Thành phố A bước vào những ngày đại hàn, cái lạnh không còn chỉ là sự hanh khô của gió mà đã mang theo hơi ẩm buốt giá của sương muối bao phủ mỗi sớm mai. Trên những mặt kính của các tòa cao ốc, hơi nước kết lại thành từng mảng mờ đục, che khuất tầm nhìn vào bên trong những căn phòng ấm áp. Đối với Thẩm Hàn Chu, khoảng thời gian hai tuần bị đình chỉ công tác đáng lẽ phải là những ngày nghỉ ngơi hiếm hoi, nhưng sâu thẳm trong anh, những bóng ma của quá khứ dường như đang lợi dụng sự tĩnh lặng này để trỗi dậy.
Sáng hôm đó, Thẩm Hàn Chu thức dậy sớm hơn thường lệ. Anh đứng trong phòng tắm, nhìn mình trong gương. Dưới ánh đèn led trắng muốt, gương mặt anh vẫn giữ được vẻ bình thản như mặt hồ đóng băng, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi khó lòng che giấu. Anh vô thức đưa tay lên vuốt ve một vết sẹo nhỏ mờ nhạt ở ngay lòng bàn tay phải – vết tích của một mảnh thủy tinh vỡ từ mười năm trước, cái ngày mà thế giới của anh hoàn toàn sụp đổ.
Tiếng chuông điện thoại rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Là một số máy lạ, nhưng mã vùng lại là từ thành phố phía Nam, nơi anh đã từng cố gắng chôn vùi mọi ký ức.
"Alo?" Giọng Thẩm Hàn Chu lạnh nhạt.
"Hàn Chu... là dì đây."
Đầu dây bên kia là một giọng phụ nữ trung niên, run rẩy và đầy vẻ khép nép. Thẩm Hàn Chu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Người phụ nữ này là vợ của người thầy quá cố của anh – người mà anh đã không dám đối mặt suốt một thập kỷ qua.
"Có chuyện gì không ạ?" Anh cố gắng giữ giọng nói mình không run rẩy.
"Con của thầy... Thằng bé gặp tai nạn, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh. Các bác sĩ nói tình trạng rất phức tạp, cần phẫu thuật thần kinh gấp. Dì... dì không biết phải nhờ cậy ai nữa. Dì biết dì không có tư cách, nhưng xin con, cứu lấy thằng bé..."
Tiếng khóc nấc của người phụ nữ ở đầu dây bên kia như từng nhát dao cứa vào vết thương chưa bao giờ thực sự lành miệng của Thẩm Hàn Chu. Những hình ảnh của mười năm trước ùa về: bàn tay đẫm máu, tiếng máy đo nhịp tim kéo dài một dải âm thanh chết chóc, và ánh mắt thất vọng cuối cùng của người thầy trên bàn mổ. Anh đã thất bại một lần, và cái giá phải trả là mạng sống của người mà anh kính trọng nhất.
"Tôi đang bị đình chỉ công tác. Tôi không thể phẫu thuật lúc này." Thẩm Hàn Chu nói xong liền cúp máy, đôi bàn tay anh run lên bần bật.
Anh đứng tựa lưng vào tường, hơi thở dồn dập. Đây chính là vết sẹo cũ đang rỉ máu, một nỗi ám ảnh về sự bất lực trước cái chết của người thân thuộc. Anh đã dành mười năm để trở nên hoàn hảo, để đảm bảo không một ai phải chết dưới tay mình nữa, nhưng khi đối diện với quá khứ, anh vẫn chỉ là một đứa trẻ sợ hãi.
Cùng lúc đó, tại phòng tranh nhỏ ở cuối phố, Lâm Hạ Chi đang đắm chìm trong thế giới màu sắc mới mẻ của mình. Cậu đang vẽ một bức tranh về buổi chiều bên bờ sông, nhưng lần này, cậu không dùng màu đen trắng nữa. Cậu pha trộn sắc cam, sắc tím và sắc vàng kim một cách say mê. Tuy nhiên, tâm trí cậu vẫn luôn hướng về Thẩm Hàn Chu. Đã hai ngày rồi anh không ghé qua, cũng không nhắn tin, điều này khiến Hạ Chi cảm thấy bồn chồn lo lắng.
Hạ Chi dọn dẹp giá vẽ, quyết định ghé qua căn hộ của Thẩm Hàn Chu. Cậu biết địa chỉ vì lần trước anh đã đưa cậu về lấy đồ sau khi xuất viện. Thành phố A về trưa bắt đầu đông đúc, Hạ Chi bước đi giữa dòng người, lòng cậu thắt lại khi nghĩ đến dáng vẻ cô độc của anh.
Khi Hạ Chi đứng trước cửa nhà Thẩm Hàn Chu, cậu thấy cửa không khóa chặt. Cậu khẽ đẩy cửa bước vào. Căn hộ của anh tối om, rèm cửa kéo kín, mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí. Trên sofa, Thẩm Hàn Chu đang ngồi đó, đầu gục xuống đôi bàn tay, bóng tối bao trùm lấy anh hệt như cách nó đã từng bao trùm lấy cuộc đời Hạ Chi trước đây.
