MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀUChương 9: Khi trái tim bắt đầu lỗi nhịp vì một tin nhắn

THANH ÂM CỦA NẮNG CHIỀU

Chương 9: Khi trái tim bắt đầu lỗi nhịp vì một tin nhắn

1,938 từ

Thành phố Sầm Châu những ngày này dường như đắm chìm trong một màn sương mờ ảo. Những buổi sớm mai, khi ánh mặt trời còn chưa kịp xua tan cái lạnh, Minh An đã thức dậy, lẳng lặng chuẩn bị cho một ngày dài tại trường học. Sau buổi tối Giang Liễm đột ngột bế cậu vào phòng và chăm sóc vết thương, bầu không khí giữa hai người đã có một sự chuyển biến vi diệu. Đó không còn là sự hòa hoãn gượng ép, mà là một sự gắn kết âm thầm, một sợi dây vô hình đang dần thắt chặt trái tim của hai chàng trai trẻ.

Sáng hôm ấy, Minh An bước xuống tầng trệt, chân cậu vẫn còn hơi khập khiễng nhưng cơn đau đã dịu đi rất nhiều. Cậu thấy Giang Liễm đang đứng ở bồn rửa bát, thong thả rửa sạch tách cà phê. Ánh sáng buổi sớm xuyên qua khung cửa sổ, dát một lớp bạc lên bờ vai rộng của hắn. Minh An đứng sững lại ở bậc cầu thang cuối cùng, cảm thấy lồng ngực mình đột nhiên đập nhanh một nhịp. Cậu chưa bao giờ nhìn kỹ Giang Liễm dưới góc độ này – một người đàn ông của gia đình, trầm ổn và mang lại cảm giác an toàn đến lạ kỳ.

"Xuống rồi à? Vết thương còn đau không?" Giang Liễm không quay đầu lại nhưng dường như hắn có đôi mắt ở sau lưng.

Minh An giật mình, vội vàng đi tới bàn ăn: "Dạ, đỡ nhiều rồi anh. Cảm ơn anh chuyện tối qua."

Giang Liễm lau khô tay, quay lại nhìn cậu. Ánh mắt hắn hôm nay không còn vẻ sắc lạnh thường thấy mà mang theo một chút gì đó dịu dàng, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức. "Cẩn thận một chút. Đừng để cha tôi thấy cậu đi đứng như thế, ông ấy lại tưởng tôi bắt nạt cậu."

Họ dùng bữa sáng trong sự im lặng quen thuộc, nhưng lần này Minh An không còn thấy ngột ngạt. Khi ra đến xe, Giang Liễm đột ngột đưa cho cậu một hộp sữa dâu lạnh. "Của cậu đấy. Hôm qua tôi thấy cậu nhìn nó ở căng tin."

Minh An sững sờ đón lấy hộp sữa, lòng dâng lên một cảm xúc ngọt ngào khó tả. Hóa ra, dù ở trường hắn luôn tỏ ra xa cách, nhưng mọi hành động của cậu đều nằm trong tầm mắt của hắn. Chiếc xe đạp điện lăn bánh trên con phố dài, Minh An khẽ bám vào vạt áo khoác của Giang Liễm, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lớp vải. Cậu thầm nghĩ, nếu thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc này thì tốt biết mấy.

Tại trường Trung học số 1, sự kiện lớn nhất trong tuần chính là cuộc thi chạy tiếp sức liên khối. Đây là dịp để học sinh giải tỏa áp lực sau kỳ thi giữa kỳ căng thẳng. Minh An vì chấn thương chân nên chỉ ngồi ở hàng ghế khán giả cùng các bạn trong lớp. Ánh mắt cậu luôn dõi theo khu vực của khối mười hai, nơi Giang Liễm đang chuẩn bị cho lượt chạy cuối cùng.

Giữa đám đông ồn ào, Giang Liễm nổi bật với bộ đồ thể thao màu xanh đen đậm, đôi chân dài và khí chất áp đảo khiến bao nữ sinh phải trầm trồ. Minh An cầm chiếc điện thoại trong tay, phân vân không biết có nên gửi một tin nhắn cổ vũ hay không. Cậu sợ làm hắn xao nhãn, nhưng lại muốn hắn biết rằng cậu đang nhìn hắn. Cuối cùng, cậu gõ một dòng ngắn ngủi: "Anh Giang, cố lên nhé! Em đang nhìn anh từ phía khán đài khu B."

