MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Ngõ VắngChương 1: TRÀ SẮC VÀ GIẤY CŨ

Thanh Âm Trong Ngõ Vắng

Chương 1: TRÀ SẮC VÀ GIẤY CŨ

1,021 từ · ~6 phút đọc

Thành phố B bước vào những ngày cuối thu bằng một vẻ trầm mặc lạ thường. Khác với sự hào nhoáng của những tòa nhà chọc trời ở trung tâm, ngõ nhỏ Thanh Minh vẫn giữ cho mình một nhịp sống riêng, nơi những bức tường rêu phong kể chuyện về thời gian và mùi gỗ mục hòa quyện trong không khí ẩm ướt sau mưa.

Mộc Nhiên đứng trước hiên nhà, đôi mắt trong veo dõi theo những giọt nước mưa còn sót lại đậu trên tán lá ngô đồng. Trên tay cô là một gói vải lụa thêu hoa văn cổ đã sờn rách, bọc bên trong là một cuốn sách cũ – kỷ vật duy nhất mà bà nội để lại trước khi qua đời. Cuốn sách bị ẩm mốc, nhiều trang đã mủn ra, những dòng chữ mực tàu bắt đầu mờ nhòe như ký ức của cô về bà.

Ở Thành phố B này, người ta nói rằng nếu muốn hồi sinh một linh hồn đã chết của giấy và gốm, chỉ có thể tìm đến Lâm Vũ Thanh.

Cái tên đó đối với Mộc Nhiên vốn dĩ chỉ là một lời truyền miệng trong giới nghệ thuật. Người ta bảo anh là một kẻ kỳ lạ, tay nghề phục chế bậc thầy nhưng tính tình thì lạnh nhạt như băng tuyết đầu mùa, mỗi tháng chỉ nhận đúng một món đồ, và quan trọng nhất là "phải có duyên".

Mộc Nhiên hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước về phía cuối ngõ. Cánh cửa gỗ của tiệm "Vũ Thanh" khép hờ, một mùi hương thanh khiết của trà xanh và đàn hương thoảng ra, khiến nhịp tim đang đập loạn của cô bỗng chốc dịu lại.

"Xin hỏi... có ai ở đây không?" Cô lí nhí, âm thanh nhỏ đến mức tưởng chừng bị tiếng gió thổi bạt đi.

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng sột soạt nhẹ nhàng của giấy da. Mộc Nhiên chậm rãi bước vào. Ánh sáng trong tiệm rất mờ, chỉ có một ngọn đèn vàng duy nhất chiếu xuống chiếc bàn gỗ rộng lớn ở giữa phòng.

Ngồi đó là một người đàn ông. Anh mặc một chiếc sơ mi màu xám tro, cổ tay áo xắn cao để lộ đôi cánh tay trắng ngần với những đường gân ẩn hiện đầy sức mạnh. Lâm Vũ Thanh không ngẩng đầu, đôi mắt anh dán chặt vào một mảnh giấy nhỏ xíu, trên tay cầm một chiếc nhíp bạc, cử động vô cùng từ tốn như đang thực hiện một ca phẫu thuật tim.

Mộc Nhiên không dám thở mạnh, cô lặng lẽ đứng quan sát. Anh có một vẻ đẹp rất tĩnh, sống mũi cao và thẳng tắp, đôi môi mím nhẹ thể hiện sự tập trung cao độ. Ở anh toát ra một thứ từ trường khiến thế giới xung quanh như ngừng quay, chỉ còn lại sự giao thoa giữa con người và hiện vật.

Phải đến mười phút sau, khi anh đặt chiếc nhíp xuống và thở hắt ra một hơi nhẹ, Lâm Vũ Thanh mới chậm rãi ngước mắt lên.

Đó là một đôi mắt rất sâu, nhưng lại mang một tầng sương lạnh lẽo. Khi ánh mắt ấy chạm vào Mộc Nhiên, cô cảm thấy như mình vừa bước vào một không gian khác, nơi mọi sự ồn ã của phố thị bị ngăn cách hoàn toàn.

"Tìm tôi có việc gì?" Giọng anh trầm thấp, không chút dư thừa, lạnh lùng như một phiến đá dưới suối.

Mộc Nhiên lúng túng đặt gói vải lên bàn, những ngón tay cô khẽ run rẩy khi mở từng lớp lụa: "Chào anh Lâm... Tôi nghe danh tiếng của anh đã lâu. Đây là cuốn sách của bà tôi, nó... nó rất quan trọng với tôi. Tôi đã đi nhiều nơi nhưng không ai dám nhận phục chế vì giấy đã quá cũ. Mong anh giúp cho."

Lâm Vũ Thanh liếc nhìn cuốn sách, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang chứa chan sự khẩn cầu của cô gái đối diện. Anh không vội trả lời, chỉ vươn tay chạm nhẹ vào mép trang giấy đã ố vàng. Ngón tay anh thon dài, sạch sẽ, chạm vào giấy cũ một cách nâng niu đến lạ kỳ.

Một khoảng lặng kéo dài. Mộc Nhiên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô sợ anh sẽ từ chối bằng cái vẻ lãnh đạm kia.

"Tên gì?" Anh bỗng hỏi, nhưng mắt vẫn không rời cuốn sách.

"Tôi tên Mộc Nhiên." Cô vội vàng đáp.

"Cuốn sách này tên là 'Mộc Diệp', bà của cô tên là Mộc sao?"

Mộc Nhiên sững sờ, anh thậm chí chưa cần lật xem nội dung mà chỉ cần nhìn chất liệu và một vài nét mờ trên bìa đã biết tên sách. "Vâng... bà tôi rất yêu cây cỏ."

Lâm Vũ Thanh thu tay về, tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn cô sâu hơn một chút. Lần đầu tiên, cô thấy nét mặt anh giãn ra đôi chút, dù vẫn là vẻ xa cách đó.

"Để lại đi. Nhưng tôi không hứa sẽ làm nó như mới. Tôi chỉ có thể giữ lại những gì thuộc về quá khứ cho cô."

Mộc Nhiên thở phào, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi: "Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh!"

"Thứ tư tuần sau hãy đến." Anh cúi đầu xuống, lại cầm lấy chiếc nhíp bạc, như thể sự hiện diện của cô đã bị xóa sạch khỏi tâm trí anh ngay lập tức.

Mộc Nhiên nhìn bóng lưng cô độc và trầm mặc của anh dưới ánh đèn, lòng chợt dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Người đàn ông này, rốt cuộc đã sống bao nhiêu năm trong sự tĩnh lặng này để có được phong thái ấy?

Cô lặng lẽ quay người bước ra ngoài. Cơn mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn còn vương mùi trà từ tiệm của Lâm Vũ Thanh. Cô không hề biết rằng, khoảnh khắc cô bước vào căn phòng ấy, cuộc đời vốn tĩnh lặng như mặt hồ của anh đã bắt đầu gợn lên những con sóng nhỏ đầu tiên.