2,198 từ
Thành phố Sầm Châu bước vào đợt không khí lạnh đầu tiên, những cơn gió từ biển thổi vào mang theo vị muối mặn và cái buốt giá đặc trưng của vùng duyên hải phía Đông Trung Quốc. Trong căn nhà họ Giang, hơi ấm của lò sưởi đã được bật lên, nhưng dường như nó vẫn chưa đủ để xua tan đi sự phân liệt kỳ lạ đang tồn tại trong lòng hai thiếu niên. Kể từ sau đêm thú nhận và những lần chạm mặt tình cờ ở trường, Giang Liễm và Minh An dường như đang sống trong một vở kịch dài tập, nơi ranh giới giữa thực và ảo mỏng manh như một sợi tơ nhện giăng trong gió.
Minh An ngồi bên bàn học, trước mặt là cuốn sách bài tập nhưng tâm trí cậu lại trôi về một nơi xa xăm. Cậu nhìn vào chiếc điện thoại đang đặt trên bàn, nơi khung chat với Giang vẫn mở. Cậu vừa gửi đi một tin nhắn phàn nàn về bài toán tích phân khó nhằn, và chỉ vài giây sau, người ở phòng đối diện đã trả lời bằng một đoạn giải thích chi tiết, kèm theo những lời động viên cực kỳ dịu dàng. Thế nhưng, khi cậu bước ra ngoài hành lang và tình cờ gặp Giang Liễm đang đi lấy nước, hắn lại chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt hờ hững, đôi môi mím chặt không nói một lời. Sự đối lập này khiến Minh An đôi khi cảm thấy chóng mặt, như thể cậu đang cùng lúc tiếp xúc với hai con người hoàn toàn khác biệt.
Tối hôm đó, bà Úc Cầm chuẩn bị món súp sườn ngô ngọt – một món ăn đặc trưng của vùng Giang Nam để bồi bổ cho hai đứa con đang bước vào kỳ ôn thi căng thẳng. Trên bàn ăn, ông Giang Thành hào hứng kể về dự án mới của công ty, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi han tình hình học tập của Minh An.
"An An, chú nghe nói trường số 1 dạo này bài vở nặng lắm, nếu có chỗ nào không hiểu, con cứ hỏi anh Liễm nhé. Nó tuy hơi lầm lì nhưng học hành thì không ai bằng đâu." Ông Giang Thành cười khà khà, vỗ vai con trai mình một cái đầy tự hào.
Giang Liễm không ngẩng đầu lên khỏi bát súp, hắn chỉ hững hờ buông một câu: "Mỗi ban học khác nhau, cách tư duy cũng khác, con không chắc có thể giúp được cậu ta."
Minh An cúi đầu, bàn tay cầm thìa hơi siết chặt. Cậu biết Giang Liễm nói vậy là để giữ khoảng cách trước mặt cha, nhưng lòng cậu vẫn không tránh khỏi một chút hụt hẫng. "Dạ không sao đâu chú, con có thể tự mình tìm hiểu được ạ."
Bà Úc Cầm nhận thấy bầu không khí có chút sượng sùng, liền nhanh chóng đổi chủ đề. Bữa cơm kết thúc trong sự yên bình giả tạo, nhưng ngay khi cả hai trở về phòng mình, thế giới ảo lại bắt đầu lên ngôi. Minh An vừa đóng cửa phòng, điện thoại đã rung lên.
"Đừng để ý lời tôi nói trên bàn ăn. Bài toán lúc nãy em làm sai ở bước thứ ba, xem lại công thức tôi vừa gửi đi."
Minh An nhìn dòng tin nhắn, vừa buồn cười vừa cảm thấy ấm lòng. Cậu gõ phím: "Anh diễn giỏi thật đấy, Giang. Có đôi khi em tự hỏi, đâu mới là con người thật của anh? Là đại ca lạnh lùng ở trường, người con trai xa cách ở bàn ăn, hay là anh Giang dịu dàng trong điện thoại này?"
Giang Liễm nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn của Minh An, đôi lông mày hơi nhíu lại. Hắn tựa lưng vào ghế xoay, quay mặt về phía cửa sổ nhìn ra ánh đèn thành phố xa xăm. Hắn cũng tự hỏi bản thân mình câu hỏi đó. Thực tại của hắn là một chuỗi những lớp mặt nạ để bảo vệ lòng tự trọng và những ký ức vụn vỡ về người mẹ đã khuất. Ảo ảnh của hắn lại là nơi duy nhất hắn dám phơi bày sự yếu mềm và chân thành. Hắn nhận ra rằng, dường như hắn đang yêu cái cảm giác được là "Giang" hơn là "Giang Liễm".