Ngay trước khi tiếng súng phát lệnh vang lên, Minh An thấy Giang Liễm lấy điện thoại từ tay một người bạn trong đội, liếc nhìn màn hình. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi hắn. Hắn ngước mắt nhìn về phía khán đài khu B, ánh mắt chuẩn xác tìm thấy Minh An giữa hàng ngàn người. Hắn khẽ gật đầu, rồi cất điện thoại, bước vào tư thế sẵn sàng.

Tiếng súng nổ vang, cuộc đua bắt đầu. Khi đến lượt Giang Liễm nhận gậy, hắn lao đi như một mũi tên xé toạc không khí. Tốc độ của hắn khiến cả sân vận động bùng nổ trong tiếng hò reo. Minh An đứng bật dậy, hai tay nắm chặt vào nhau, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cậu thấy Giang Liễm vượt qua đối thủ cuối cùng ở đoạn cua, và cán đích đầu tiên trong sự vỡ òa của lớp mười hai.

Sau trận đấu, Giang Liễm bị bạn bè vây quanh chúc mừng, nhưng hắn nhanh chóng tách ra, đi về phía khu vực vắng người gần nhà để xe. Minh An cũng lặng lẽ rời khỏi khán đài, đi theo một lối nhỏ mà họ đã ngầm định với nhau từ trước.

Khi gặp nhau dưới bóng mát của rặng ngô đồng, Giang Liễm vẫn còn thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt điển trai. Hắn nhìn Minh An, đôi mắt sáng rực niềm vui chiến thắng. "Sao? Tôi chạy thế nào?"

Minh An không kiềm lòng được, cậu lấy chiếc khăn giấy từ túi ra, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cho hắn. "Anh chạy rất giỏi. Cả sân vận động đều gọi tên anh đấy."

Giang Liễm nắm lấy cổ tay Minh An, kéo cậu lại gần hơn một chút. "Tôi không cần cả sân vận động gọi tên. Tôi chỉ cần tin nhắn của em thôi."

Câu nói đó khiến trái tim Minh An hoàn toàn lỗi nhịp. Cậu cúi đầu, không dám nhìn vào mắt hắn, đôi tai đỏ ửng lên. Giang Liễm thấy biểu cảm của cậu thì khẽ cười, một tiếng cười trầm thấp và quyến rũ. Hắn buông tay cậu ra, lấy điện thoại của mình ra gõ gì đó.

Vài giây sau, điện thoại của Minh An rung lên. Cậu mở ra xem, là một tin nhắn từ Giang: "Nhìn tôi này."

Minh An ngẩng đầu lên, thấy Giang Liễm đang đứng cách cậu vài bước chân, tay cầm điện thoại, ánh mắt đầy thâm tình. "Trái tim tôi cũng đang lỗi nhịp đây, An ạ. Không phải vì vừa chạy xong, mà là vì em."

Sự thẳng thắn của Giang Liễm khiến Minh An hoàn toàn đứng hình. Đây là lần đầu tiên họ nói về cảm xúc của mình một cách trực diện như vậy trong thực tại, thay vì ẩn nấp sau những dòng tin nhắn ảo. Minh An cảm thấy mình như đang lạc vào một giấc mơ, nơi mọi định kiến và rào cản đều tan biến, chỉ còn lại sự chân thành giữa hai trái tim đang bắt đầu biết yêu.

Tuy nhiên, sự ngọt ngào ấy không kéo dài được lâu. Tiếng loa trường thông báo buổi tập trung tổng kết vang lên, kéo họ trở lại với thực tại đầy rẫy những ánh mắt soi mói. Giang Liễm lập tức thu lại vẻ dịu dàng, hắn gật đầu ra hiệu cho Minh An đi trước.

"Về lớp đi. Tối nay chúng ta nói chuyện tiếp trên mạng."

