2,235 từ
Tháng mười một gõ cửa Sầm Châu bằng những đợt gió mùa đông bắc mang theo hơi ẩm nồng đậm từ đại dương. Bầu trời thành phố những ngày này luôn phủ một màu xám chì u uất, giống như một bức tranh thủy mặc chưa kịp khô màu. Đối với Minh An, kể từ sau lời tỏ tình thầm lặng qua màn hình điện thoại vào đêm hôm ấy, mỗi bước chân cậu đi, mỗi hơi thở cậu hít vào đều mang theo một phong vị ngọt ngào đến kỳ lạ. Cậu cảm thấy mình như một kẻ lữ hành vừa tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc, dù biết rằng phía trước vẫn còn những cơn bão cát đang chờ đợi.
Sáng hôm đó, buổi học kết thúc muộn hơn dự kiến do tiết Toán của khối mười một kéo dài thêm để ôn tập cho kỳ kiểm tra năng lực toàn thành phố. Khi Minh An bước ra khỏi tòa nhà học tập, mây đen đã kéo đến đặc quánh trên đỉnh đầu. Những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, ban đầu chỉ là những tia nước mảnh dẻ nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến thành một trận mưa rào trắng xóa, xối xả trút xuống sân trường Trung học số 1.
Minh An đứng ở sảnh chính, nhìn dòng người hối hả chạy tìm chỗ trú. Cậu lục tìm trong cặp sách nhưng nhận ra mình đã để quên chiếc ô ở nhà. Một cảm giác lo lắng bủa vây lấy cậu. Khoảng cách từ sảnh đến trạm xe buýt không gần, nếu chạy bộ ra đó, chắc chắn vết thương ở chân vừa mới đóng vảy sẽ lại bị thấm nước và nhiễm trùng. Cậu đứng tựa lưng vào cột đá, đôi mắt vô thức nhìn về phía tòa nhà của khối mười hai, thầm hy vọng sẽ thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần Minh An rung lên.
"Đứng yên ở sảnh, không được tự ý chạy ra ngoài mưa. Tôi đến ngay."
Tin nhắn ngắn gọn từ Giang Liễm khiến trái tim Minh An đập thình thịch. Cậu nhìn quanh quất, sợ rằng có ai đó sẽ để ý đến biểu cảm của mình. Lúc này, sân trường đang hỗn loạn vì mưa, học sinh tụ tập đông đúc ở các sảnh và hành lang, việc Giang Liễm xuất hiện và đón cậu chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Minh An vội vàng gõ phím: "Đông người lắm, anh cứ về trước đi, em đợi mưa ngớt rồi ra trạm xe buýt sau."
"Đợi ở đó." Giang Liễm chỉ đáp lại bằng hai chữ đanh thép rồi ngắt kết nối.
Khoảng năm phút sau, từ màn mưa mờ ảo, một bóng dáng cao lớn cầm chiếc ô màu đen bản rộng bước tới. Giang Liễm không đi xe đạp điện như mọi khi mà đi bộ qua sân trường để đến tòa nhà của Minh An. Hắn mặc chiếc áo khoác đồng phục cài kín cổ, khuôn mặt lạnh lùng không góc chết khiến mấy nữ sinh đang đứng trú mưa gần đó phải xì xào tán thưởng.
Giang Liễm bước thẳng đến chỗ Minh An đang đứng. Hắn không nói lời nào, chỉ đưa chiếc ô ra bao phủ lấy không gian nhỏ bé quanh cậu. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua vết thương ở chân Minh An rồi dừng lại ở khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngượng của cậu.
"Đã bảo là phải mang theo ô rồi mà." Giang Liễm thấp giọng nói, tông giọng tuy mang vẻ trách móc nhưng lại chứa đựng sự dịu dàng chỉ mình Minh An nghe thấy.
"Em quên mất. Anh... anh không sợ người ta nhìn thấy sao?" Minh An lí nhí, đầu cúi thấp để tránh những ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía họ.
Giang Liễm khẽ nhếch môi, hắn đưa tay khoác lấy vai Minh An, kéo cậu lại gần mình hơn để đảm bảo không một giọt mưa nào có thể chạm vào cậu. "Mưa to thế này, ai còn tâm trí mà soi mói. Đi thôi, xe của cha đang đợi ở cổng sau."
Lần đầu tiên kể từ khi thiết lập quy tắc ngầm, họ công khai đi bên nhau giữa sân trường dưới một tán ô. Minh An cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang run rẩy. Hơi ấm từ cơ thể Giang Liễm truyền qua lớp áo khoác, mùi hương bạc hà thanh khiết hòa quyện với mùi đất ẩm sau mưa tạo nên một bầu không khí khiến cậu choáng váng.
