ đơn giản là không muốn trò chuyện. Xe chuyển bánh, không gian bên trong chật hẹp khiến Minh An cảm nhận rõ rệt hơi ấm và mùi bạc hà thoang thoảng từ người ngồi bên cạnh.
"Hai đứa hôm nay đi học thế nào? Có chuyện gì vui không?" Ông Giang Thành vừa lái xe vừa hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng.
"Bình thường ạ." Giang Liễm trả lời mà không mở mắt.
Minh An cũng khẽ đáp: "Dạ, cũng bình thường ạ."
Bữa cơm tối hôm đó lại tiếp tục là một cuộc chiến ngầm. Bà Úc Cầm đã làm món sườn xào chua ngọt, món mà bà biết Minh An rất thích. Bà gắp một miếng vào bát cho con trai, rồi cũng gắp một miếng cho Giang Liễm. "Liễm Liễm, ăn thử món này đi con, dì làm theo khẩu vị ít đường mà con thích đấy."
Giang Liễm nhìn miếng sườn trong bát, rồi nhìn sang Minh An. Hắn đột ngột đứng dậy, cầm lấy bát cơm của mình rồi đổ hết vào thùng rác trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
"Tôi đã nói rồi, đừng có tự ý can thiệp vào khẩu vị của tôi." Giọng hắn lạnh lẽo như băng. "Tôi không thích sườn, và tôi cũng không thích sự quan tâm giả tạo này."
Ông Giang Thành đập bàn đứng dậy: "Giang Liễm! Con quá đáng vừa thôi! Dì Úc đã vất vả cả buổi chiều..."
"Vậy thì để đứa con trai yêu quý của dì ấy ăn hết đi!" Giang Liễm hét lên, đôi mắt hắn vằn lên những tia máu vì giận dữ và uất ức. Hắn không phải ghét món sườn, hắn ghét cảm giác sự hiện diện của mình trong chính ngôi nhà này đang bị biến thành một quân cờ trong vở kịch "gia đình hạnh phúc" mà cha hắn đang cố dàn dựng.
Hắn quay lưng chạy lên lầu, tiếng cửa phòng đóng sầm lại vang vọng khắp căn nhà. Bà Úc Cầm đứng lặng người, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ nụ cười gượng gạo để an ủi chồng. Minh An cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nát. Cậu không nhịn được nữa, cậu đứng dậy, bước lên lầu và đứng trước cửa phòng Giang Liễm.
Cậu gõ cửa, giọng run rẩy nhưng kiên định: "Giang Liễm, anh có thể ghét tôi, nhưng xin anh đừng đối xử với mẹ tôi như vậy. Bà ấy không làm gì sai cả. Nếu anh thấy khó chịu vì chúng tôi, tôi có thể dọn ra ngoài, nhưng xin anh... xin anh đừng làm bà ấy khóc."
Bên trong phòng, không có tiếng trả lời. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Minh An đứng đó rất lâu, cho đến khi đôi chân bắt đầu tê dại. Cậu quay về phòng mình, cảm thấy kiệt sức hoàn toàn. Cậu lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn mới từ Giang: "An, cậu ổn chứ? Đừng quá buồn, mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết."
Minh An nhìn dòng tin nhắn, rồi lại nhìn ra cánh cửa phòng đối diện. Cậu cảm thấy mình đang sống giữa hai thái cực: một bên là địa ngục lạnh lẽo của thực tại, và một bên là thiên đường ấm áp của không gian ảo. Cậu không biết rằng, cả hai thế giới đó đều đang xoay quanh một người duy nhất. Và người đó, vào lúc này, cũng đang ngồi gục đầu vào hai bàn tay, cảm thấy ghét bỏ chính bản thân mình hơn bất cứ ai trên đời.
Bữa cơm tối ấy, mùi súng ống không chỉ ám vào thức ăn, mà còn ám vào cả những tâm hồn trẻ thơ đang chênh vênh giữa ngưỡng cửa trưởng thành. Sự rạn nứt đã hình thành, và họ sẽ phải học cách hàn gắn nó, hoặc là để nó vỡ vụn vĩnh viễn dưới sức nặng của định kiến và những nỗi đau không lời.