MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Của Sự Chuộc TộiChương 5: Bữa tối dưới ánh đèn đường

Thanh Âm Của Sự Chuộc Tội

Chương 5: Bữa tối dưới ánh đèn đường

2,274 từ · ~12 phút đọc

Thành phố A vào buổi chiều tà rũ bỏ lớp áo vội vã của một trung tâm kinh tế để khoác lên mình vẻ lãng mạn, trầm mặc của bóng đêm. Những dải lụa màu cam cháy rực rỡ trải dài phía chân trời, nơi mặt trời đang lười biếng khuất dần sau những tòa nhà cao tầng. Đối với Lâm Hạ Chi, đây không chỉ là một buổi hoàng hôn thông thường. Đây là lần đầu tiên sau hơn mười năm, cậu thực sự nhìn thấy màu cam – một màu sắc vừa ấm áp lại vừa mang chút dư vị của sự chia ly.

Hạ Chi đứng ở cổng bệnh viện, trên người mặc một chiếc áo măng tô màu cà phê sữa mà Thẩm Hàn Chu đã chuẩn bị sẵn. Đôi mắt cậu vẫn còn hơi nhạy cảm với ánh sáng nên phải đeo một chiếc kính râm mỏng, nhưng nụ cười trên môi cậu thì rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cậu hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của mùa đông, cảm nhận vị hanh khô của gió và mùi hương của những gánh hàng hoa ven đường.

Một chiếc xe hơi màu đen sang trọng từ từ đỗ lại ngay trước mặt cậu. Cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt nghiêng tuấn tú của Thẩm Hàn Chu. Anh không mặc áo blouse, chỉ đơn giản là một chiếc sơ mi xanh đen cài kín cổ và áo khoác dạ bên ngoài, trông anh lúc này bớt đi vẻ lạnh lùng của một bác sĩ và thêm vào đó sự lịch lãm của một người đàn ông trưởng thành.

"Đợi tôi lâu chưa?" Thẩm Hàn Chu bước xuống xe, vòng qua mở cửa cho Hạ Chi.

"Không lâu, tôi chỉ đang mải ngắm nhìn mọi thứ. Hóa ra Thành phố A khi vào chiều lại đẹp đến mức này." Hạ Chi ngồi vào xe, giọng nói không giấu nổi sự phấn khích.

Thẩm Hàn Chu khởi động máy, bàn tay anh điêu luyện xoay vô lăng, đưa chiếc xe hòa vào dòng người đông đúc. Anh thi thoảng liếc nhìn sang người bên cạnh, thấy Hạ Chi cứ dán mắt vào cửa sổ, giống như một đứa trẻ lần đầu được đưa đi sở thú. Mọi thứ đối với cậu đều mới mẻ: từ màu xanh lục của đèn giao thông đến màu đỏ thẫm của những chiếc xe buýt hai tầng.

"Chúng ta đi đâu vậy bác sĩ Thẩm? Ý tôi là... Hàn Chu." Hạ Chi ngượng ngùng sửa lại cách xưng hô.

Thẩm Hàn Chu khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi khiến không khí trong xe bớt đi phần ngột ngạt. "Tôi đã nói là sẽ đưa em đi ngắm hoàng hôn bên bờ sông mà. Sau đó, chúng ta sẽ đi ăn tối. Có một nơi rất đặc biệt mà tôi nghĩ em sẽ thích."

Chiếc xe dừng lại ở bãi đỗ gần bờ sông A – dòng sông chảy xuyên qua trái tim của thành phố. Họ cùng nhau tản bộ dọc theo con đường lát đá phẳng phiu. Gió từ mặt sông thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh. Hạ Chi gỡ kính râm ra, đôi mắt cậu mở to khi nhìn thấy ánh mặt trời đỏ rực đang nhuộm hồng cả mặt nước mênh mông. Những con sóng lăn tăn phản chiếu ánh sáng lấp lánh như hàng vạn viên kim cương vụn bị ai đó tung vãi xuống dòng sông.

"Hàn Chu, anh nhìn kìa! Màu đó là màu gì? Có phải là màu đỏ không?" Hạ Chi chỉ tay về phía chân trời, giọng run rẩy vì xúc động.

Thẩm Hàn Chu đứng bên cạnh cậu, đôi tay đút vào túi áo khoác. "Đó là màu tía, pha lẫn với một chút vàng kim. Người ta gọi đó là khoảnh khắc huy hoàng nhất của một ngày trước khi bóng tối bao trùm. Nó giống như một lời hứa rằng dù ngày hôm nay có khó khăn đến đâu, ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc."

Hạ Chi im lặng, cậu cảm nhận được hơi ấm từ người đàn ông bên cạnh. Đã bao lâu rồi cậu mới thấy lòng mình bình yên đến thế? Không còn những cơn đau đầu hành hạ, không còn nỗi sợ hãi về một thế giới mù mịt. Cậu quay sang nhìn Thẩm Hàn Chu, dưới ánh hoàng hôn, những đường nét trên gương mặt anh dường như mềm mại hơn.

