Thành phố A vào những ngày cuối thu luôn mang một vẻ đẹp u sầu và tĩnh lặng đến lạ kỳ. Những cơn mưa bụi giăng mắc trên những tán cây ngô đồng già cỗi, biến không gian vốn dĩ ồn ào của một đô thị trung tâm trở nên mờ ảo, hệt như một bức tranh thủy mặc bị loang màu. Tiếng còi xe từ phía xa vọng lại, trầm đục và mệt mỏi, len lỏi qua những tòa cao ốc chọc trời đang thi nhau tỏa ánh đèn neon xanh đỏ. Tại một góc của bệnh viện trung tâm thành phố, mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa quyện với không khí ẩm ướt, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó gọi tên.
Thẩm Hàn Chu đứng bên khung cửa sổ lớn của phòng làm việc tại tầng mười hai. Đôi bàn tay với những ngón thon dài, sạch sẽ đến mức hoàn hảo của anh đang khép hờ, tựa lên bục cửa. Ánh mắt anh không hướng về sự hoa lệ của phố thị bên dưới, mà dường như đang rơi vào một khoảng không vô định. Chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một nếp gấp như một lớp vỏ bọc kiên cố, ngăn cách anh với thế giới đầy rẫy những biến số ngoài kia. Là một bác sĩ trưởng khoa ngoại thần kinh, cuộc đời anh được định nghĩa bằng những con số huyết áp, những nhịp tim trên màn hình điện tử và những đường cắt chuẩn xác đến từng milimet trên bàn mổ. Với Thẩm Hàn Chu, cảm xúc là một loại tạp chất có hại cho sự tỉnh táo.
"Bác sĩ Thẩm, hồ sơ bệnh án của bệnh nhân phòng 402 đã có kết quả chụp cộng hưởng từ."
Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Thẩm Hàn Chu không quay đầu lại, giọng nói của anh trầm thấp và bình thản như mặt hồ không gợn sóng.
"Cứ để trên bàn. Tôi sẽ xem sau mười phút nữa."
Cô y tá trẻ khẽ gật đầu, đặt tệp hồ sơ xuống rồi nhanh chóng rời đi. Ở bệnh viện này, ai cũng biết bác sĩ Thẩm là một người cực kỳ nghiêm ngặt về thời gian và sự riêng tư. Anh giống như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo, không sai một li, nhưng cũng chẳng bao giờ để lộ ra chút hơi ấm tình người nào ngoài trách nhiệm chuyên môn.
Trong khi đó, ở một góc phố nhỏ cách bệnh viện không xa, Lâm Hạ Chi đang loay hoay với những thùng màu vẽ trong phòng tranh của mình. Không gian nơi đây trái ngược hoàn toàn với sự ngăn nắp đến lạnh lẽo của Thẩm Hàn Chu. Những tấm toan vẽ dang dở dựng ngổn ngang, mùi dầu lanh và bột màu nồng đậm bao trùm khắp căn phòng. Hạ Chi mặc một chiếc áo len rộng thùng thình màu xám tro, mái tóc hơi rối che khuất một phần trán. Đôi mắt cậu vốn dĩ rất đẹp, trong veo như nước suối, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy một sự lạc lõng mênh mông ẩn chứa sâu trong đó.
Cậu đưa tay quệt một vệt màu đen lên tấm toan. Đối với người khác, đó có lẽ là màu đen của sự tuyệt vọng, nhưng đối với Hạ Chi, đó là màu sắc duy nhất mà cậu có thể cảm nhận được một cách rõ ràng nhất sau tai nạn năm ấy. Chứng mù màu không chỉ cướp đi khả năng nhìn thấy thế giới rực rỡ của cậu, mà còn như một bản án tử hình cho tâm hồn của một người nghệ sĩ. Cậu vẽ không phải để tạo ra cái đẹp, mà để trút bỏ gánh nặng của sự im lặng đang bóp nghẹt lấy mình từng ngày.
