Thành phố A sau cơn mưa đêm qua dường như được gột rửa đến mức trở nên trong vắt. Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không gay gắt mà dịu dàng như một dải lụa mỏng, vắt ngang qua những ô cửa kính của Bệnh viện Trung tâm. Thế nhưng, đối với Lâm Hạ Chi, sự rực rỡ của buổi sớm mai ấy chỉ là một chuỗi những sắc độ xám xịt khác nhau. Cậu ngồi bên giường bệnh, đôi mắt lơ đãng nhìn vào bát cháo trắng đặt trên bàn đơn sơ, hơi nóng bốc lên tạo thành một lớp sương mờ mờ trên gương mặt thanh tú.
Tiếng mở cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng có nhịp điệu riêng biệt mà Hạ Chi đã bắt đầu ghi nhớ. Không cần ngẩng đầu, cậu cũng biết đó là Thẩm Hàn Chu. Mùi gỗ đàn hương thanh khiết đi cùng anh như một bản sắc không thể nhầm lẫn giữa hàng ngàn mùi thuốc sát trùng nồng nặc ở nơi này.
"Cậu chưa ăn à?"
Giọng nói của Thẩm Hàn Chu vẫn trầm thấp, mang theo sự lạnh lùng đặc trưng của một người quen ra lệnh. Anh đứng ở phía cuối giường, đôi tay đút trong túi áo blouse trắng, ánh mắt sắc sảo quét qua bát cháo còn nguyên vẹn rồi dừng lại trên gương mặt của Hạ Chi.
"Tôi không thấy đói." Hạ Chi nhẹ giọng đáp, đôi tay gầy gò đan vào nhau đặt trên đùi. "Cảm ơn bác sĩ Thẩm đã quan tâm, nhưng tôi nghĩ mình có thể xuất viện được rồi. Tôi còn rất nhiều việc phải làm ở phòng tranh."
Thẩm Hàn Chu bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại khiến Hạ Chi cảm nhận được một áp lực vô hình. Anh cầm lấy bảng bệnh án treo đầu giường, lật xem những chỉ số mới nhất rồi hờ hững nói:
"Phòng tranh của cậu sẽ không chạy mất, nhưng mạng sống của cậu thì có thể. Khối u mạch máu đó không phải là thứ cậu có thể dùng ý chí để phớt lờ. Nếu cậu bước ra khỏi cửa bệnh viện này hôm nay, tôi không đảm bảo cậu sẽ không ngã gục ngay tại trạm xe buýt tiếp theo."
Hạ Chi khẽ bật cười, nụ cười mang theo chút vị chát của người đã nếm trải quá nhiều thất vọng. Cậu ngước nhìn anh, đôi mắt trong veo phản chiếu bóng hình cao lớn của vị bác sĩ.
"Bác sĩ Thẩm, anh cứu người là vì anh thực sự muốn họ sống, hay chỉ vì anh muốn duy trì tỉ lệ thành công hoàn hảo trên hồ sơ của mình? Với tôi, sống trong một thế giới không màu sắc, lại còn bị hành hạ bởi những cơn đau này, đôi khi cái chết lại là một sự giải thoát nhẹ nhàng hơn."
Đôi lông mày của Thẩm Hàn Chu hơi nhíu lại. Anh ghét những bệnh nhân có thái độ bi quan, nhưng với Lâm Hạ Chi, anh nhận ra đó không phải là sự yếu đuối, mà là một sự mệt mỏi đã tích tụ qua quá nhiều năm tháng. Anh kéo một chiếc ghế đơn lại gần giường bệnh, ngồi xuống đối diện với cậu. Đây là một hành động hiếm hoi, vì Thẩm Hàn Chu rất ít khi dành thời gian ngồi lại trò chuyện với bệnh nhân sau giờ kiểm tra.
"Cậu nói cậu là họa sĩ. Một họa sĩ không nhìn thấy màu sắc thì vẽ bằng gì?"
Hạ Chi hơi ngẩn ra trước câu hỏi trực diện ấy. Cậu cúi xuống, nhìn vào những vết chai nhỏ trên đầu ngón tay mình.
"Vẽ bằng ký ức, bác sĩ ạ. Tôi vẽ bằng cảm giác của những ngày nắng vàng rực rỡ trên cánh đồng mà tôi từng thấy khi còn nhỏ. Tôi vẽ bằng hơi lạnh của nước mưa, bằng sự thô ráp của vỏ cây, và bằng cả nỗi đau đang gào thét trong đầu mình. Màu sắc thực chất cũng chỉ là một loại rung động của ánh sáng, nếu tâm hồn anh đủ nhạy cảm, anh sẽ thấy chúng ngay cả khi đôi mắt đã hỏng."
Thẩm Hàn Chu nhìn chằm chằm vào bàn tay của Hạ Chi. Những ngón tay ấy run rẩy nhẹ, một biểu hiện rõ ràng của sự tổn thương thần kinh vận động đang dần lan rộng.
