MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀUChương 7: Trường trung học số 1 và những lần chạm mặt tình cờ

THANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀU

Chương 7: Trường trung học số 1 và những lần chạm mặt tình cờ

2,057 từ

Sau đêm thú nhận đầy chấn động tại hành lang, bầu không khí trong ngôi nhà họ Giang dường như đã trải qua một cuộc thanh tẩy thầm lặng. Những bức tường vô hình vốn dĩ ngăn cách hai căn phòng đối diện không còn mang vẻ lạnh lẽo, xa cách như trước. Tuy nhiên, sự thật được phơi bày không có nghĩa là mọi khó khăn sẽ ngay lập tức biến mất. Ngược lại, nó đặt ra một bài toán khó hơn cho cả Giang Liễm và Minh An: họ phải đối xử với nhau như thế nào khi đứng trước mặt cha mẹ, và đặc biệt là khi bước chân vào cổng trường Trung học số 1 Sầm Châu – nơi mà mọi ánh mắt tò mò vẫn đang chực chờ sơ hở.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng len lỏi qua những kẽ lá ngô đồng, chiếu những vệt sáng lốm đốm lên sàn gỗ. Minh An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có. Cậu bước xuống lầu, thấy Giang Liễm đã ngồi sẵn ở bàn ăn. Lần này, khi ánh mắt hai người chạm nhau, không còn sự né tránh hay lạnh lùng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc len lỏi trong từng cử chỉ. Giang Liễm khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, đủ để chỉ mình Minh An thấy, rồi lại tiếp tục cúi đầu dùng bữa sáng như bình thường để tránh sự chú ý của ông Giang Thành.

"An An, hôm nay con có vẻ tươi tỉnh hơn hẳn đấy." Bà Úc Cầm mỉm cười, đặt một đĩa bánh bao nóng hổi lên bàn. "Có chuyện gì vui ở trường sao?"

Minh An hơi khựng lại, cậu liếc nhìn Giang Liễm rồi đáp: "Dạ, có lẽ là do con đã bắt đầu quen với nhịp học ở đây rồi mẹ ạ."

Ông Giang Thành cũng hài lòng gật đầu: "Tốt lắm. Liễm Liễm, hôm nay con cũng đưa em đi học nhé. Dạo này trời bắt đầu lạnh rồi, đi xe đạp điện nhớ nhắc em mặc thêm áo khoác."

"Vâng." Giang Liễm đáp ngắn gọn, nhưng tông giọng đã bớt đi phần gắt gỏng thường ngày.

Khi hai người rời khỏi nhà, vừa ra khỏi tầm mắt của cha mẹ, Giang Liễm đột nhiên dừng xe lại. Hắn quay đầu nhìn Minh An, đôi mắt chứa đựng sự quan tâm chân thành: "Đêm qua... em ngủ ngon không?"

Minh An cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, cậu gật đầu: "Vâng, em ngủ rất ngon. Còn anh?"

"Tôi cũng vậy." Giang Liễm mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thực sự ấm áp. "Nhưng nhớ kỹ, quy tắc ở trường vẫn phải giữ. Tôi không muốn em bị cuốn vào những rắc rối không đáng có. Đợi tôi ở cổng sau khi tan học, chúng ta sẽ về cùng nhau."

Trường Trung học số 1 vào buổi sáng sớm luôn tấp nập. Minh An bước vào lớp học, tâm trạng cậu hôm nay như treo ngược cành cây. Cậu không còn cảm thấy những lời xì xào của bạn bè là điều gì đó quá nặng nề nữa. Bởi vì cậu biết, ở một tòa nhà khác ngay trong khuôn viên này, có một người đang âm thầm quan tâm và bảo vệ cậu.

Sự trùng hợp đầu tiên xảy ra vào giờ ra chơi sau tiết hai. Minh An được giao nhiệm vụ mang sổ điểm danh lên văn phòng giáo vụ ở tòa nhà chính. Khi đang đi dọc hành lang dài rợp bóng cây, cậu nhìn thấy một đám đông đang tụ tập ở sân bóng rổ ngoài trời. Giữa đám đông đó, Giang Liễm đang cùng đội bóng tập ném rổ. Những bước chạy của hắn mạnh mẽ, dứt khoát, mồ hôi đẫm áo nhưng lại toát ra một sức sống mãnh liệt.