Hạ Chi đứng dậy, cảm giác choáng váng đột ngột ập đến. Cậu bám chặt vào cạnh bàn, những đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Cơn đau đầu dai dẳng lại bắt đầu hành hạ cậu, nó âm ỉ như những tiếng búa gõ vào dây thần kinh. Cậu thở dốc, cố gắng tìm kiếm lọ thuốc giảm đau trong túi áo nhưng đôi tay lại run rẩy không nghe lời. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng mưa bên ngoài như to hơn, át cả nhịp thở đứt quãng của cậu.
"Lại nữa rồi..."
Cậu thì thầm, giọng nói tan vào không trung. Hạ Chi quyết định khoác áo khoác, bước ra ngoài với hy vọng hơi lạnh của nước mưa sẽ giúp mình tỉnh táo hơn. Thành phố A lúc bảy giờ tối bắt đầu lên đèn, những dòng người hối hả lướt qua nhau. Hạ Chi bước đi vô định, đôi chân đưa cậu đến gần khu vực bệnh viện trung tâm – nơi có những ánh đèn sáng rực xuyên đêm.
Đúng lúc đó, một chiếc xe cứu thương hú còi inh ỏi lao vào cổng bệnh viện. Sự hỗn loạn thường nhật của một nơi giành giật sự sống bắt đầu. Thẩm Hàn Chu vừa bước xuống sảnh sau khi kết thúc ca trực, anh đang chỉnh lại cổ tay áo thì nhìn thấy một bóng dáng gầy gò đang đứng bất động giữa làn xe qua lại. Đó là một chàng trai trẻ, trông lạc lõng và mỏng manh như một chiếc lá sắp lìa cành trong cơn bão.
Lâm Hạ Chi cảm thấy mặt đất dưới chân mình như chao đảo. Ánh đèn pha của chiếc xe cứu thương quét qua mắt cậu, một luồng sáng trắng xóa đau đớn khiến cậu mất phương hướng. Cậu ngã khụy xuống ngay trước lối vào sảnh cấp cứu.
Thẩm Hàn Chu theo bản năng của một bác sĩ, nhanh chóng bước tới. Anh quỳ một chân xuống nền đất ẩm ướt, đôi tay mang theo hơi lạnh của máy điều hòa khẽ chạm vào vai chàng trai trẻ.
"Cậu gì ơi? Cậu nghe thấy tôi nói không?"
Hạ Chi lờ mờ ngước mắt lên. Trong tầm mắt nhòe đi vì nước mưa và cơn đau, cậu chỉ thấy một gương mặt cương nghị với đôi lông mày hơi nhíu lại. Người đàn ông này có mùi hương rất đặc biệt, không phải mùi thuốc sát trùng đáng sợ, mà là mùi gỗ đàn hương thanh khiết, trầm mặc.
"Đau... đầu quá..."
Hạ Chi chỉ kịp thốt lên những lời đó trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối. Thẩm Hàn Chu nhanh chóng kiểm tra đồng tử và nhịp mạch của cậu. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với những dụng cụ y khoa sắc lạnh nay lại đang nâng đỡ một cơ thể ấm nóng nhưng run rẩy. Anh nhận ra đồng tử của người này có phản ứng bất thường, không giống với một ca ngất xỉu thông thường.
"Sắp xếp một xe lăn và đẩy bệnh nhân vào phòng chụp CT ngay lập tức. Thông báo cho trực ban khoa ngoại thần kinh, tôi sẽ trực tiếp tiếp nhận ca này."
Giọng nói của Thẩm Hàn Chu vang lên đầy uy lực, không cho phép bất kỳ ai chậm trễ. Các y tá nhanh chóng chạy tới, đưa Hạ Chi vào bên trong. Thẩm Hàn Chu đứng dậy, nhìn vết bẩn trên ống quần tây đắt tiền của mình do nước mưa bắn vào, nhưng lần này anh không cảm thấy khó chịu như mọi khi. Trong đầu anh lúc này chỉ hiện lên gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt chứa đầy sương mù của chàng trai kia.