"Thực tại là trách nhiệm, còn ảo ảnh là mong muốn." Giang Liễm trả lời. "Tôi cũng đang cố gắng để hai con người này hòa làm một, nhưng dường như thế giới này không cho phép chúng ta làm điều đó một cách dễ dàng, nhất là khi chúng ta còn sống dưới một mái nhà với danh nghĩa anh em."
Minh An thở dài, cậu hiểu nỗi khổ của Giang Liễm. "Em biết. Nhưng đôi khi em thấy sợ. Em sợ rằng nếu một ngày nào đó chúng ta quá lún sâu vào ảo ảnh, khi thực tại ập đến, chúng ta sẽ không biết cách đối mặt. Anh ở trường luôn bị bao quanh bởi những lời đàm tiếu, còn em chỉ là một kẻ mới đến thấp cổ bé họng. Nếu người ta biết chúng ta... như thế này, họ sẽ nói gì?"
Câu hỏi của Minh An chạm đúng vào nỗi lo sợ thầm kín nhất của Giang Liễm. Ở trường Trung học số 1, danh tiếng của hắn là thứ không thể bị vấy bẩn. Không phải vì hắn ham hư vinh, mà vì đó là cách duy nhất để hắn không bị cha mình áp đặt hay bị người khác coi thường. Nếu mối quan hệ này bị bại lộ, Minh An sẽ là người chịu tổn thương nhiều nhất. Người ta sẽ gọi cậu là kẻ quyến rũ anh trai, là kẻ đào mỏ, là hàng ngàn danh xưng độc địa khác mà xã hội này dành cho những kẻ yếu thế.
Ngày hôm sau ở trường, sự khác biệt giữa thực tại và ảo ảnh càng trở nên gay gắt hơn. Trong giờ thể dục chung giữa khối 11 và khối 12, Minh An đang chạy bền trên sân vận động thì vô tình bị một học sinh khác va trúng. Cậu ngã nhào xuống đường chạy bằng nhựa tổng hợp, đầu gối trầy xước một mảng lớn, máu rướm ra đỏ thẫm.
Giang Liễm đang đứng tập ném rổ ở sân bên cạnh, hắn nhìn thấy cảnh đó rõ mười mươi. Tim hắn thắt lại, đôi chân suýt chút nữa đã bật chạy về phía Minh An theo bản năng. Thế nhưng, ánh mắt của hàng chục học sinh và giáo viên xung quanh đã giữ hắn lại. Hắn thấy bạn học của Minh An chạy đến đỡ cậu dậy, thấy giáo viên hướng dẫn đưa cậu về phòng y tế. Giang Liễm đứng sững tại chỗ, quả bóng rổ trong tay rơi xuống đất, lăn dài trên mặt sân. Hắn đứng đó, nhìn theo bóng dáng khập khiễng của Minh An khuất sau ngách tòa nhà, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực đến xé tâm can.
Hắn ghét cái thực tại này. Ghét cái quy tắc chết tiệt mà chính hắn đã đặt ra. Ghét việc hắn không thể đường đường chính chính chạy đến bế cậu lên và nói rằng có hắn ở đây rồi.
Đến giờ ra chơi, Giang Liễm không đi cùng đám bạn đến căng tin như mọi khi. Hắn lén lút đi vòng qua lối sau của phòng y tế. Qua khung cửa sổ khép hờ, hắn thấy Minh An đang ngồi trên giường bệnh, tự mình dán băng gạc lên vết thương. Cậu không khóc, nhưng đôi môi mím chặt lộ rõ vẻ đau đớn.
Giang Liễm lấy điện thoại ra, tay run run gõ tin nhắn: "Đau lắm không?"
Minh An nghe tiếng rung của điện thoại, cậu cầm lên xem rồi khẽ ngước mắt nhìn ra phía cửa sổ. Cậu thấy một góc áo đồng phục màu xanh thẫm quen thuộc của Giang Liễm đang lấp ló sau rặng cây. Cậu mỉm cười, một nụ cười vừa buồn bã vừa thấu hiểu.
"Em không sao. Anh đừng đứng đó lâu, người ta thấy bây giờ."
"Xin lỗi em." Giang Liễm gửi đi hai chữ ngắn ngủi rồi quay lưng rời đi thật nhanh. Hắn không chịu nổi cảm giác mình giống như một kẻ tội đồ đang lén lút nhìn trộm người mình thương. Sự khác biệt giữa việc có thể chạm vào nhau và việc chỉ có thể nhìn nhau qua màn hình đang bào mòn sự kiên nhẫn của hắn.