"Cảm ơn anh. Thật sự... cảm ơn anh vì tất cả."

Thẩm Hàn Chu không nói gì, anh chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Hạ Chi rồi lồng những ngón tay mình vào giữa những ngón tay cậu. Sự tiếp xúc da thịt giữa hai người trưởng thành mang theo một luồng điện nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt, khiến tim Hạ Chi đập nhanh hơn một nhịp.

Sau khi ngắm hoàng hôn, Thẩm Hàn Chu đưa Hạ Chi đến một nhà hàng nhỏ nằm sâu trong một con hẻm cổ ở trung tâm Thành phố A. Trái ngược với những nhà hàng sang trọng mà giới thượng lưu thường lui tới, nơi này mang một vẻ hoài cổ với những bức tường gạch trần, những chậu cây dương xỉ xanh mướt treo trên trần nhà và những bộ bàn ghế gỗ đã lên nước bóng loáng.

Điều đặc biệt nhất là ánh sáng. Nhà hàng không dùng đèn điện chói mắt mà sử dụng những dải đèn dây tóc nhỏ xíu giăng khắp không gian, tạo nên một thứ ánh sáng vàng dịu, ấm cúng và đầy tính nghệ thuật.

"Nơi này là của một người bạn cũ của tôi. Cậu ấy là một người yêu hội họa, nên tôi nghĩ em sẽ cảm thấy thoải mái ở đây." Thẩm Hàn Chu kéo ghế cho Hạ Chi ngồi.

Người phục vụ mang lên những món ăn đơn giản nhưng tinh tế. Đó là món súp bí đỏ màu cam nồng nàn, món bít tết chín vừa với nước sốt màu nâu đậm đà và một đĩa salad xanh mướt điểm xuyết những quả cà chua bi đỏ mọng. Đối với Hạ Chi, mỗi món ăn lúc này không chỉ là thức ăn, mà là một bữa tiệc của màu sắc. Cậu dùng nĩa chạm nhẹ vào từng thành phần, đôi mắt không rời khỏi đĩa thức ăn.

"Tôi cảm thấy mình giống như một người vừa được sinh ra lần nữa vậy." Hạ Chi vừa ăn vừa nói, gương mặt tràn đầy hạnh phúc. "Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng màu của một quả cà chua lại có thể rực rỡ đến thế."

Thẩm Hàn Chu nhìn cậu ăn, lòng anh dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả. Anh đã cứu được rất nhiều mạng người, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm thấy việc cứu sống một ai đó mang lại cho mình nhiều cảm xúc cá nhân đến vậy.

"Ăn từ từ thôi, không ai tranh của em đâu." Anh dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau một vệt sốt dính trên khóe môi Hạ Chi. Hành động tự nhiên ấy khiến Hạ Chi sững người lại trong vài giây, đôi má cậu thoáng ửng hồng dưới ánh đèn vàng.

Trong bữa tối, họ bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về cuộc đời mình. Thẩm Hàn Chu kể về những ngày tháng miệt mài trong phòng thí nghiệm, về áp lực của một bác sĩ trẻ khi lần đầu cầm dao mổ. Hạ Chi cũng kể về niềm đam mê vẽ tranh từ thuở nhỏ, về những bức tranh bí mật mà cậu từng vẽ trong bóng tối.

"Anh biết không, tôi từng vẽ một bức tranh về anh khi tôi chưa nhìn thấy mặt anh rõ ràng." Hạ Chi thì thầm, đôi mắt cậu lấp lánh sự tinh nghịch.

"Ồ? Vậy trong bức tranh đó tôi trông thế nào?" Thẩm Hàn Chu tò mò hỏi.

"Anh trông giống như một tảng băng trôi giữa đại dương. Lạnh lẽo, cô độc nhưng bên dưới làn nước là một sự vững chãi khổng lồ. Tôi gọi bức tranh đó là 'Vị cứu tinh âm thầm'."

Thẩm Hàn Chu bật cười, một tiếng cười sảng khoái hiếm hoi. "Vậy bây giờ em thấy tôi thế nào? Vẫn là tảng băng chứ?"

Hạ Chi nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt cậu trở nên chân thành và sâu sắc. "Không. Bây giờ tôi thấy anh là màu của những ngọn đèn đường này. Ấm áp, soi sáng và dẫn lối cho tôi khỏi những góc tối của cuộc đời."

Bầu không khí giữa hai người trở nên nồng nàn và đầy cảm xúc. Họ dường như quên đi hết những ồn ào, những rắc rối đang chờ đợi ở bệnh viện. Trong không gian nhỏ bé của nhà hàng, chỉ còn lại hai tâm hồn đang tìm thấy sự đồng điệu.