Minh An đứng lại quan sát một lúc. Cậu không dám tiến lại gần, chỉ lặng lẽ đứng dưới bóng râm của một cây cổ thụ. Đột nhiên, quả bóng rổ từ sân bay chệch hướng, lăn về phía cậu. Đám đông ồ lên, và Giang Liễm là người chạy ra để nhặt bóng. Khi hắn cúi xuống nhặt quả bóng ngay dưới chân Minh An, cả hai lại một lần nữa rơi vào một tình huống chạm mặt bất ngờ.

Giang Liễm ngước mắt lên, thấy là Minh An, hắn khẽ nhướng mày. Xung quanh có rất nhiều nữ sinh đang nhìn theo, hắn không thể tỏ ra quá thân thiết. Hắn chỉ lạnh lùng cầm lấy quả bóng, nói một câu đủ để mọi người xung quanh nghe thấy: "Cảm ơn, học sinh mới."

Nhưng khi vừa quay lưng đi, hắn lại nháy mắt một cái thật nhanh với Minh An. Cử chỉ nhỏ xíu đó khiến trái tim Minh An đập liên hồi. Cậu vội vàng cúi đầu, bước nhanh về phía văn phòng giáo vụ, lòng thầm nghĩ rằng người anh trai này thật sự rất biết cách "diễn kịch".

Tình cờ thay, lần chạm mặt thứ hai lại diễn ra ngay tại thư viện vào giờ nghỉ trưa. Minh An đang loay hoay tìm một cuốn sách tham khảo toán học ở kệ sách trên cao. Dù đã cố gắng kiễng chân hết mức, cậu vẫn không thể chạm tới gáy sách. Đúng lúc cậu định bỏ cuộc để tìm sự trợ giúp của thủ thư, một bàn tay to lớn, ấm áp đã vươn lên từ phía sau, dễ dàng lấy cuốn sách xuống.

Mùi hương bạc hà quen thuộc bao trùm lấy Minh An. Cậu quay lại, thấy Giang Liễm đang đứng ngay sát bên cạnh. Trong không gian tĩnh lặng và chật hẹp giữa hai giá sách, hơi thở của họ dường như cũng hòa vào nhau.

"Muốn tìm cuốn này sao?" Giang Liễm thấp giọng hỏi, âm thanh trầm thấp như tiếng rung của dây đàn.

"Vâng... cảm ơn anh." Minh An lí nhí, gương mặt đỏ bừng.

Giang Liễm không đưa cuốn sách ngay, hắn tựa một tay vào giá sách, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. "Hôm nay em có vẻ rất thích xuất hiện trước mặt tôi nhỉ? Lúc nãy ở sân bóng, giờ lại là thư viện."

"Em không cố ý đâu, chỉ là trùng hợp thôi mà." Minh An phản kháng yếu ớt, nhưng đôi mắt lại không giấu nổi niềm vui.

Giang Liễm khẽ cười, hắn đặt cuốn sách vào tay Minh An rồi xoa nhẹ đầu cậu một cái trước khi có ai đó kịp nhìn thấy. "Học hành chăm chỉ nhé. Tối nay tôi sẽ kiểm tra bài vở của em đấy."

Hắn bước đi, để lại Minh An đứng ngẩn ngơ với cuốn sách trong tay. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay hắn trên đỉnh đầu dường như vẫn còn vương vấn. Những lần chạm mặt "tình cờ" này khiến một ngày ở trường vốn dĩ tẻ nhạt của Minh An trở nên rực rỡ sắc màu. Cậu bắt đầu nhận ra rằng, dù phải giấu giếm mối quan hệ trước mặt mọi người, nhưng sự thấu hiểu ngầm giữa hai người lại mang đến một cảm giác kích thích và ngọt ngào khó tả.

Tuy nhiên, sự trùng hợp không phải lúc nào cũng mang lại niềm vui. Lần chạm mặt thứ ba diễn ra ở nhà ăn vào buổi chiều. Minh An đang xếp hàng mua nước ngọt thì thấy một nhóm nam sinh khối mười hai đang vây quanh Giang Liễm. Đó là nhóm của Lâm – kẻ từng gây khó dễ cho Minh An ở sân sau trường.

"Này Giang Liễm, dạo này thấy cậu hay xuất hiện ở tòa nhà khối mười một thế? Không lẽ đại ca trường mình lại có hứng thú với mấy đứa nhóc cấp dưới sao?" Lâm cười cợt, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.

Giang Liễm thong thả mở nắp lon nước, không thèm nhìn Lâm: "Tôi đi đâu là việc của tôi, liên quan gì đến cậu?"

"Thì cũng không có gì, chỉ là thấy cậu có vẻ quan tâm đến đứa em trai hờ kia quá mức thôi. Có người thấy cậu giúp nó lấy sách trong thư viện đấy."

