Sau buổi chiều hôm ấy, hình ảnh Lâm Vũ Thanh dường như cứ chập chờn trong tâm trí Mộc Nhiên như một bức tranh thủy mặc chưa ráo mực. Thành phố B vốn dĩ không thiếu những người đàn ông lịch lãm hay tài giỏi, nhưng ở anh có một loại khí chất rất khó gọi tên — một sự cô độc đầy kiêu hãnh, tựa như một viên ngọc quý bị bụi thời gian che phủ, chỉ đợi người có tâm đến lau sạch.
Mộc Nhiên trở về căn hộ nhỏ của mình, nơi ngập tràn những bảng màu và toan vẽ. Cô là một họa sĩ minh họa, công việc của cô là thổi hồn vào những câu chuyện bằng hình ảnh. Nhưng tối nay, khi cầm bút lên, cô lại vô thức phác họa lại dáng vẻ của người đàn ông ngồi dưới ánh đèn vàng ấy. Những nét chì mảnh dẻ tái hiện lại sống mũi cao, đôi tay thon dài và cả cái cách anh nhìn cuốn sách cũ như nhìn một người tình lâu ngày gặp lại.
"Lâm Vũ Thanh..." Cô lẩm bẩm cái tên ấy, cảm thấy nó thật hợp với anh. Thanh như nước, nhưng cũng tĩnh như đá.
Sáng thứ Hai, một cơn gió mùa tràn về sớm hơn dự tính. Mộc Nhiên thức dậy với cái mũi hơi sụt sịt. Cô nhìn lịch, vẫn còn hai ngày nữa mới đến hẹn lấy sách, nhưng lòng cô lại nôn nao một cách lạ kỳ. Cô tự nhủ rằng mình chỉ lo lắng cho cuốn sách của bà, nhưng sâu trong thâm tâm, cô biết mình muốn nhìn thấy không gian tĩnh lặng kia một lần nữa.
Để lấy cớ, Mộc Nhiên ghé qua tiệm bánh ngọt lâu đời ở đầu ngõ, mua một hộp bánh hạt dẻ nướng nóng hổi. Cô nghĩ thầm, những người làm việc trí óc và tỉ mỉ như anh chắc hẳn sẽ cần chút vị ngọt để cân bằng.
Khi cô đứng trước tiệm "Vũ Thanh", tiếng chuông gió vẫn ngân lên những âm điệu quen thuộc. Nhưng hôm nay, cửa tiệm không chỉ có mùi trầm hương. Một mùi trà Long Tỉnh thoang thoảng, thanh tao quyện vào không gian.
Lâm Vũ Thanh vẫn ngồi đó, vị trí cũ, tư thế cũ. Có vẻ như thời gian đối với anh không phải là những giây phút trôi qua nhanh chóng, mà là từng khoảnh khắc được ngưng đọng trên đôi bàn tay. Thấy có người vào, anh không ngẩng đầu ngay mà chậm rãi đặt một mảnh gốm nhỏ xuống tấm vải lót.
"Hôm nay chưa phải thứ Tư," anh nói, giọng nói vẫn trầm thấp và đều đều, không chút ngạc nhiên.
Mộc Nhiên hơi đỏ mặt, cô bước tới, đặt hộp bánh lên chiếc bàn nhỏ ở góc: "Tôi biết... Tôi chỉ tiện đường đi ngang qua, thấy bánh hạt dẻ mới ra lò ngon quá nên muốn mời anh một chút. Coi như... cảm ơn anh vì đã đồng ý giúp tôi."
Lâm Vũ Thanh lúc này mới dừng tay. Anh ngước mắt nhìn cô. Hôm nay Mộc Nhiên mặc một chiếc áo khoác len màu kem, cổ quàng khăn lụa mỏng, trông cô như một nhành cỏ non tràn đầy sức sống lạc vào khu vườn cũ kỹ của anh.
