MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀUChương 6: Bí mật trong chiếc điện thoại

THANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀU

Chương 6: Bí mật trong chiếc điện thoại

2,144 từ

Thành phố Sầm Châu bước vào những ngày cuối thu, tiết trời chuyển mình rõ rệt. Những cơn gió heo may bắt đầu mang theo cái lạnh se sắt len lỏi qua từng kẽ lá ngô đồng, khiến người ta chỉ muốn cuộn mình trong những lớp áo len dày sụ. Đối với Minh An, sự thay đổi của thời tiết dường như cũng đồng điệu với những biến chuyển thầm lặng trong căn nhà họ Giang. Kể từ sau bữa tối ăn mì bò cùng nhau, giữa cậu và Giang Liễm đã hình thành một kiểu mặc định không lời: họ không còn đối đầu gay gắt, nhưng cũng chưa thực sự bước qua ranh giới của những người lạ sống chung.

Trong ngôi trường Trung học số 1, kỳ thi giữa kỳ đang đến gần, khiến bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Minh An thường xuyên ở lại thư viện đến tận chiều muộn để ôn tập. Cậu thích cảm giác tĩnh lặng giữa những giá sách cao ngất ngưởng, nơi mùi giấy cũ quyện cùng mùi gỗ thông mang lại một sự an tâm kỳ lạ. Thế nhưng, dù chăm chú vào bài vở đến đâu, thỉnh thoảng cậu vẫn không tự chủ được mà đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy sân bóng rổ của trường.

Ở đó, Giang Liễm thường cùng đội bóng tập luyện. Dưới ánh nắng chiều tà nhạt màu, bóng dáng cao lớn của hắn bật nhảy, những cú ném rổ chuẩn xác và những bước chạy đầy uy lực luôn thu hút sự chú ý của rất nhiều học sinh. Minh An đứng từ xa quan sát, trong lòng nảy sinh một cảm giác ngưỡng mộ pha lẫn chút xa cách. Một Giang Liễm rực rỡ dưới ánh mặt trời ấy dường như hoàn toàn khác biệt với một Giang Liễm trầm mặc, luôn mang theo những quy tắc cứng nhắc khi trở về nhà.

Vào một buổi chiều thứ Năm, khi Minh An đang thu dọn sách vở để chuẩn bị ra về, cậu nhận ra trời đã bắt đầu tối sầm. Một cơn mưa phùn bất chợt kéo đến, khiến không khí càng thêm phần lạnh lẽo. Cậu bước xuống sảnh chính của tòa nhà thư viện, dự định sẽ đợi mưa ngớt rồi mới ra trạm xe buýt. Đúng lúc đó, cậu thấy Giang Liễm cũng đang đứng ở sảnh, trên người vẫn còn mặc bộ đồ bóng rổ nhưng đã khoác thêm chiếc áo khoác đồng phục bên ngoài. Hắn đang chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại trên tay, chân mày hơi nhíu lại.

Minh An định bước đến chào một tiếng, nhưng quy tắc "không làm phiền ở trường" khiến cậu chần chừ. Cậu đứng nép vào một góc cột, cũng lấy điện thoại ra để giết thời gian. Một thông báo từ ứng dụng nhắn tin hiện lên. Là tin nhắn từ Giang.

"An này, hôm nay ở chỗ tôi đang mưa. Cậu đã về nhà chưa? Đừng để bị ướt nhé."

Minh An mỉm cười, đôi mắt cong lên đầy dịu dàng. Cậu nhanh chóng gõ phím trả lời: "Tôi cũng đang bị kẹt lại ở trường vì mưa đây. Anh cũng phải giữ ấm nhé, đừng để bị cảm lạnh."

Ngay khi Minh An vừa nhấn nút gửi, cậu bỗng nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn đặc trưng vang lên từ phía Giang Liễm. Âm thanh ấy rất nhỏ, hòa lẫn trong tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài, nhưng vì không gian sảnh lúc này khá vắng nên Minh An vẫn nghe thấy rõ mồn một. Cậu giật mình nhìn sang. Giang Liễm vẫn đứng đó, mắt nhìn vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt đi rất nhanh. Một suy nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu Minh An nhưng cậu lập tức gạt đi. Chẳng lẽ có sự trùng hợp đến mức đó sao?

Cậu thử gửi thêm một biểu tượng cảm xúc hình trái tim nhỏ. Lần này, cậu nín thở, tập trung toàn bộ thính giác vào phía Giang Liễm. Một giây, hai giây... Chiếc điện thoại trong tay Giang Liễm lại rung lên một nhịp ngắn. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất ấm áp mà Minh An chưa bao giờ được nhìn thấy ngoài đời thực.

