MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀUChương 5: Quy tắc ngầm dưới một mái nhà

THANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀU

Chương 5: Quy tắc ngầm dưới một mái nhà

2,248 từ

Sau buổi chiều trên sân thượng, mối quan hệ giữa Giang Liễm và Minh An dường như đã bước qua một giai đoạn mới, không hẳn là thân thiết nhưng cũng không còn gay gắt như những ngày đầu. Tuy nhiên, sự yên bình đó vẫn mang một vẻ mong manh, giống như một dải sương mù che phủ trên mặt hồ, chỉ cần một cơn gió mạnh là sẽ tan biến. Trong ngôi nhà rộng lớn của họ Giang, một bầu không khí im lặng đầy sự tính toán bắt đầu hình thành. Đó không phải là sự im lặng của sự thù ghét, mà là sự im lặng của việc thiết lập các ranh giới để bảo vệ bản thân trước những thay đổi quá đột ngột.

Sáng thứ Hai, Minh An thức dậy sớm hơn thường lệ. Cậu đứng trước gương chỉnh đốn lại bộ đồng phục của Trường Trung học số 1, lòng thầm nghĩ về việc làm sao để duy trì sự hòa hoãn vừa nhen nhóm này. Khi cậu bước xuống phòng khách, Giang Liễm đã ngồi đó, trên bàn gỗ cẩm lai là một tờ giấy trắng với những dòng chữ ngay ngắn nhưng đầy vẻ cứng nhắc. Hắn đẩy tờ giấy về phía Minh An, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là đang quan sát mọi cử động của cậu.

"Ngồi xuống đi. Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng về việc sống chung." Giang Liễm lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang lên trong gian phòng khách vắng lặng khi người lớn đều đã ra ngoài.

Minh An hơi ngạc nhiên nhưng cũng ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện hắn. Cậu cầm tờ giấy lên, bên trên ghi ba chữ lớn: Quy tắc chung.

"Tôi không thích sự xáo trộn, và tôi tin cậu cũng vậy." Giang Liễm khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc sảo xoáy sâu vào Minh An. "Thứ nhất, không tự ý vào phòng của đối phương khi chưa được cho phép. Thứ hai, trước mặt cha tôi và mẹ cậu, chúng ta sẽ giữ vẻ hòa thuận cơ bản, nhưng ở trường, cậu đi đường cậu, tôi đi đường tôi. Cậu không được nhắc đến việc chúng ta sống chung nhà với bất kỳ ai, trừ khi đó là trường hợp khẩn cấp."

Minh An đọc đến đây thì khựng lại, một cảm giác nhói nhẹ lướt qua tim. Cậu biết Giang Liễm có vị thế rất lớn ở trường, việc có thêm một "đứa em kế" từ trên trời rơi xuống chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh của hắn. Cậu hít một hơi thật sâu rồi gật đầu: "Tôi hiểu. Tôi cũng không muốn làm phiền đến cuộc sống vốn có của anh ở trường. Tôi sẽ giữ kín bí mật này."

"Tốt." Giang Liễm tiếp tục, tông giọng có chút nghiêm nghị hơn. "Thứ ba, về việc mẹ cậu... dì ấy có thể nấu ăn, nhưng đừng cố gắng thay đổi thói quen của tôi hay can thiệp vào đồ đạc cá nhân của tôi. Tôi thích ăn gì, làm gì là quyền của tôi. Cậu nên nhắc dì ấy đừng làm những việc thừa thãi như chuẩn bị quần áo hay dọn dẹp phòng cho tôi. Tôi không thích người lạ chạm vào đồ của mình."

Minh An siết nhẹ tờ giấy, cậu ngước lên nhìn thẳng vào mắt Giang Liễm, giọng nói nhỏ nhưng mang theo một sự kiên định không ngờ: "Mẹ tôi chỉ muốn quan tâm anh thôi. Bà ấy vốn dĩ là người chân thành, không phải vì bà ấy muốn nịnh bợ hay chiếm đoạt cái gì của gia đình anh cả. Nếu anh thấy khó chịu, tôi sẽ nói với bà ấy, nhưng xin anh đừng dùng từ người lạ hay thừa thãi để nói về tấm lòng của mẹ tôi. Chúng ta giờ đã là người một nhà trên danh nghĩa rồi."

Giang Liễm hơi bất ngờ trước sự phản kháng nhẹ nhàng nhưng trực diện của Minh An. Hắn nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên có vẻ ngoài thanh tú kia, nhận thấy trong đôi mắt trong veo ấy có một sự kiên cường ẩn giấu. Một cảm giác lạ lẫm lướt qua lòng hắn, có chút gì đó giống như sự tôn trọng thầm lặng nhưng hắn nhanh chóng gạt đi, chỉ hắng giọng rồi quay mặt đi hướng khác.

"Được rồi, coi như tôi dùng từ không đúng. Chỉ cần cậu đảm bảo hai bên không can thiệp quá sâu vào đời tư của nhau là được."