Ánh mắt anh dừng lại ở hộp bánh một giây, rồi dời sang đôi bàn tay đang đan vào nhau của cô. Anh nhận ra cô đang lo lắng. Một người đàn ông vốn dĩ quen với sự tĩnh lặng như anh, thường sẽ cảm thấy phiền phức bởi những sự quan tâm đột ngột. Nhưng chẳng hiểu sao, sự xuất hiện của Mộc Nhiên lại không làm anh thấy khó chịu. Ngược lại, nó giống như một tia nắng nhỏ vô tình lọt qua khe cửa, làm sáng lên một góc tối trong căn phòng.
"Để đó đi," anh nói ngắn gọn, nhưng tông giọng đã bớt đi vài phần sắc lạnh. "Tiệm không có ghế cho khách ngồi lâu. Nếu cô không vội, có thể đợi tôi mười phút. Tôi đang xử lý nốt vết nứt này."
Mộc Nhiên gật đầu lia lịa, cô nép sang một bên, lặng lẽ quan sát anh làm việc. Đây là lần đầu tiên cô được chứng kiến kỹ thuật "Kim kế" (Kintsugi) — dùng vàng để hàn gắn những mảnh gốm vỡ. Từng động tác của Lâm Vũ Thanh chính xác đến kinh ngạc. Anh tỉ mỉ trộn sơn mài, rồi dùng bút lông nhỏ xíu đi những đường chỉ vàng mảnh như sợi tóc lên vết nứt của chiếc bát sứ cổ.
Trong không gian chỉ còn tiếng hơi thở nhẹ nhàng và tiếng gió rít qua khe cửa, Mộc Nhiên bỗng nhận ra một điều: Lâm Vũ Thanh không chỉ đang sửa đồ vật, anh đang trân trọng những tổn thương. Anh không giấu đi vết vỡ, mà biến nó thành một vẻ đẹp mới, rực rỡ và kiên cường hơn.
"Đẹp quá..." Cô vô thức thốt lên.
Bàn tay Lâm Vũ Thanh khựng lại một nhịp nhỏ. Anh không nói gì, nhưng khóe môi dường như có một độ cong cực kỳ kín đáo, nhỏ đến mức nếu không quan sát kỹ sẽ không thể thấy được.
"Vết nứt cũng là một phần của cuộc đời," anh nói khẽ, giống như đang tự nhủ hơn là trả lời cô. "Cố gắng xóa bỏ nó chỉ làm món đồ mất đi linh hồn. Chấp nhận nó, món đồ mới thực sự sống lại."
Mộc Nhiên nhìn anh, trái tim bỗng rung động mãnh liệt. Cô là một họa sĩ, cô hiểu về cái đẹp, nhưng đây là lần đầu tiên cô hiểu về sự "chữa lành". Cô chợt tự hỏi, Lâm Vũ Thanh mang trên mình bao nhiêu "vết nứt" mà anh lại có thể thấu hiểu chúng sâu sắc đến thế?
Mười phút trôi qua, anh dọn dẹp dụng cụ, đứng dậy đi về phía bồn rửa tay bằng đồng ở góc phòng. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng mưa bắt đầu rơi ngoài hiên.
"Cơn mưa này sẽ kéo dài đấy," anh nói khi đang lau khô từng ngón tay dài. "Nếu cô không chê, tôi sẽ pha trà. Đợi mưa tạnh rồi hãy về."
Mộc Nhiên mỉm cười, nụ cười của cô rạng rỡ đến mức khiến căn phòng u tối như bừng sáng: "Vậy thì làm phiền anh quá, anh Lâm."
Dưới ánh đèn vàng, bên tách trà bốc khói nghi ngút và mùi bánh hạt dẻ thơm lừng, hai con người vốn dĩ là người lạ, bắt đầu những sợi dây liên kết vô hình đầu tiên. Mạch truyện của họ không phải là những cú va chạm nảy lửa, mà là những bước chân chậm rãi, từ từ bước vào thế giới của nhau, nhẹ nhàng như cách khói trà tan vào không khí.