Tuy nhiên, cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn. Khi họ rời khỏi nhà hàng, Thành phố A đã hoàn toàn chìm vào đêm. Những ngọn đèn đường tỏa ánh sáng lung linh lên những vũng nước đọng trên mặt đường. Thẩm Hàn Chu đưa Hạ Chi đi dạo thêm một đoạn ngắn trước khi trở về xe.

"Hạ Chi, tôi có chuyện muốn nói với em." Thẩm Hàn Chu dừng lại dưới một cây ngô đồng già. Ánh đèn đường đổ bóng dài xuống chân họ.

Hạ Chi hồi hộp nhìn anh. "Vâng, anh nói đi."

"Về việc ở bệnh viện... ban giám đốc đã chính thức đình chỉ công tác của tôi trong hai tuần để xem xét về 'vi phạm quy trình'." Thẩm Hàn Chu nói bằng giọng bình thản, như thể anh đang nói về thời tiết. "Nhưng em đừng lo lắng. Tôi không hối hận vì quyết định của mình. Hai tuần này, tôi sẽ có nhiều thời gian hơn để giúp em phục hồi hoàn toàn thị lực."

Hạ Chi cắn môi, nỗi xót xa dâng lên trong lòng. "Hàn Chu, vì tôi mà anh phải chịu thiệt thòi quá nhiều. Anh là một bác sĩ giỏi nhất thành phố này, họ không có quyền đối xử với anh như vậy."

Thẩm Hàn Chu đưa tay lên, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay vào má cậu. "Hạ Chi, nghe này. Sự nghiệp của tôi trước đây là tất cả những gì tôi có. Nhưng từ khi gặp em, tôi nhận ra có những thứ còn quý giá hơn cả danh tiếng hay sự thăng tiến. Được nhìn thấy em nhìn thấy thế giới, đó chính là phần thưởng lớn nhất dành cho tôi rồi."

Hạ Chi không kìm lòng được nữa, cậu nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng và nhanh chóng lên môi Thẩm Hàn Chu. Nụ hôn chỉ thoáng qua như một cơn gió, nhưng nó chứa đựng tất cả sự biết ơn và tình yêu đang nảy nở trong lòng cậu.

Thẩm Hàn Chu sững sờ trong một khoảnh khắc, rồi anh lập tức vòng tay ra sau gáy Hạ Chi, kéo cậu lại gần và đáp trả bằng một nụ hôn sâu sắc hơn. Nụ hôn của anh mang theo vị nồng của rượu vang, vị ngọt của mật ong và cả sự chiếm hữu mạnh mẽ của một người đàn ông trưởng thành. Dưới ánh đèn đường vàng vọt của Thành phố A, hai cái bóng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh tình yêu tuyệt đẹp giữa lòng đô thị.

Khi họ tách ra, cả hai đều thở dốc. Hạ Chi tựa đầu vào ngực Thẩm Hàn Chu, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh.

"Ngày mai... anh sẽ đến phòng tranh của tôi chứ?" Hạ Chi hỏi, giọng nói vẫn còn run rẩy vì xúc động.

"Tất nhiên rồi. Tôi muốn thấy em vẽ lại thế giới này bằng chính màu sắc mà em đã tìm lại được."

Thẩm Hàn Chu đưa Hạ Chi về tận nhà. Trước khi chia tay, anh đưa cho cậu một chiếc hộp nhỏ.

"Đây là quà chúc mừng em xuất viện sớm. Đừng mở nó ra cho đến khi vào trong nhà."

Hạ Chi gật đầu, cậu đứng nhìn chiếc xe của Thẩm Hàn Chu khuất dần sau góc phố mới quay vào nhà. Khi mở chiếc hộp ra, cậu thấy bên trong là một bộ bút vẽ chuyên nghiệp và một hộp màu dầu cao cấp nhất, kèm theo một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa của Thẩm Hàn Chu: "Vẽ cho tôi một thế giới có em và tôi, Hạ Chi nhé."

Hạ Chi mỉm cười, nước mắt lại một lần nữa rơi xuống, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc viên mãn. Cậu cầm lấy một tuýp màu xanh đại dương, màu mà cậu đã gọi là màu của Thẩm Hàn Chu, và bắt đầu đặt những nét cọ đầu tiên lên tấm toan trắng.

Đêm đó, Thành phố A vẫn hoa lệ, vẫn nhộn nhịp, nhưng trong căn phòng nhỏ ở cuối phố, có một họa sĩ đang bắt đầu vẽ nên một chương mới của cuộc đời mình bằng những màu sắc rực rỡ nhất của tình yêu. Những mảnh vỡ ký ức đau buồn đã lùi xa, nhường chỗ cho những thanh âm trong trẻo của tương lai.

Bữa tối dưới ánh đèn đường ấy không chỉ là một buổi hẹn hò, mà là một cột mốc đánh dấu sự chuyển mình của hai linh hồn. Họ đã đi qua ranh giới mong manh của sự sống và cái chết để rồi nhận ra rằng, màu sắc đẹp nhất trên thế giới này chính là màu của sự chân thành và hy sinh dành cho người mình yêu.