Minh An khẽ thở phào, cậu cầm bút ký tên mình vào góc dưới tờ giấy như một bản cam kết. "Tôi đồng ý với những quy tắc này. Ngoài ra, tôi cũng có một yêu cầu nhỏ. Buổi tối, nếu anh cần yên tĩnh để học bài, hãy cứ nói với tôi. Tôi sẽ không làm ồn ở hành lang hay bật nhạc to. Chúng ta có thể chung sống như những người bạn cùng phòng văn minh."

Cuộc thỏa thuận kết thúc nhanh chóng. Giang Liễm đứng dậy, cầm lấy tờ giấy rồi bước lên lầu, không nói thêm lời nào. Minh An nhìn theo bóng lưng hắn, cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng suốt mấy ngày qua đã nhẹ bớt một phần. Những quy tắc này tuy có chút lạnh lùng, nhưng nó lại là tấm khiên bảo vệ cho cả hai khỏi những xung đột không đáng có.

Tại trường học, mọi chuyện diễn ra đúng như quy tắc thứ hai. Giang Liễm vẫn là đại ca của khối mười hai, luôn xuất hiện cùng đám bạn nam sinh năng nổ, còn Minh An vẫn là cậu học sinh mới trầm lặng của khối mười một. Họ lướt qua nhau ở hành lang như hai người hoàn toàn xa lạ. Đôi khi, mắt họ vô tình chạm nhau giữa đám đông, nhưng cả hai đều nhanh chóng dời đi, thực hiện đúng lời hứa về sự ngăn cách.

Thế nhưng, thế giới ảo lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Tối hôm đó, Minh An nằm trên giường, mở ứng dụng nhắn tin lên. Cậu cảm thấy cần phải kể cho Giang nghe về "bản hiệp ước" kỳ lạ này.

"Giang ơi, hôm nay tôi và người anh trai đó đã lập ra những quy tắc sống chung. Anh ta đưa ra một danh sách rất nghiêm ngặt. Ban đầu tôi thấy hơi buồn vì anh ta coi tôi như người dưng, nhưng nghĩ lại, có lẽ như vậy lại tốt hơn cho cả hai."

Giang Liễm ở phòng đối diện, đang ngồi trước đống đề toán khó, thấy điện thoại sáng lên thì lập tức dừng bút. Hắn đọc tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên. Chính hắn là người đưa ra quy tắc, nhưng khi nghe An kể lại bằng giọng điệu hơi tủi thân ấy, hắn lại thấy mình có chút quá đáng.

"Thực ra, đặt ra quy tắc là cách để bảo vệ mối quan hệ không bị đổ vỡ sớm đấy." Giang Liễm gõ phím. "Anh ta có lẽ chỉ đang cố gắng duy trì sự kiểm soát đối với cuộc sống của mình thôi. Đừng quá để tâm. Cậu thấy những quy tắc đó có quá khó để thực hiện không?"

Minh An trả lời ngay lập tức: "Cũng không hẳn. Tôi chỉ cảm thấy anh ta thực sự rất cô độc. Trong ngôi nhà rộng lớn như vậy, anh ta luôn tạo ra một lớp vỏ bọc để đẩy mọi người ra xa. Tôi có cảm giác anh ta đang sợ hãi điều gì đó."

Giang Liễm nhìn chằm chằm vào màn hình, trái tim bỗng thắt lại. Sợ hãi? Phải, hắn sợ. Hắn sợ sự ấm áp của dì Úc sẽ khiến hắn quên đi hình bóng của mẹ mình. Hắn sợ sự dịu dàng của Minh An sẽ khiến hắn đánh mất đi sự kiên định bấy lâu nay. An luôn là người nhìn thấu hắn, dù họ chưa bao giờ thực sự gặp mặt trong thế giới của An.

"Cậu tinh tế thật đấy." Giang Liễm thở dài, gửi đi dòng tin nhắn. "Có lẽ anh ta nên cảm thấy may mắn vì có một người em trai như cậu."

"Hy vọng là vậy." Minh An nhắn lại cùng một biểu tượng trái tim nhỏ. "Mà này, hôm nay ở trường tôi thấy anh ấy chơi bóng rổ. Trông anh ấy thực sự rất tỏa sáng, khác hẳn với vẻ lạnh lùng khi ở nhà. Tôi nghĩ, nếu anh ấy mở lòng hơn, anh ấy sẽ rất hạnh phúc."

Giang Liễm buông điện thoại, ngả người ra ghế. Hắn nhìn lên trần nhà, cảm giác mâu thuẫn trong lòng càng lúc càng lớn. Một bên là Minh An ngoài đời mà hắn phải giữ khoảng cách theo quy tắc, một bên là An trên mạng mà hắn muốn bảo vệ và sẻ chia. Hắn tự hỏi, nếu một ngày nào đó lớp mặt nạ này rơi xuống, liệu Minh An có còn muốn thấy hắn "tỏa sáng" nữa hay không?