Minh An đứng cách đó không xa, nghe thấy cuộc hội thoại thì tim thắt lại. Cậu lo sợ bí mật của họ sẽ bị bại lộ, và Giang Liễm sẽ gặp rắc rối vì mình. Cậu định rời đi thật nhanh để tránh gây thêm sự chú ý, nhưng bước chân lại khựng lại khi nghe thấy câu trả lời của Giang Liễm.

"Tôi không giúp nó vì nó là em trai tôi." Giang Liễm lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Lâm. "Tôi chỉ không thích thấy người của nhà họ Giang trông thảm hại trước mặt người khác thôi. Còn cậu, nếu còn thời gian để ý chuyện của tôi thì lo mà tập luyện cho trận đấu tới đi, đừng để thua quá nhục nhã."

Lâm bị nghẹn họng, chỉ biết hừ một tiếng rồi dẫn đám bạn bỏ đi. Giang Liễm đứng đó, bóp nát vỏ lon nước trong tay. Hắn biết rằng mọi hành động của mình đang bị theo dõi, và hắn phải cực kỳ cẩn trọng để bảo vệ Minh An. Khi hắn nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Minh An đang đứng nép bên cột nhà ăn, hắn không tiến lại gần, chỉ khẽ lắc đầu như một lời cảnh báo: "Đừng lại đây."

Minh An hiểu ý, cậu lẳng lặng quay đi. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng cậu. Cậu hiểu Giang Liễm làm vậy là vì tốt cho mình, nhưng sự ngăn cách ép buộc này vẫn khiến cậu cảm thấy tủi thân. Hóa ra, để ở bên nhau một cách đàng hoàng, họ còn phải vượt qua rất nhiều định kiến và những đôi mắt soi mói của thế gian.

Tan học, mưa lại bắt đầu rơi lất phất. Minh An đứng ở cổng sau như đã hẹn. Một lúc sau, chiếc xe đạp điện quen thuộc xuất hiện. Giang Liễm dừng xe trước mặt cậu, ném cho cậu một chiếc áo khoác gió.

"Mặc vào đi, trời lạnh rồi."

Họ lại cùng nhau đi trên con đường rợp bóng cây ngô đồng. Lần này, Minh An không còn bám vào yên xe nữa, cậu mạnh dạn vòng tay ôm lấy eo Giang Liễm, tựa đầu vào tấm lưng rộng vững chãi của hắn. Giang Liễm hơi khựng lại, nhưng rồi hắn cũng đưa một tay ra sau, vỗ nhẹ lên bàn tay đang ôm lấy mình.

"Xin lỗi vì những lời lúc nãy ở nhà ăn." Giang Liễm lên tiếng, giọng nói bị tiếng gió và tiếng mưa át đi một phần nhưng vẫn rất rõ ràng đối với Minh An.

"Em không giận đâu. Em biết anh đang bảo vệ em." Minh An thì thầm.

"An này, trường học là một nơi phức tạp. Đôi khi sự thật sẽ làm hại chúng ta. Nhưng em hãy tin rằng, dù ở trường tôi có tỏ ra xa cách thế nào, thì khi về đến nhà, tôi vẫn luôn là Giang của em."

Minh An siết chặt vòng tay hơn: "Vâng, em tin anh."

Sầm Châu về chiều mang một vẻ đẹp u trầm và tĩnh lặng. Dưới màn mưa mỏng, hai thiếu niên nương tựa vào nhau, cùng nhau đi qua những con phố cổ kính. Những lần chạm mặt tình cờ ở trường hôm nay đã dạy cho họ một bài học về sự kiên nhẫn và lòng dũng cảm. Họ nhận ra rằng tình yêu không chỉ là những lời ngọt ngào trên mạng, mà còn là sự hy sinh thầm lặng và cách đối mặt với thế giới đầy gai góc ngoài kia.

Vết trầy xước từ những lời đàm tiếu có thể làm họ đau, nhưng nó không thể làm tổn thương trái tim họ, bởi vì họ đã tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông. Tình yêu của họ, giống như những mầm non đang âm thầm vươn lên dưới lớp đất cứng, sẽ sớm nở hoa rực rỡ sau những ngày đông giá rét. Và dù cho những ngày sắp tới có bao nhiêu "tình cờ" hay thử thách đi chăng nữa, họ vẫn sẽ nắm chặt tay nhau, viết tiếp chương đời đầy màu sắc của tuổi thanh xuân.