Khi họ đi ngang qua khu vực sân bóng, họ bắt gặp nhóm của Lâm đang đứng trú dưới mái hiên của nhà thi đấu. Lâm nheo mắt nhìn hai người, rồi cất giọng mỉa mai: "Ồ, xem kìa, đại ca Giang của chúng ta hôm nay lại làm thiên thần hộ mệnh cho đứa em trai hờ cơ đấy. Thật là tình cảm quá đi mất."
Giang Liễm dừng bước, hắn xoay chiếc ô để che hoàn toàn tầm mắt của Minh An khỏi nhóm người kia. Hắn lạnh lùng nhìn Lâm, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm: "Cậu có vẻ rất quan tâm đến chuyện gia đình tôi nhỉ? Hay là cậu cũng muốn được tôi che ô cho?"
Đám nam sinh xung quanh cười rộ lên khiến Lâm tím mặt vì nhục nhã. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi quay đi chỗ khác. Giang Liễm không thèm để tâm thêm, hắn tiếp tục dìu Minh An bước đi.
"Anh không nên gây hấn với anh ta như vậy." Minh An lo lắng nói khi họ đã đi xa một đoạn.
"Kẻ như hắn chỉ biết bắt nạt những người mà hắn cho là yếu thế. Nếu tôi không cứng rắn, hắn sẽ không bao giờ để em yên." Giang Liễm siết chặt vai Minh An hơn. "An này, em phải tập làm quen với việc tôi đứng bên cạnh em. Quy tắc là để bảo vệ em, nhưng nếu nó trở thành rào cản khiến em bị tổn thương, tôi sẵn sàng phá bỏ nó bất cứ lúc nào."
Lời khẳng định của Giang Liễm giống như một liều thuốc trấn an khiến Minh An cảm thấy vô cùng cảm động. Cậu nhận ra rằng người đàn ông này không chỉ yêu cậu bằng những lời nói ngọt ngào trên mạng, mà còn sẵn sàng dùng cả danh tiếng và sức mạnh của mình để bảo vệ cậu trong thực tại tàn khốc.
Khi họ ra đến cổng sau, chiếc xe đen bóng của ông Giang Thành đã đợi sẵn. Thấy hai đứa con cùng đi chung một chiếc ô bước tới, ông Giang Thành hạ kính xe xuống, trên mặt lộ rõ nụ cười hài lòng.
"Hai đứa nhanh lên kẻo ướt hết bây giờ. Liễm Liễm, hôm nay biết quan tâm đến em như vậy là tốt lắm."
Hai người bước vào xe, không gian hẹp bên trong khiến sự gần gũi càng thêm rõ rệt. Suốt dọc đường về, ông Giang Thành liên tục hỏi han về tình hình học tập, còn bà Úc Cầm ngồi ở ghế phụ cũng không ngớt lời khen ngợi sự trưởng thành của Giang Liễm. Trong khi người lớn đang mải mê trò chuyện, ở hàng ghế sau, Giang Liễm âm thầm tìm kiếm bàn tay của Minh An dưới gầm ghế.
Bàn tay to lớn, thô ráp vì chơi bóng rổ của hắn bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn, hơi lạnh của Minh An. Hắn khẽ đan từng ngón tay vào nhau, một sự giao kết thầm lặng giữa không gian chật hẹp của chiếc xe. Minh An cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ để che giấu sự bối rối, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên một độ cong hạnh phúc.
Về đến nhà, trận mưa vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Sầm Châu chìm trong màn nước xám xịt. Sau khi dùng bữa tối ấm cúng cùng gia đình, Giang Liễm và Minh An mỗi người về phòng mình để chuẩn bị bài vở. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của đêm mưa không làm giảm đi nỗi nhớ nhung vừa nhen nhóm.
Minh An vừa mở máy tính lên đã thấy tin nhắn của Giang hiện ra: "Lên sân thượng đi. Tôi có thứ này cho em."
Minh An hơi ngần ngại: "Nhưng ngoài trời đang mưa mà anh."
"Sân thượng có mái che ở khu vực kỹ thuật, không ướt đâu. Đi khẽ thôi, đừng để cha thấy."
