MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀUChương 4: Chào buổi tối, người bạn phương xa

THANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀU

Chương 4: Chào buổi tối, người bạn phương xa

2,639 từ

Đêm ở Sầm Châu không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Tiếng còi tàu từ bến cảng xa xăm vọng lại, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe cửa sổ của tòa nhà cao tầng, tạo nên một bản nhạc u buồn và cô độc. Sau trận cãi vã dữ dội trên bàn ăn, căn nhà họ Giang rơi vào một trạng thái đình trệ đáng sợ. Ông Giang Thành đã bỏ ra ban công hút thuốc, khói thuốc trắng mờ ảo quyện vào bóng tối, còn bà Úc Cầm thì lẳng lặng dọn dẹp đống đổ nát trong gian bếp, đôi vai gầy thỉnh thoảng lại run lên vì những tiếng nấc nghẹn ngào cố che giấu.

Minh An ngồi bó gối trên chiếc giường đơn trong căn phòng của mình. Cậu không bật đèn, để mặc bóng tối nuốt chửng lấy dáng hình gầy gò. Lời nói của Giang Liễm lúc nãy vẫn còn vang vọng bên tai như những nhát dao khứa vào lòng tự trọng. "Sự quan tâm giả tạo" – cụm từ đó giống như một lời kết tội đanh thép dành cho sự nỗ lực chân thành của mẹ cậu. Minh An cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một cảm giác bất lực dâng trào. Cậu muốn bảo vệ mẹ, muốn hét vào mặt Giang Liễm rằng họ không hề giả tạo, nhưng sự nhút nhát thiên bẩm và thân phận "người ngoài" khiến cậu chỉ biết im lặng.

Cậu vươn tay lấy chiếc điện thoại đang đặt trên gối. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Minh An. Như một thói quen, cậu tìm đến khung chat duy nhất có thể mang lại cho cậu chút hơi ấm giữa đêm đông buốt giá này.

"Chào buổi tối, người bạn phương xa."

Minh An gõ dòng chữ này rồi xóa đi, rồi lại gõ lại. Cậu không muốn mang những cảm xúc tiêu cực này đổ lên đầu người khác, nhưng lúc này, nếu không được nói ra, cậu e rằng mình sẽ vỡ vụn mất. Cuối cùng, cậu chỉ gửi đi một câu ngắn ngủi: "Giang ơi, anh còn thức không?"

Chưa đầy mười giây sau, màn hình hiển thị trạng thái "đang nhập". Phía bên kia hành lang, cách một bức tường và một khoảng không gian đầy những vết nứt, Giang Liễm cũng đang ngồi trong bóng tối. Hắn vừa trút giận lên những món đồ trên bàn học, sách vở rơi vãi dưới sàn nhà như một chiến trường thu nhỏ. Hắn ghét bản thân mình của lúc nãy, ghét cái cách hắn nhìn thấy giọt nước mắt của bà Úc Cầm mà trái tim vẫn đanh lại không chút hối lỗi. Hắn cảm thấy mình giống như một con thú bị dồn vào đường cùng, chỉ biết nhe nanh múa vuốt với những người xung quanh để bảo vệ cái tôi đang tổn thương của mình.

Nhưng khi nhìn thấy tin nhắn của An, cơn giận trong lòng Giang Liễm bỗng chốc dịu xuống một cách kỳ diệu. Hắn cầm điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím: "Tôi vẫn ở đây. Sao thế? Cậu lại gặp chuyện không vui à?"

Minh An nhìn dòng chữ hiện lên, nước mắt đột ngột trào ra, lăn dài trên má. Cậu gõ nhanh: "Mọi chuyện tệ lắm anh ạ. Tôi đã cố gắng làm mọi thứ để hòa nhập, mẹ tôi cũng đã cố gắng hết sức để chăm sóc cho gia đình mới này, nhưng người đó vẫn không chấp nhận. Hôm nay, anh ta đã hất đổ cả bát cơm mẹ tôi nấu. Tôi cảm thấy mình thật vô dụng vì không thể bảo vệ được mẹ."