Những ngày tiếp theo, quy tắc ngầm bắt đầu đi vào quỹ đạo. Ở nhà, họ duy trì một sự lễ phép chừng mực trước mặt cha mẹ. Giang Liễm đôi khi còn chủ động giúp Minh An bê những thùng sách nặng, hay Minh An sẽ để lại một tách trà hoa nhài trên bàn trà vào buổi tối khi biết Giang Liễm phải thức khuya ôn thi. Họ không nói chuyện nhiều, nhưng những hành động nhỏ nhặt ấy bắt đầu lấp đầy những khoảng trống trong ngôi nhà.

Một buổi tối thứ Sáu, ông Giang Thành và bà Úc Cầm đi dự tiệc cưới của một người bạn cũ, để hai thiếu niên tự lo liệu bữa tối. Minh An xuống bếp, định nấu hai bát mì đơn giản. Cậu thấy Giang Liễm đang đứng ở tủ lạnh lấy nước, dáng vẻ có chút mệt mỏi.

"Anh muốn ăn mì không? Tôi định nấu mì bò, anh có ăn cay được không?" Minh An rụt rè hỏi, phá vỡ quy tắc "không can thiệp" một chút.

Giang Liễm im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu: "Chút ít thôi. Cảm ơn."

Căn bếp vốn luôn thuộc về dì Úc hôm nay bỗng trở nên sống động với tiếng nước sôi và mùi thơm của gia vị. Giang Liễm không về phòng ngay mà ngồi lại ở bàn ăn, nhìn bóng dáng gầy gò của Minh An đang bận rộn bên bếp lửa. Ánh đèn vàng ấm áp đổ bóng hai người lên tường, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ lùng.

Khi bát mì được bưng ra, khói nghi ngút, Giang Liễm cầm đũa lên. Vị của bát mì rất vừa vặn, mang theo chút hơi ấm của sự quan tâm chân thành. Hắn ăn một miếng, rồi đột nhiên hỏi: "Ở trường cũ, cậu có nhiều bạn không?"

Minh An hơi khựng lại vì sự chủ động của hắn: "Cũng không nhiều lắm. Tôi hơi nhút nhát, nên chỉ có vài người bạn thân thôi. Hầu hết thời gian tôi đều ở trong thư viện hoặc trò chuyện với người bạn trên mạng."

"Người bạn trên mạng?" Giang Liễm nhướng mày, dù hắn biết rõ đó là ai.

"Vâng, một người rất tốt. Anh ấy luôn lắng nghe tôi nói mọi chuyện." Minh An mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui. "Anh ấy là người đã giúp tôi vượt qua những ngày đầu khó khăn khi đến Sầm Châu này."

Giang Liễm cúi đầu ăn mì, che đi sự bối rối trong ánh mắt. "Hừm, trên mạng có nhiều kẻ lừa đảo lắm. Đừng có tin tưởng quá mức."

Minh An khẽ cười, giọng nói đầy tin cậy: "Không đâu, tôi cảm nhận được anh ấy là một người rất chân thành. Đôi khi tôi cảm thấy anh ấy rất giống... thực ra cũng chẳng biết giống ai, nhưng anh ấy mang lại cho tôi cảm giác rất thân thuộc."

Giang Liễm không nói gì nữa, nhưng nhịp tim hắn lại đập nhanh hơn một chút. Bữa tối hôm đó kết thúc trong một bầu không khí không còn súng ống như những lần trước. Quy tắc ngầm vẫn còn đó, nhưng dường như những vết nứt của định kiến đang dần được lấp đầy bằng những sợi tơ tình cảm mỏng manh.

Khi quay về phòng, Giang Liễm mở điện thoại, thấy An gửi một bức ảnh chụp bát mì cậu vừa nấu. "Hôm nay tôi đã nấu mì cho người anh trai đó ăn. Anh ta đã ăn hết sạch đấy! Tôi thấy rất vui."

Giang Liễm mỉm cười, ngón tay lướt trên bàn phím: "Bát mì trông ngon thật. Chắc hẳn anh ta cũng thấy rất ngon, chỉ là không nói ra thôi."

Hắn tựa lưng vào cửa sổ, nhìn ra đường phố Sầm Châu lên đèn. Quy tắc thứ hai nói rằng họ là người lạ ở trường, nhưng thực tế, họ đang dần trở thành những người hiểu nhau nhất dưới một mái nhà. Những quy tắc này, hóa ra không phải để ngăn cách, mà lại đang trở thành một cây cầu vô hình nối liền hai trái tim còn mang nhiều trầy xước. Và Giang Liễm biết, sớm hay muộn, hắn cũng sẽ phải đối mặt với sự thật rằng trái tim hắn đã bắt đầu rung động vì cậu thiếu niên đang sống ngay sát bên mình.