Trái tim Minh An như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu cảm thấy tay mình run rẩy đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Cậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Giang Liễm, rồi lại nhìn xuống khung chat với người bạn phương xa. Sự trùng hợp về thời gian, về tiếng chuông, và cả nụ cười kia... mọi thứ dường như đang chỉ về một sự thật mà cậu chưa bao giờ dám mơ tới.

Đúng lúc đó, Giang Liễm đột ngột quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa sảnh vắng. Minh An vội vàng giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, khuôn mặt tái nhợt vì hoảng hốt.

"Cậu... cậu vẫn chưa về sao?" Giang Liễm lên tiếng, giọng nói mang theo chút bối rối bị che giấu.

Minh An lắp bắp: "Dạ... em đang đợi mưa ngớt. Anh cũng... cũng vậy sao?"

Giang Liễm ậm ừ một tiếng rồi cất điện thoại vào túi quần. Hắn bước lại gần Minh An, mùi bạc hà quen thuộc tỏa ra khiến đầu óc cậu càng thêm quay cuồng. "Mưa này còn lâu mới tạnh. Tôi có ô, đi cùng không?"

Minh An gật đầu như một chiếc máy. Cậu đi bên cạnh Giang Liễm, cảm giác khoảng cách giữa hai người lúc này thật kỳ lạ. Chiếc ô lớn màu đen che phủ cả hai, tạo thành một không gian riêng tư nhỏ hẹp giữa làn mưa mờ ảo. Suốt đoạn đường ra cổng trường, không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng bước chân đều đặn trên mặt đường nhựa ướt đẫm.

Minh An cứ nghĩ mãi về chiếc điện thoại trong túi của Giang Liễm. Cậu muốn xác nhận, nhưng lại sợ hãi. Nếu thực sự Giang chính là Giang Liễm, thì mối quan hệ của họ sẽ đi về đâu? Liệu Giang Liễm sẽ cảm thấy bị lừa dối hay sẽ vui mừng? Và quan trọng hơn, nếu sự thật được phơi bày, lớp vỏ bọc mà họ dày công xây dựng bấy lâu nay sẽ vỡ tan tành.

Khi về đến nhà, Giang Liễm vào phòng ngay lập tức. Minh An đứng ở hành lang, nhìn vào cánh cửa gỗ đóng kín của phòng đối diện. Cậu lấy điện thoại ra, hít một hơi thật sâu rồi gửi đi một tin nhắn mang tính chất "thử nghiệm" cuối cùng: "Giang ơi, hôm nay tôi gặp một chuyện rất lạ. Tôi cảm thấy người bạn của mình dường như ở ngay bên cạnh tôi."

Cậu áp tai vào cửa phòng Giang Liễm. Chỉ vài giây sau, tiếng rung đặc trưng của điện thoại lại vang lên từ bên trong. Một âm thanh khô khốc nhưng đối với Minh An, nó chẳng khác nào một tiếng sấm nổ ngang tai. Cậu lùi lại vài bước, chân tay bủn rủn.

Bên trong phòng, Giang Liễm đang ngồi thẫn thờ trên giường. Tin nhắn của An khiến hắn giật mình. "Ở ngay bên cạnh tôi" – câu nói này mang hàm ý gì? Chẳng lẽ Minh An đã nhận ra điều gì đó ở sảnh thư viện lúc nãy? Hắn nhìn xuống chiếc điện thoại, rồi lại nhìn ra cửa. Hắn cảm nhận được có người vừa đứng ở ngoài kia.

Giang Liễm đứng dậy, bước ra mở cửa. Hắn thấy Minh An vẫn đứng đó, đôi mắt to tròn chứa đầy sự bàng hoàng và nghi hoặc. Hai người đứng đối diện nhau ở hành lang hẹp, không khí đặc quánh sự căng thẳng.

"An..." Giang Liễm vô thức thốt lên cái tên mà hắn vẫn thường gọi người bạn trên mạng.

Minh An run giọng: "Anh... anh vừa gọi em là gì?"

Giang Liễm nhận ra mình lỡ lời, hắn lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng: "Tôi nói cậu còn đứng đây làm gì? Đi tắm đi kẻo cảm lạnh."

Nhưng Minh An không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy. Cậu đưa chiếc điện thoại của mình ra trước mặt Giang Liễm, màn hình vẫn đang hiển thị khung chat với Giang. "Anh Giang, là anh phải không? Người luôn nhắn tin cho em suốt nửa năm qua, người luôn an ủi em mỗi khi em buồn, là anh... phải không?"