Giang Liễm khựng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ "hất đổ cả bát cơm mẹ tôi nấu". Từng chữ, từng chữ như một cái tát trời giáng vào tâm trí hắn. Hóa ra, dưới góc nhìn của An – người mà hắn vốn dĩ rất trân trọng – hành động của hắn lại tàn nhẫn và đáng ghét đến thế sao? Hắn bỗng thấy tay mình hơi run. Hắn muốn thanh minh, muốn nói rằng hắn không cố ý làm bà ấy tổn thương, hắn chỉ là quá mệt mỏi với sự giả dối của cha mình, nhưng hắn lấy tư cách gì để nói đây? Trong mắt An, hắn chỉ là một người bạn qua mạng xa lạ tên Giang mà thôi.

"An này..." Giang Liễm gõ rồi lại xóa. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điệu trầm ổn như mọi khi. "Người anh trai đó có lẽ đang phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Có đôi khi, người ta phản kháng không phải vì ghét bỏ đối phương, mà vì họ sợ rằng nếu chấp nhận sự tốt đẹp mới này, họ sẽ phản bội lại những ký ức cũ. Cậu đừng quá tự trách mình, cũng đừng thấy mình vô dụng. Sự tồn tại của cậu đối với mẹ cậu đã là sự bảo vệ lớn nhất rồi."

Minh An đọc những dòng tin nhắn ấy, trái tim vốn đang thắt lại dần giãn ra. Cậu sụt sịt mũi, gửi đi một biểu tượng hình chú mèo nhỏ đang khóc: "Anh luôn tìm được lý do để bào chữa cho người khác. Anh thật tốt bụng. Nếu người anh trai kia có được một phần mười sự thấu hiểu của anh thì tốt biết mấy."

Giang Liễm cười khổ. Tốt bụng sao? Nếu An biết "người anh trai kia" chính là kẻ đang nhắn tin cho cậu lúc này, liệu cậu có còn thấy hắn tốt bụng nữa không? Hay cậu sẽ cảm thấy kinh tởm sự dối trá này? Hắn tựa đầu vào thành giường, cảm giác tội lỗi bắt đầu gặm nhấm tâm hồn. Hắn tự hỏi tại sao định mệnh lại trêu đùa họ như vậy. Hai con người sống chung một mái nhà, ban ngày nhìn nhau bằng ánh mắt lạnh lùng, ban đêm lại sưởi ấm cho nhau qua những dòng tin nhắn ảo.

"Chào buổi tối, người bạn phương xa của tôi." Giang Liễm gửi đi câu trả lời mà Minh An đã định gửi lúc đầu. "Đừng khóc nữa. Ngày mai nắng sẽ lại lên. Cậu hãy ngủ một giấc thật ngon, coi như những chuyện hôm nay chỉ là một cơn ác mộng thôi."

"Vâng, cảm ơn anh. Anh cũng ngủ ngon nhé, Giang."

Minh An tắt điện thoại, ôm lấy chiếc gối và nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cậu cảm thấy mình có thể ngủ được một chút. Những lời an ủi của Giang giống như một bản nhạc không lời dịu dàng, xua tan đi những âm thanh hỗn loạn của thực tại.

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Minh An. Cậu dậy sớm, cố gắng bước xuống lầu thật khẽ khàng để không làm phiền ai. Trong bếp, bà Úc Cầm đã chuẩn bị sẵn hai hộp cơm trưa. Bà nhìn thấy con trai thì mỉm cười, nhưng quầng thâm dưới mắt bà không thể giấu nổi việc bà đã thức trắng đêm qua.

"An An, hôm nay con mang cơm đi học nhé. Mẹ làm món thịt kho tàu mà con thích nhất đây." Bà nhỏ giọng nói, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn lên tầng lầu.

Minh An gật đầu, cậu ôm lấy vai mẹ, thì thầm: "Mẹ đừng buồn nữa nhé. Con sẽ luôn ở bên mẹ."

Bà Úc Cầm vỗ về tay con, đôi mắt rưng rưng: "Mẹ biết, mẹ biết mà. Con mau ăn sáng đi rồi còn đi học."