Ca cấp cứu diễn ra trong sự im lặng căng thẳng. Thẩm Hàn Chu đứng trước màn hình hiển thị kết quả chụp cắt lớp. Những hình ảnh trắng đen của bộ não con người hiện ra, phức tạp và tinh vi. Anh nheo mắt lại khi nhìn thấy một vùng mờ đục nằm sát dây thần kinh thị giác – một khối u mạch máu nhỏ đang chèn ép, chính là nguyên nhân gây ra những cơn đau và có thể là cả sự rối loạn sắc giác mà bệnh nhân đang gặp phải.
"Bác sĩ Thẩm, tình trạng bệnh nhân đã ổn định, nhưng có vẻ cậu ấy đang rơi vào trạng thái sốc tâm lý nhẹ sau khi tỉnh lại."
Một bác sĩ trẻ tiến tới báo cáo. Thẩm Hàn Chu gật đầu, anh cầm lấy bệnh án, ngón tay lướt qua dòng tên: Lâm Hạ Chi. 26 tuổi. Nghề nghiệp: Họa sĩ.
Anh bước vào phòng bệnh đặc biệt. Ánh đèn vàng nhạt trong phòng tạo nên một cảm giác ấm áp giả tạo. Hạ Chi đã tỉnh, cậu đang ngồi tựa lưng vào thành giường, đôi mắt nhìn đăm đăm ra cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn đang thi nhau lăn dài trên mặt kính. Nghe thấy tiếng bước chân, cậu khẽ quay đầu lại.
"Là anh đã cứu tôi?"
Thẩm Hàn Chu đứng ở cuối giường, giữ một khoảng cách chừng mực.
"Tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của mình. Cậu cảm thấy trong người thế nào rồi?"
Hạ Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và mang chút tự giễu.
"Vẫn thế thôi. Thế giới của tôi vẫn chỉ có hai màu đen và trắng. Cảm ơn bác sĩ vì đã không để tôi chết ngoài đường, nếu không chắc sáng mai báo chí sẽ đưa tin về một họa sĩ vô danh đột tử vì kiệt sức."
Thẩm Hàn Chu hơi khựng lại. Anh đã gặp qua hàng ngàn bệnh nhân, từ những kẻ gào khóc cầu xin sự sống đến những người chấp nhận số phận một cách cam chịu. Nhưng ở chàng trai này, anh thấy một sự dửng dưng đến đau lòng, như thể sự sống hay cái chết đối với cậu chỉ là một sự thay đổi về trạng thái, không hơn không kém.
"Cậu bị một khối u mạch máu nhỏ chèn ép dây thần kinh. Đó là lý do cậu thường xuyên đau đầu và có vấn đề về thị lực. Nếu phẫu thuật, khả năng hồi phục là có."
Hạ Chi quay lại nhìn Thẩm Hàn Chu, ánh mắt cậu lúc này mới thực sự chạm vào ánh mắt anh.
"Phẫu thuật? Để rồi sau đó tôi lại thấy một thế giới đầy rẫy những màu sắc giả dối sao? Bác sĩ, anh có biết điều gì đáng sợ hơn việc không nhìn thấy màu sắc không? Đó là khi anh nhìn thấy chúng nhưng lại nhận ra chúng chẳng có ý nghĩa gì cả."
Thẩm Hàn Chu không đáp lời ngay. Anh bước lại gần hơn, đôi bàn tay đút vào túi áo blouse.
"Tôi không quan tâm đến triết lý hội họa của cậu. Tôi chỉ quan tâm đến sức khỏe của bệnh nhân dưới sự tiếp nhận của mình. Tại Thành phố A này, tôi là người duy nhất có thể đảm bảo ca phẫu thuật này thành công đến 99%. Quyết định nằm ở cậu."