"Hàn Chu?" Hạ Chi khẽ gọi, giọng nói của cậu mềm mại như một dải lụa.
Thẩm Hàn Chu ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh đỏ ngầu, gương mặt phờ phạc đến tội nghiệp. Nhìn thấy Hạ Chi, anh dường như muốn trốn tránh, muốn thu mình lại vào cái vỏ bọc băng giá.
"Sao em lại đến đây? Tôi đã nói muốn yên tĩnh một mình."
Hạ Chi không lùi bước, cậu tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh sofa và đặt tay lên đầu gối của anh.
"Anh có chuyện gì đúng không? Ánh mắt anh đang nói với tôi rằng anh đang rất đau. Đừng đẩy tôi ra ngoài, Hàn Chu. Anh đã kéo tôi ra khỏi bóng tối, bây giờ hãy để tôi làm điều tương tự cho anh."
Thẩm Hàn Chu nhìn vào đôi mắt trong veo của Hạ Chi. Đôi mắt ấy bây giờ đã nhìn thấy mọi thứ, nhìn thấy cả sự mục nát và yếu đuối bên trong anh. Anh bật cười một cách tự giễu, giọng khản đặc.
"Em có biết một bác sĩ sợ hãi điều gì nhất không? Đó là khi họ nhận ra đôi bàn tay này không phải là của thần thánh. Mười năm trước, tôi đã giết chết người thầy của mình trên bàn mổ. Và bây giờ, con trai của ông ấy đang chờ chết, còn tôi thì ngồi đây, run rẩy như một kẻ hèn nhát."
Lần đầu tiên, Thẩm Hàn Chu phơi bày vết thương sâu nhất của mình trước mặt một người khác. Anh kể cho Hạ Chi nghe về người thầy đã nhặt anh lên từ đống đổ nát của một gia đình tan vỡ, dạy anh cầm dao mổ, và rồi cuối cùng lại chết dưới chính lưỡi dao của anh do một sai lầm nhỏ trong tích tắc của sự kiệt sức.
Hạ Chi lắng nghe, trái tim cậu thắt lại vì xót xa. Cậu nhận ra rằng, sự hoàn hảo của Thẩm Hàn Chu bấy lâu nay thực chất chỉ là một cách để anh trừng phạt chính mình. Anh không cho phép mình mắc lỗi, vì lỗi lầm đối với anh đồng nghĩa với sự hủy diệt.
Cậu đứng dậy, vòng tay ôm lấy đầu Thẩm Hàn Chu, kéo anh dựa vào lòng mình. Hạ Chi vuốt ve mái tóc anh, cảm nhận được hơi ấm và cả sự run rẩy từ cơ thể người đàn ông này.
"Hàn Chu, anh không phải là kẻ giết người. Anh là một bác sĩ đã cứu hàng ngàn người, trong đó có tôi. Thầy của anh chọn anh, vì ông ấy biết anh là người xuất sắc nhất. Cái chết của ông ấy là một tai nạn y khoa, không phải là tội lỗi của anh. Nếu anh cứ đứng mãi trong quá khứ, anh sẽ đánh mất hiện tại và cả tương lai."
"Nhưng tôi sợ... tôi sợ nếu lần này tôi lại thất bại..." Thẩm Hàn Chu thì thầm vào ngực cậu, giọng nói nhỏ bé như một đứa trẻ lạc lối.
"Anh sẽ không thất bại. Vì lần này anh không đi một mình. Tôi sẽ ở đó, đợi anh bên ngoài phòng mổ. Thẩm Hàn Chu mà tôi biết là người có thể đưa màu sắc quay trở lại với một kẻ mù lòa. Anh mạnh mẽ hơn anh nghĩ rất nhiều."
Lời nói của Hạ Chi như một luồng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn trong lòng Thẩm Hàn Chu. Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, thấy sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối trong đôi mắt ấy. Một sự cứu rỗi mới lại bắt đầu nhen nhóm.
Thẩm Hàn Chu đứng dậy, anh đi vào phòng tắm, tạt nước lạnh lên mặt để tỉnh táo lại. Khi bước ra, phong thái của anh đã có chút thay đổi. Anh cầm điện thoại, gọi lại cho người phụ nữ lúc sáng.
"Dì ơi, hãy làm thủ tục chuyển thằng bé lên Bệnh viện Trung tâm Thành phố A ngay lập tức. Con sẽ sắp xếp mọi thứ."
Sau khi cúp máy, Thẩm Hàn Chu nhìn Hạ Chi. "Tôi cần phải đến gặp Ban giám đốc. Tôi sẽ dùng tất cả những gì mình có để xin thực hiện ca mổ này. Kể cả việc phải từ chức sau đó."
Hạ Chi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa đông. "Tôi đi cùng anh."