Lúc Minh An chuẩn bị dắt xe ra cổng, Giang Liễm cũng vừa đi xuống. Hôm nay hắn trông có vẻ tiều tụy hơn mọi ngày, mái tóc hơi rối và đôi mắt hằn lên những tia máu. Hắn không nhìn Minh An, cũng không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng lấy xe rồi phóng đi mất hút. Minh An đứng nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Cậu chợt nhớ lại lời của Giang tối qua: "Người ta phản kháng vì sợ phản bội ký ức cũ." Liệu có phải Giang Liễm cũng đang giữ trong lòng một nỗi đau nào đó quá lớn không?

Trường Trung học số 1 hôm nay có vẻ nhộn nhịp hơn bình thường vì có đợt kiểm tra chất lượng đầu kỳ. Minh An bước vào lớp, cố gắng gạt bỏ chuyện gia đình sang một bên để tập trung vào bài vở. Thế nhưng, vận rủi dường như vẫn đeo bám cậu. Trong giờ ra chơi, khi đang đi lấy nước, Minh An vô tình nghe thấy một nhóm nữ sinh đang bàn tán xôn xao về mình và Giang Liễm.

"Này, nghe nói hôm qua đại ca Giang đã làm ầm lên ở nhà vì không chấp nhận em trai mới đấy." Một cô gái có mái tóc buộc cao lên tiếng.

"Thật sao? Tội nghiệp cậu học sinh mới đó quá, trông cậu ta hiền lành như thế mà." Một người khác phụ họa.

"Hiền lành gì chứ, ai mà biết được mẹ con họ có âm mưu gì khi bước chân vào nhà họ Giang giàu có như vậy. Giang Liễm phản ứng thế là đúng thôi."

Minh An đứng sững lại sau bức tường hành lang. Những lời nói ấy như những mũi kim đâm vào da thịt cậu. Cậu không ngờ rằng chuyện riêng tư trong nhà lại bị mang ra làm trò cười cho thiên hạ như thế. Cảm giác nhục nhã dâng lên, khiến cậu chỉ muốn chạy khỏi nơi này ngay lập tức. Cậu quay đầu chạy về phía sân thượng – nơi trú ẩn quen thuộc của mình.

Gió trên sân thượng thổi lồng lộng, làm khô đi những giọt nước mắt vừa mới chớm nở. Minh An ngồi phịch xuống đất, vùi đầu vào đầu gối. Cậu lại lấy điện thoại ra, theo bản năng muốn nhắn tin cho Giang. Nhưng cậu chợt dừng lại. Giang đã an ủi cậu quá nhiều, cậu không muốn biến mình thành một kẻ yếu đuối lúc nào cũng chỉ biết than vãn. Cậu cất điện thoại đi, hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình phải mạnh mẽ lên.

Đúng lúc đó, cửa sân thượng mở ra với một tiếng "két" chói tai. Minh An giật mình ngẩng đầu lên, thấy Giang Liễm đang đứng đó, trên tay cầm một lon nước ngọt lạnh ngắt. Hắn dường như cũng không ngờ sẽ gặp Minh An ở đây. Hai người nhìn nhau trong một khoảnh khắc dài đến nghẹt thở.

Giang Liễm là người phá vỡ sự im lặng trước. Hắn bước lại gần, ném lon nước về phía Minh An. Theo phản xạ, cậu đưa tay ra đỡ lấy.

"Cầm lấy. Trông cậu như sắp chết khát đến nơi rồi đấy." Giang Liễm nói, giọng điệu vẫn lạnh nhạt nhưng không còn chứa đựng sự công kích như tối qua.

Minh An nhìn lon nước trong tay, rồi nhìn sang Giang Liễm: "Sao anh lại ở đây?"

"Đây là chỗ của tôi. Cậu mới là kẻ xâm nhập đấy." Giang Liễm ngồi xuống một chiếc ghế băng cũ kỹ gần đó, mắt nhìn ra phía chân trời. "Mấy lời rác rưởi dưới kia, đừng có để tâm."

Minh An sững sờ: "Anh nghe thấy rồi sao?"

"Tôi không điếc." Giang Liễm hừ lạnh một tiếng. "Cư dân ở cái trường này rảnh rỗi lắm, chuyện gì cũng có thể thêu dệt được. Cậu mà cứ khóc lóc như thế, chỉ càng làm cho bọn họ thấy cậu dễ bắt nạt thôi."