Minh An khoác thêm một chiếc áo len dày, nhẹ nhàng mở cửa phòng rồi đi lên cầu thang dẫn ra sân thượng. Khi cậu bước ra, cậu thấy Giang Liễm đang đứng tựa lưng vào lan can sắt, trên tay cầm hai ly trà nóng hổi, khói tỏa nghi ngút. Dưới ánh đèn neon mờ ảo của thành phố và tiếng mưa rơi rào rạt, dáng hình của hắn trông thật đơn độc nhưng cũng đầy lãng mạn.
Giang Liễm đưa một ly trà cho Minh An: "Trà gừng đấy, uống cho ấm bụng. Em vừa dầm mưa xong, không được để bị cảm."
Minh An nhận lấy ly trà, hơi ấm từ gốm sứ truyền vào lòng bàn tay khiến cậu thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Cậu đứng bên cạnh hắn, cả hai cùng nhìn xuống những con phố lấp lánh ánh đèn dưới màn mưa.
"Anh Giang này..." Minh An ngập ngừng gọi.
"Hửm?"
"Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy? Em chỉ là một người lạ bỗng nhiên bước vào cuộc sống của anh, chiếm đi một phần không gian và sự quan tâm của cha anh..."
Giang Liễm đặt ly trà xuống bệ đá, hắn quay người lại đối diện với Minh An. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu những tia sáng mờ ảo từ đèn đường. "Lúc đầu, tôi đúng là đã nghĩ như vậy. Tôi ghét sự xuất hiện của em vì tôi sợ sự thay đổi. Nhưng rồi chính những dòng tin nhắn của em trên mạng đã cứu rỗi tâm hồn tôi. Em không phải là người lạ, An ạ. Em là người bạn duy nhất hiểu được sự cô độc của tôi sau lớp mặt nạ đó. Và khi tôi biết An chính là em, tôi nhận ra rằng định mệnh đã thực sự ưu ái tôi."
Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má mịn màng của Minh An. "Đừng bao giờ cảm thấy mình là người dưng. Từ nay về sau, ngôi nhà này, trái tim này, đều có chỗ cho em."
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng mưa dường như lùi xa, chỉ còn lại nhịp đập thổn thức của hai trái tim đang hòa làm một. Minh An buông ly trà, cậu chủ động kiễng chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm lên môi Giang Liễm. Đó là một nụ hôn của sự tin tưởng, của tình yêu chớm nở giữa những bão giông của tuổi trẻ.
Giang Liễm sững sờ trong giây lát rồi lập tức đáp lại bằng một cái ôm siết chặt. Hắn hôn sâu hơn, nụ hôn mang theo vị trà gừng ấm nồng và cả sự khao khát được che chở cho người đối diện. Trên sân thượng giữa đêm mưa Sầm Châu, hai thiếu niên đã chính thức phá bỏ mọi rào cản, mọi quy tắc để sống thật với cảm xúc của chính mình.
"An, dù thế giới ngoài kia có mưa gió đến đâu, tôi sẽ luôn là chiếc ô che chở cho em." Giang Liễm thì thầm giữa nụ hôn.
"Và em sẽ là người giữ cho ly trà của anh luôn ấm." Minh An mỉm cười, tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của hắn.
Đêm hôm ấy, cơn mưa bất chợt nơi cổng trường không còn mang lại sự lạnh lẽo, mà nó đã trở thành chứng nhân cho một tình yêu vẹn tròn đang vươn lên mạnh mẽ. Những quy tắc ngầm dưới một mái nhà giờ đây đã biến thành những sợi dây tơ hồng gắn kết họ lại với nhau. Thực tại và ảo ảnh đã chính thức hòa làm một, mở ra một chương mới đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần kịch tính trong cuộc đời của họ tại thành phố biển này.
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Minh An thấy trên điện thoại có một tin nhắn mới được gửi từ lúc nửa đêm: "Chào buổi sáng, người của tôi. Hôm nay trời sẽ nắng, và em cũng vậy."
Cậu nhìn ra cửa sổ, những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu xuyên qua làn mây xám, rực rỡ và ấm áp. Minh An biết rằng, từ nay về sau, cậu không còn phải sợ bất cứ cơn mưa bất chợt nào nữa, bởi vì đã có một người luôn sẵn sàng đứng dưới mưa để đợi cậu. Mỗi bước đi của cậu tại Trường Trung học số 1 sẽ không còn đơn độc, mỗi nhịp tim lỗi nhịp sẽ đều có một lời hồi đáp chân thành. Cuộc hành trình 35 chương của họ mới chỉ đi qua một phần ba, nhưng những gì họ dành cho nhau đã đủ để viết nên một bản tình ca bất tận của tuổi trẻ.