Họ cùng nhau đến bệnh viện. Thành phố A lúc này đã lên đèn, những dòng người hối hả lướt qua. Tại phòng họp của ban giám đốc, Thẩm Hàn Chu đứng thẳng lưng, đối diện với những người đã đình chỉ công tác anh.
"Tôi biết mình đang bị đình chỉ. Nhưng bệnh nhân này là con trai của Giáo sư Lâm – người đã có công lớn nhất trong việc đặt nền móng cho khoa ngoại thần kinh này. Tình trạng của cậu ấy rất nguy kịch. Nếu các ông không cho phép tôi mổ, tôi sẽ mổ với tư cách cá nhân tại một bệnh viện khác, và sau đó tôi sẽ nộp đơn từ chức tại đây."
Sự kiên định và uy tín của Thẩm Hàn Chu khiến Ban giám đốc phải nhượng bộ. Họ biết rằng nếu mất đi một bác sĩ thiên tài như anh, bệnh viện sẽ thiệt hại lớn hơn nhiều so với việc làm phật lòng một cổ đông. Cuối cùng, họ đồng ý khôi phục chức vụ tạm thời cho anh để thực hiện ca mổ.
Đêm đó, ca phẫu thuật diễn ra. Hạ Chi ngồi ở dãy ghế chờ lạnh lẽo ngoài hành lang. Cậu không vẽ, cũng không đọc sách, cậu chỉ nhắm mắt lại và cầu nguyện. Cậu tin vào đôi bàn tay của Thẩm Hàn Chu. Cậu biết rằng, để cứu được người bệnh nhân này, Thẩm Hàn Chu trước hết phải cứu được chính linh hồn mình khỏi vết sẹo cũ kia.
Bên trong phòng mổ, Thẩm Hàn Chu cầm dao mổ, đôi bàn tay không còn run rẩy. Anh nhìn vào bệnh nhân trên bàn mổ, một chàng trai trẻ có nét mặt rất giống người thầy năm xưa. Anh hít một hơi thật sâu, tâm trí anh hiện lên hình ảnh của Hạ Chi và lời hứa về một thế giới đầy màu sắc.
Từng đường cắt, từng mũi khâu đều được thực hiện với một sự chính xác tuyệt đối, nhưng lần này nó không còn là sự chính xác khô khan của một cỗ máy, mà là sự cẩn trọng của một người đầy lòng trắc ẩn. Anh cảm nhận được nhịp đập của sự sống đang được giữ lại dưới lưỡi dao của mình.
Tám tiếng đồng hồ trôi qua. Khi đèn phòng mổ tắt, Thẩm Hàn Chu bước ra ngoài với những bước chân mệt rỏi nhưng vững chãi. Thấy Hạ Chi đang ngủ thiếp đi trên ghế, anh nhẹ nhàng tiến tới, ngồi xuống bên cạnh và nắm lấy tay cậu.
Hạ Chi giật mình tỉnh dậy, nhìn thấy Thẩm Hàn Chu, cậu vội hỏi: "Sao rồi anh?"
Thẩm Hàn Chu mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản. "Thành công rồi. Thằng bé đã qua cơn nguy kịch."
Hạ Chi ôm chầm lấy anh, nước mắt xúc động rơi xuống vai áo anh. Thẩm Hàn Chu cũng siết chặt vòng tay, anh vùi đầu vào cổ cậu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ giúp anh xua tan đi bóng tối của mười năm qua.
"Cảm ơn em, Hạ Chi. Cảm ơn em đã không bỏ mặc tôi trong bóng tối."
Thành phố A sáng sớm hôm đó bắt đầu có những tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù. Vết sẹo cũ trong lòng Thẩm Hàn Chu cuối cùng đã ngừng chảy máu. Nó vẫn sẽ ở đó, như một phần của lịch sử, nhưng nó không còn khiến anh đau đớn nữa. Bởi vì anh biết, từ nay về sau, anh không còn phải chiến đấu một mình.
Họ cùng nhau bước ra khỏi bệnh viện khi thành phố bắt đầu một ngày mới. Gió vẫn lạnh, nhưng lòng họ ấm áp. Thẩm Hàn Chu nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang Hạ Chi. Anh nhận ra rằng, màu sắc đẹp nhất không phải là thứ mà đôi mắt nhìn thấy, mà là thứ mà trái tim cảm nhận được khi ta dám đối mặt với nỗi đau để tìm thấy sự chuộc tội.
"Chúng ta đi ăn sáng nhé?" Thẩm Hàn Chu hỏi.
"Vâng, tôi muốn ăn món gì đó thật nóng." Hạ Chi vui vẻ đáp.
Họ hòa vào dòng người, hai cái bóng gắn kết với nhau giữa lòng Thành phố A hoa lệ. Câu chuyện của họ không chỉ là về sự chữa lành thể xác, mà còn là cuộc hành trình hàn gắn những linh hồn vụn vỡ, để rồi từ những mảnh vỡ ấy, một tình yêu kiên cường và rực rỡ hơn bao giờ hết đã nảy mầm.