"Ký ức là một thứ rất dễ phản bội con người. Khi cậu già đi, hoặc khi khối u đó xâm lấn sâu hơn, những mảng màu trong đầu cậu cũng sẽ mờ nhạt dần cho đến khi chỉ còn là một khoảng không trắng xóa. Lúc đó, cậu định vẽ bằng gì?"
Câu hỏi của Thẩm Hàn Chu như một mũi kim đâm trúng tử huyệt của Hạ Chi. Cậu im lặng, hơi thở trở nên dồn dập hơn. Đúng vậy, đó chính là nỗi sợ hãi lớn nhất của cậu – sự tan biến của những mảnh vỡ ký ức cuối cùng.
"Anh thực sự rất tàn nhẫn, bác sĩ Thẩm." Hạ Chi thì thầm.
"Tôi chỉ đang nói sự thật y học. Sự thật thường tàn nhẫn hơn những lời an ủi giả tạo." Thẩm Hàn Chu đứng dậy, anh lấy từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ, đặt lên bàn. "Đây là thuốc giảm đau loại mạnh do tôi kê đơn riêng. Nó sẽ giúp cậu dễ chịu hơn trong vài ngày tới. Suy nghĩ kỹ về đề nghị phẫu thuật của tôi. Tôi sẽ cho cậu ba ngày."
Khi Thẩm Hàn Chu định rời đi, Hạ Chi đột ngột gọi tên anh.
"Thẩm Hàn Chu."
Anh dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
"Tại sao anh lại quan tâm đến một người lạ như tôi đến thế? Ở bệnh viện này có hàng trăm người cần anh phẫu thuật."
Thẩm Hàn Chu đứng lặng người trong vài giây. Anh nhớ lại đêm qua, khi nhìn thấy Hạ Chi đứng giữa màn mưa, anh đã thấy bóng dáng của chính mình nhiều năm về trước – cô độc, bướng bỉnh và đang dần bị bóng tối nuốt chửng. Nhưng anh sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó.
"Vì tôi ghét sự dang dở. Một bức tranh đẹp không nên kết thúc bằng một vệt màu xám xịt."
Nói xong, anh dứt khoát bước ra ngoài, tà áo blouse trắng phất phơ trong gió hành lang, để lại một mình Hạ Chi với mớ suy nghĩ hỗn độn.
Buổi chiều hôm đó, Hạ Chi lén trốn khỏi bệnh viện. Cậu không thể chịu nổi không khí đặc quánh sự chết chóc và mùi hóa chất thêm một giây nào nữa. Cậu bắt một chuyến taxi trở về phòng tranh nhỏ của mình nằm sâu trong một con hẻm cổ kính của Thành phố A.
Khi tra chìa khóa vào ổ, bàn tay Hạ Chi vẫn còn run. Cánh cửa mở ra, mùi sơn dầu quen thuộc ập vào mũi khiến cậu cảm thấy như được trở về với bản thể thực sự của mình. Căn phòng tối mờ, chỉ có vài tia nắng le lói xuyên qua khe cửa sổ. Hạ Chi bước đến bên một bức tranh lớn được phủ tấm vải trắng ở góc phòng. Cậu chần chừ một chút rồi kéo mạnh tấm vải xuống.
Đó là một bức tranh đầy những nét vẽ cuồng loạn, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy hình ảnh một thành phố đang sụp đổ dưới cơn mưa. Điều kỳ lạ là, dù Hạ Chi bị mù màu, nhưng bức tranh lại được phối hợp bởi những sắc độ rất tinh tế của màu xanh dương đậm và tím than.
Cậu ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, tựa lưng vào giá vẽ. Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu ùa về như một cuốn phim cũ bị cháy nắng. Tai nạn năm đó... tiếng phanh xe rít lên chói tai, mùi máu tươi và sự im lặng đáng sợ sau vụ nổ. Người thân duy nhất của cậu đã ra đi trong buổi chiều định mệnh ấy, để lại cậu với đôi mắt không còn nhìn thấy sắc cầu vồng và một trái tim khuyết thiếu.
Trong lúc đó, tại văn phòng bác sĩ, Thẩm Hàn Chu đang nhìn vào một tấm ảnh cũ được kẹp sâu trong cuốn sổ tay. Trong ảnh là anh năm 20 tuổi, đứng cạnh một người đàn ông lớn tuổi có nụ cười hiền hậu – người thầy đã dẫn dắt anh vào ngành y. Anh nhớ về ca phẫu thuật thất bại đầu tiên trong đời mình, khi đôi bàn tay trẻ tuổi của anh đã không thể giữ được mạng sống cho người thầy ấy. Kể từ đó, Thẩm Hàn Chu đã thề rằng anh sẽ trở thành một "cỗ máy" hoàn hảo nhất, không bao giờ để cảm xúc can thiệp vào lưỡi dao mổ.
Thế nhưng, Lâm Hạ Chi đã xuất hiện như một biến số mà anh không lường trước được. Chàng họa sĩ ấy có một loại sức mạnh kỳ lạ, thứ sức mạnh của một linh hồn bị tổn thương nhưng vẫn kiên trì tìm kiếm cái đẹp. Nó khiến lớp vỏ bọc băng giá của Thẩm Hàn Chu bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
Điện thoại trên bàn rung lên, là cuộc gọi từ y tá trưởng khoa.