Lâm Hạ Chi ngẩn người. Sự tự tin đến mức kiêu ngạo của người đàn ông trước mặt khiến cậu cảm thấy hơi khó chịu, nhưng đồng thời cũng nảy sinh một chút tò mò. Trong thế giới xám xịt của cậu, Thẩm Hàn Chu giống như một khối màu sắc đơn điệu nhưng vô cùng sắc nét, mạnh mẽ và không thể ngó lơ.
"Anh tên là gì?"
"Thẩm Hàn Chu."
"Bác sĩ Thẩm, anh có bao giờ cảm thấy sợ hãi khi cầm dao mổ không?"
Thẩm Hàn Chu im lặng một lúc lâu. Trong đầu anh thoáng hiện qua hình ảnh một bàn tay đẫm máu nhiều năm về trước, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được sự bình thản đến lạ lùng.
"Sợ hãi là biểu hiện của sự thiếu chuẩn bị. Tôi luôn chuẩn bị tốt nhất."
Nói rồi, anh xoay người bước ra khỏi phòng, để lại một mình Hạ Chi trong không gian yên tĩnh. Khi cánh cửa khép lại, Thẩm Hàn Chu đứng lại ở hành lang, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận được nhịp tim mình dường như nhanh hơn một chút so với bình thường. Điều này đối với một bác sĩ ngoại thần kinh là điều tối kỵ.
Đêm đó, Thành phố A vẫn không ngừng mưa. Trong phòng bệnh, Lâm Hạ Chi nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn vương chút màu vẽ chưa rửa sạch. Cậu khẽ lẩm nhẩm cái tên "Thẩm Hàn Chu". Có một cái gì đó vừa bắt đầu nhen nhóm, một sự liên kết mỏng manh như sợi tơ nhưng lại vô cùng bền chắc đã được hình thành giữa hai tâm hồn cô độc nhất của thành phố này.
Thẩm Hàn Chu trở về phòng làm việc, anh mở máy tính và bắt đầu tra cứu các tài liệu chuyên sâu về chứng mù màu mắc phải do tổn thương thần kinh. Anh tự nhủ rằng mình làm vậy chỉ vì sự hiếu kỳ nghề nghiệp, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết có điều gì đó ở Lâm Hạ Chi đã chạm đến phần ký ức mà anh hằng muốn chôn giấu.
Mạch truyện của họ, giống như những con phố đan xen của Thành phố A, đã chính thức rẽ vào nhau ở một ngã tư định mệnh. Chương đầu tiên của bản giao hưởng này không có tiếng pháo hoa rực rỡ, chỉ có tiếng mưa rơi đều đặn và hơi ấm nhạt nhòa của một cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng nó báo hiệu cho một hành trình dài của sự chuộc tội và chữa lành đầy gian nan phía trước.
Mưa vẫn rơi, gột rửa đi những lớp bụi bặm trên mặt đường, nhưng liệu có gột rửa được những nỗi đau trong lòng người? Thẩm Hàn Chu nhìn đồng hồ, đã quá nửa đêm. Anh thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi bệnh viện. Thành phố A lúc này đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những ánh đèn vàng hiu hắt soi bóng trên những vũng nước đọng. Anh khởi động xe, ánh đèn pha xé toạc màn đêm, lao về phía trước như cách anh luôn đối mặt với cuộc đời – dứt khoát và không ngoảnh lại. Nhưng anh không biết rằng, từ giây phút chạm vào vai Lâm Hạ Chi, cuộc đời vốn dĩ là một đường thẳng của anh đã bắt đầu rẽ hướng.
Phía sau lưng anh, tòa nhà bệnh viện vẫn đứng sững sững như một người khổng lồ trầm mặc, nơi có một chàng họa sĩ đang nhìn vào bóng tối và bắt đầu mơ về một màu sắc mà mình đã lãng quên từ lâu. Đó là màu của sự sống, hay chính là màu của người đàn ông vừa mang đến cho cậu một tia hy vọng mong manh giữa cơn bão lòng?