Tối hôm đó, không khí trong nhà họ Giang trở nên trầm lắng lạ thường. Minh An đi lại khó khăn, bà Úc Cầm lo lắng hỏi han không ngớt. Giang Liễm ngồi ở sofa phòng khách, giả vờ xem một chương trình tin tức trên tivi, nhưng thực chất tai hắn vẫn luôn lắng nghe từng tiếng động phát ra từ phía Minh An. Hắn thấy cậu khó khăn bước lên cầu thang, thấy bà Úc định chạy lại đỡ nhưng Minh An từ chối vì sợ làm mẹ lo thêm.
Giang Liễm đột ngột đứng dậy, hắn bước lại gần Minh An dưới ánh nhìn ngạc nhiên của cha và dì. "Để con đưa cậu ta lên. Dì vào bếp lo nốt việc đi."
Nói xong, không đợi ai kịp phản ứng, Giang Liễm đã vòng tay qua eo Minh An, dìu cậu bước từng bước lên lầu. Ông Giang Thành mỉm cười hài lòng: "Đúng rồi, anh em là phải giúp đỡ nhau như thế chứ."
Khi đã lên đến hành lang tầng hai, nơi khuất tầm mắt của người lớn, Giang Liễm đột ngột bế bổng Minh An lên theo kiểu công chúa. Minh An giật mình, vội vàng bám chặt lấy cổ hắn, hơi thở nóng hổi phả vào hõm cổ Giang Liễm.
"Anh... anh làm gì vậy? Cha em nhìn thấy bây giờ!" Minh An thì thầm, giọng nói đầy sự hốt hoảng xen lẫn ngượng ngùng.
"Cửa đóng rồi, họ không thấy đâu." Giang Liễm gằn giọng, trong lời nói mang theo một chút giận dỗi và cả sự xót xa không che giấu. Hắn đá nhẹ cửa phòng Minh An, bước vào rồi đặt cậu xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
Hắn không rời đi ngay mà quỳ một chân xuống sàn, cẩn thận tháo băng gạc cũ ra để kiểm tra vết thương. Nhìn mảng da thịt đỏ rực và vết trầy xước vẫn còn rỉ máu, mắt Giang Liễm tối sầm lại. Hắn lấy lọ thuốc sát trùng mang sẵn trong túi ra, nhẹ nhàng bôi lên cho cậu.
"Lúc ở sân vận động, em đã nhìn thấy anh." Minh An nhỏ giọng nói, tay khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của Giang Liễm. "Em biết anh rất muốn chạy lại. Anh đừng tự trách mình, em không thấy buồn vì chuyện đó đâu."
Giang Liễm dừng tay, hắn ngước lên nhìn cậu, đôi mắt chứa đầy những tâm sự ngổn ngang. "Nhưng tôi thấy buồn. Tôi thấy mình hèn nhát khi phải trốn sau màn hình điện thoại để hỏi thăm em. An à, ảo ảnh tuy đẹp nhưng nó lạnh lẽo lắm. Tôi muốn được nắm tay em giữa sân trường, muốn được nói với cả thế giới rằng em là của tôi."
Minh An cảm động đến mức sống mũi cay xè. Cậu kéo Giang Liễm ngồi xuống cạnh mình, tựa đầu vào vai hắn. "Sẽ có một ngày chúng ta làm được điều đó. Nhưng bây giờ, hãy cứ để ảo ảnh là nơi trú ẩn của chúng ta. Ít nhất là ở đó, không ai có thể làm tổn thương chúng ta cả."
Giang Liễm vòng tay ôm lấy Minh An, siết chặt cậu vào lòng. Hắn nhận ra rằng, dù thực tại có tàn khốc và đầy rẫy những quy tắc, nhưng chỉ cần họ còn chung một nhịp đập, thì sự khác biệt đó cũng chỉ là những thử thách để làm tăng thêm giá trị của tình yêu. Họ đang sống trong hai thế giới song song, nhưng trái tim họ thì đã hòa làm một từ lâu.
Đêm hôm đó, Sầm Châu lại đổ mưa. Tiếng mưa rơi trên mái tôn như tiếng nhạc đệm cho giấc ngủ muộn của hai thiếu niên. Trong bóng tối, hai chiếc điện thoại vẫn thỉnh thoảng sáng lên những dòng tin nhắn ngọt ngào. Họ vẫn đang tiếp tục nuôi dưỡng ảo ảnh của mình, đồng thời âm thầm tích lũy sức mạnh để một ngày nào đó, có thể biến ảo ảnh thành thực tại rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Trái tim của họ không vì những trầy xước của thực tại mà làm tổn thương nhau. Tình yêu ấy vẫn vẹn tròn, bền bỉ và dịu dàng đi qua những ngày giông bão đầu đời của tuổi trẻ tại thành phố ven biển này. Mỗi vết thương ngoài da thịt rồi sẽ lành, nhưng tình cảm họ dành cho nhau thì sẽ mãi khắc sâu, vượt qua mọi ranh giới của danh phận và những định kiến xã hội đang bủa vây.