Giang Liễm đứng sững lại. Hắn nhìn vào màn hình điện thoại của Minh An, rồi nhìn vào khuôn mặt đang chực khóc của cậu. Mọi lời nói dối lúc này đều trở nên vô nghĩa. Bí mật mà hắn hằng gìn giữ, bí mật mang lại cho hắn sự bình yên duy nhất giữa cuộc sống đầy áp lực, cuối cùng đã bị phơi bày theo cách trực diện nhất.

Hắn thở dài một hơi, sự kiêu ngạo thường ngày dường như biến mất, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi và chân thành. Hắn lấy điện thoại của mình ra, mở ứng dụng và đưa cho Minh An thấy cái tên "An" nằm ngay trên cùng danh sách trò chuyện.

"Phải, là tôi." Giang Liễm nói, giọng nói thấp xuống như tiếng thì thầm. "Tôi đã biết cậu là An từ cái đêm cậu bị ốm và tôi mang thuốc sang. Nhưng tôi không biết phải đối mặt với sự thật này thế nào, nên tôi đã chọn cách im lặng."

Minh An cảm thấy thế giới xung quanh mình như đảo lộn. Cậu không biết nên vui hay nên buồn, nên giận hay nên cảm ơn. Người anh trai hờ luôn tỏ ra ghét bỏ cậu, lại chính là người bạn tâm giao luôn che chở cậu trên mạng. Sự phân liệt này khiến cậu cảm thấy kiệt sức.

"Tại sao?" Minh An nghẹn ngào hỏi. "Tại sao ở nhà anh lại đối xử với em như vậy? Tại sao anh phải tạo ra hai bộ mặt khác nhau?"

Giang Liễm tiến lại gần một bước, đôi mắt hắn chứa đựng một nỗi đau thẳm sâu. "Bởi vì tôi là một kẻ hèn nhát, Minh An ạ. Tôi ghét việc cha tôi đưa người mới về nhà, tôi ghét việc cuộc sống của mình bị xáo trộn. Nhưng tôi lại lỡ dành tình cảm cho cậu trước khi biết cậu là em trai kế của mình. Tôi sợ rằng nếu tôi tử tế với cậu ngoài đời, tôi sẽ phản bội lại quá khứ của mình, phản bội lại mẹ tôi. Nhưng tôi cũng không thể ngừng quan tâm đến cậu trên mạng. Tôi đã bị mắc kẹt giữa hai con người đó suốt một thời gian dài."

Minh An nhìn Giang Liễm, thấy những giọt nước mắt hiếm hoi đang chực trào ra trong mắt hắn. Cậu nhận ra rằng, hóa ra không chỉ mình cậu đau khổ, mà Giang Liễm cũng đã phải trải qua những cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội không kém. Lớp vỏ bọc gai góc của hắn không phải để làm tổn thương người khác, mà là để bảo vệ chính tâm hồn yếu ớt của hắn.

Cậu không nói gì, chỉ tiến lên ôm lấy Giang Liễm. Một cái ôm thật chặt, thay cho mọi lời xin lỗi và thấu hiểu. Giang Liễm cứng người lại trong giây lát, rồi hắn cũng từ từ đưa tay lên, ôm lấy bờ vai gầy của Minh An. Trong bóng tối của hành lang, giữa cái lạnh của mùa thu Sầm Châu, hai trái tim đã thực sự chạm vào nhau, không còn sự ngăn cách của màn hình điện thoại hay những quy tắc ngầm cứng nhắc.

Bí mật đã bị phơi bày, nhưng nó không mang lại sự đổ vỡ như họ hằng lo sợ. Ngược lại, nó mở ra một chương mới, nơi họ không còn phải trốn tránh bản thân mình nữa. Những ngày sắp tới chắc chắn sẽ còn nhiều khó khăn, nhất là khi họ phải đối diện với danh phận anh em kế và định kiến của gia đình, nhưng lúc này đây, trong vòng ôm của đối phương, họ cảm thấy mình có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả.

"Xin lỗi em, An." Giang Liễm thì thầm bên tai cậu.

"Em cũng vậy, anh Giang." Minh An mỉm cười qua làn nước mắt.

Đêm hôm đó, Sầm Châu vẫn mưa, nhưng trong ngôi nhà họ Giang, hơi ấm đã thực sự bắt đầu lan tỏa. Những bí mật trong chiếc điện thoại đã được hóa giải, nhường chỗ cho một sự chân thành và vẹn tròn như thuở ban đầu, dù cho con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy những thử thách đang chờ đón hai người con trai dũng cảm.