Minh An bước đi mà lòng vẫn còn lâng lâng. Suốt cả buổi chiều hôm đó, cậu không thể nào tập trung vào bất cứ việc gì. Câu nói "Trái tim tôi cũng đang lỗi nhịp vì em" cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu như một bản nhạc không dứt. Cậu nhận ra rằng, dù thực tại có nghiệt ngã đến đâu, dù danh phận anh em kế có khiến họ gặp bao nhiêu khó khăn, thì tình cảm này đã không còn là một ảo ảnh có thể dễ dàng xóa bỏ.

Tối hôm đó, sau khi dùng bữa tối và làm xong bài tập, Minh An vội vàng leo lên giường, mở điện thoại chờ đợi. Cậu thấy trạng thái của Giang đang trực tuyến. Một nỗi hồi hộp dâng lên, khiến tay cậu hơi run khi gõ tin nhắn.

"Anh Giang, câu nói lúc chiều ở trường... anh nói thật chứ?"

Giang Liễm đang ngồi ở bàn học, hắn nhìn dòng tin nhắn của Minh An mà khẽ mỉm cười. Hắn tắt đèn phòng, để mặc ánh sáng xanh của điện thoại phủ lên khuôn mặt mình. "Tôi chưa bao giờ nói dối em điều gì cả, An. Trên mạng hay ngoài đời, tôi vẫn luôn là tôi. Chỉ là có đôi khi, tôi quá vụng về trong việc thể hiện bản thân mình trước mặt em."

Minh An ôm điện thoại vào lòng, cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. "Em cũng vậy. Trái tim em đã lỗi nhịp vì anh từ rất lâu rồi, có lẽ là từ cái ngày anh gửi cho em tin nhắn đầu tiên trên diễn đàn văn học ấy. Em cứ sợ rằng nếu gặp anh ngoài đời, ảo ảnh sẽ tan vỡ. Nhưng không, gặp anh rồi, em lại càng thấy mình không thể thiếu anh."

Giang Liễm đọc những lời gan ruột của Minh An, hắn cảm thấy mọi mệt mỏi của cuộc thi chạy và những áp lực học hành đều tan biến. "An à, chúng ta sẽ có nhiều thử thách phía trước. Cha tôi, mẹ em, và cả xã hội này nữa. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận việc hai người con trai của một gia đình lại nảy sinh tình cảm với nhau. Em có sợ không?"

Minh An im lặng một lúc lâu, rồi cậu gõ: "Nếu chỉ có một mình, em sẽ sợ. Nhưng nếu có anh, em tin mình có thể vượt qua tất cả. Trái tim em không vì những trầy xước từ định kiến mà làm tổn thương anh đâu. Tình yêu của chúng ta sẽ vẫn vẹn tròn như lúc ban đầu, em hứa đấy."

Giang Liễm nhìn vào dòng chữ "em hứa đấy", hắn cảm thấy một sức mạnh vô hình đang trỗi dậy trong lòng. Hắn không còn là một chàng trai lầm lì, cô độc nữa. Hắn giờ đây đã có một người để bảo vệ, một người để cùng hắn đi qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy chông gai này.

"Ngủ ngon nhé, người của tôi." Giang Liễm gửi đi tin nhắn cuối cùng trong đêm.

"Anh cũng ngủ ngon nhé, anh Giang của em."

Bên ngoài cửa sổ, màn sương ở Sầm Châu đã tan đi, nhường chỗ cho ánh trăng sáng tỏ chiếu xuống những tán ngô đồng. Hai căn phòng đối diện nhau, hai trái tim cùng nhịp đập, họ đang cùng nhau mơ về một tương lai nơi họ có thể đường đường chính chính nắm tay nhau đi dưới ánh mặt trời. Cuộc hành trình từ oan gia thành người một nhà đang dần bước sang một trang mới, nơi tình yêu sẽ là kim chỉ nam dẫn lối cho họ qua mọi bão giông.

Mỗi tin nhắn, mỗi lần chạm mặt, mỗi nhịp tim lỗi nhịp đều là những mảnh ghép quý giá kiến tạo nên bức tranh tình yêu vẹn tròn của họ. Dù ngày mai thực tại có mang đến khó khăn gì, họ cũng đã sẵn sàng để đối diện, bởi vì họ biết rằng, phía sau màn hình điện thoại hay phía sau cánh cửa phòng đối diện, luôn có một người đang chờ đợi và yêu thương mình hết lòng.