Minh An cắn môi: "Tôi không khóc vì sợ bọn họ. Tôi chỉ... tôi chỉ thấy buồn cho mẹ tôi thôi."

Giang Liễm im lặng một hồi lâu. Hắn vò nát vỏ lon nước trong tay, âm thanh kim loại móp méo nghe thật chói tai. "Mẹ của cậu... bà ấy kho thịt cũng không tệ lắm."

Chỉ một câu nói đơn giản, vụng về và có chút ngượng ngùng, nhưng lại khiến Minh An kinh ngạc đến mức không tin nổi vào tai mình. Đây là một lời khen sao? Hay là một lời xin lỗi gián tiếp? Cậu nhìn sang phía Giang Liễm, thấy vành tai hắn hơi ửng đỏ dưới ánh nắng chiều.

"Cảm ơn anh." Minh An nhỏ giọng nói, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt thanh tú.

"Đừng có hiểu lầm. Tôi vẫn không thích sự hiện diện của các người trong nhà tôi đâu." Giang Liễm đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. "Nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Tôi không muốn bị cha tôi mắng vì để cậu bị người khác làm nhục ở trường."

Nói xong, hắn bước nhanh về phía cửa, bỏ lại Minh An với một mớ cảm xúc hỗn độn. Lon nước trong tay vẫn còn hơi lạnh, nhưng trong lòng Minh An lại nhen nhóm lên một chút hơi ấm. Cậu nhận ra rằng, con người thực sự của Giang Liễm có lẽ không hề tàn nhẫn như cái vỏ bọc mà hắn tự dựng lên. Hắn giống như một quả sầu riêng, lớp vỏ đầy gai nhọn nhưng bên trong lại mang một hương vị rất riêng, chỉ những ai kiên nhẫn mới có thể chạm tới.

Tối hôm đó, khi về nhà, không khí đã bớt căng thẳng hơn. Giang Liễm không còn đổ cơm đi nữa, hắn lặng lẽ ăn hết phần của mình rồi về phòng học bài. Minh An ngồi trong phòng, mở điện thoại lên và nhắn cho Giang: "Giang ơi, hôm nay tôi đã có một cuộc nói chuyện ngắn với người anh trai đó. Anh ấy đã cho tôi một lon nước ngọt và nói một câu rất kỳ lạ. Tôi nghĩ, có lẽ anh nói đúng, anh ấy không thực sự ghét tôi."

Giang Liễm đọc tin nhắn, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn mỉm cười, một nụ cười chân thành nhất kể từ khi mẹ con Minh An chuyển đến. Hắn trả lời: "Tôi đã bảo mà. Chào buổi tối, An. Chúc mừng cậu đã có một bước tiến mới."

Hai thiếu niên, hai căn phòng, một bí mật. Sầm Châu đêm nay dường như cũng dịu dàng hơn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, những tán ngô đồng vẫn lặng lẽ đứng đó, chứng kiến sự bắt đầu của một tình cảm thầm lặng đang nảy nở giữa những va vấp của tuổi trẻ. Họ vẫn là những "người bạn phương xa" trên mạng, nhưng khoảng cách ngoài đời thực đang dần được thu hẹp bởi những cử chỉ quan tâm vụng về nhưng đầy chân thành.

Cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu, và dù phía trước còn bao nhiêu định kiến và khó khăn, chỉ cần trái tim họ vẫn hướng về phía ánh sáng, thì sự vẹn tròn ban đầu sẽ mãi luôn tồn tại. "Chào buổi tối, người bạn phương xa" – lời chào ấy không chỉ là bắt đầu của một cuộc trò chuyện, mà còn là khởi đầu của một tình yêu sẽ vượt qua mọi rào cản của thời gian và danh phận.

Minh An ôm điện thoại vào lòng, chìm vào giấc ngủ với một niềm tin mới. Cậu không còn sợ hãi những ngày sắp tới nữa, bởi vì cậu biết, dù có chuyện gì xảy ra, vẫn luôn có một người tên Giang đứng ở đâu đó, sẵn sàng lắng nghe và bảo vệ cậu. Và cậu cũng bắt đầu mong chờ vào những lần gặp gỡ tiếp theo với người anh trai "gai góc" của mình trên sân thượng trường học, nơi gió biển thổi bay mọi ưu phiền.