"Bác sĩ Thẩm, bệnh nhân Lâm Hạ Chi phòng 402 đã tự ý rời khỏi bệnh viện. Chúng tôi đã liên lạc nhưng cậu ấy không nghe máy."
Thẩm Hàn Chu cảm thấy một cơn giận dữ mơ hồ dâng lên trong lòng. Anh cầm lấy chìa khóa xe, không chút do dự bước ra bãi đỗ. Anh có địa chỉ nhà của Hạ Chi trong hồ sơ bệnh án. Thành phố A lúc hoàng hôn bắt đầu chuyển sang màu cam cháy, một màu sắc mà Thẩm Hàn Chu biết rằng Hạ Chi sẽ không thể nhìn thấy được. Anh lái xe nhanh hơn bình thường, lướt qua những con phố đông đúc để tìm đến con hẻm nhỏ kia.
Khi Thẩm Hàn Chu đứng trước cửa phòng tranh, anh thấy cửa không khóa hoàn toàn. Anh đẩy nhẹ cửa bước vào. Không gian bên trong tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng bụi bay trong không khí. Anh thấy Hạ Chi đang nằm co quắp trên sàn nhà cạnh giá vẽ, hơi thở yếu ớt, gương mặt tái nhợt như tờ giấy trắng. Những mảnh vỡ của một lọ màu vẽ bị vỡ nát ngay cạnh tay cậu, màu đen loang lổ trên mặt sàn gỗ như một vết thương lớn.
"Lâm Hạ Chi!"
Thẩm Hàn Chu lao đến, đỡ lấy vai cậu. Cơ thể của Hạ Chi lạnh ngắt, cậu dường như đang rơi vào một cơn hôn mê do kiệt sức và áp lực nội sọ tăng cao. Anh không kịp suy nghĩ nhiều, bế xốc cậu lên. Cảm giác cơ thể cậu nhẹ bẫng trong tay mình khiến trái tim Thẩm Hàn Chu thắt lại một nhịp đau đớn mà anh chưa từng trải qua.
"Đã nói là không được đi đâu mà... đồ ngốc này."
Anh thì thầm, giọng nói vốn dĩ sắt đá nay lại run rẩy một cách lạ kỳ. Anh đưa cậu ra xe, phóng đi trong ánh đèn nhập nhẹm của thành phố. Trên đường đi, Hạ Chi mơ màng tỉnh lại một chút. Cậu thấy gương mặt của Thẩm Hàn Chu dưới ánh đèn đường lúc sáng lúc tối.
"Bác sĩ Thẩm... anh lại đến cứu tôi sao?"
"Im lặng đi. Cậu đang làm phí thời gian của tôi đấy." Thẩm Hàn Chu gằn giọng, nhưng bàn tay đang nắm vô lăng của anh lại siết chặt đến mức nổi gân xanh.
Hạ Chi khẽ mỉm cười, đôi mắt cậu nhắm nghiền lại, tựa đầu vào ghế xe.
"Trong thế giới xám xịt của tôi... bỗng nhiên có một bóng hình... rõ ràng đến thế. Anh biết không, tôi thấy anh có màu của biển sâu... lạnh lẽo nhưng lại khiến người ta muốn đắm mình vào."
Thẩm Hàn Chu không đáp, nhưng nhịp tim anh lại một lần nữa mất kiểm soát. Thành phố A đêm nay dường như dài hơn bao giờ hết. Những mảnh vỡ ký ức của cả hai con người, một người cố quên và một người cố giữ, bắt đầu va chạm vào nhau giữa không gian chật hẹp của chiếc xe đang lao vun vút qua những màn sương đêm.
Họ là hai kẻ mang đầy thương tích, vô tình va vào nhau giữa dòng đời hối hả. Một người dùng lý trí để che đậy nỗi đau, một người dùng nghệ thuật để phơi bày vết sẹo. Và có lẽ, trong cuộc gặp gỡ này, ai cứu ai vẫn còn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Khi xe dừng lại trước cổng bệnh viện, Thẩm Hàn Chu nhìn xuống người đang say ngủ bên cạnh mình. Anh đưa tay lên, định vén lọn tóc rối trên trán Hạ Chi, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. Anh nhận ra, mình không chỉ đang cứu chữa một bệnh nhân, mà dường như anh đang cố gắng cứu lấy phần nhân tính đang dần nguội lạnh trong chính con người mình.
"Lâm Hạ Chi, nếu cậu đã nhìn thấy màu sắc của tôi, thì đừng hòng biến mất dễ dàng như vậy."
Lời thề nguyện ấy tan vào sương đêm, đánh dấu một bước chuyển mình âm thầm trong mối quan hệ của họ. Chương thứ hai kết thúc khi ánh đèn bệnh viện lại một lần nữa sáng rực, đón nhận hai linh hồn đang tìm cách kết nối lại những mảnh vỡ của cuộc đời mình.