MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Ngõ VắngChương 3: NHỮNG TRANG GIẤY BIẾT NÓI

Thanh Âm Trong Ngõ Vắng

Chương 3: NHỮNG TRANG GIẤY BIẾT NÓI

958 từ · ~5 phút đọc

Tiếng mưa rơi trên mái ngói của ngõ Thanh Minh có một nhịp điệu rất riêng, nó không ồn ào mà âm ỉ, như tiếng thì thầm của thời gian. Trong tiệm sách, hơi nóng từ ấm trà bốc lên, làm mờ đi một góc cửa kính. Mộc Nhiên ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, hai tay ôm lấy tách trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận tim.

Lâm Vũ Thanh ngồi đối diện cô. Anh không dùng bánh hạt dẻ ngay, mà chỉ lặng lẽ nhìn làn khói trà. Trong không gian này, dường như mọi lo toan về việc chạy deadline vẽ minh họa hay những áp lực cơm áo gạo tiền ở Thành phố B của Mộc Nhiên đều tan biến.

"Anh Lâm, anh làm nghề này lâu chưa?" Mộc Nhiên phá vỡ bầu không khí yên lặng bằng một câu hỏi nhỏ.

Lâm Vũ Thanh hơi ngước mắt, anh khẽ nhấp một ngụm trà rồi mới trả lời: "Mười năm. Từ khi tôi tốt nghiệp đại học, thay vì chọn một công ty kiến trúc, tôi lại trở về đây, tiếp quản lại tiệm của ông nội."

"Mười năm..." Mộc Nhiên lẩm bẩm. "Mười năm sống cùng những món đồ cũ, anh có thấy cô đơn không?"

Bàn tay đang cầm tách trà của Lâm Vũ Thanh khựng lại. Anh nhìn ra màn mưa ngoài cửa, ánh mắt xa xăm: "Đồ vật không biết nói, nhưng chúng có linh hồn. Khi tôi phục chế một cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đối thoại với tác giả của hàng chục, hàng trăm năm trước. Cô đơn hay không, còn tùy vào việc cô có chịu lắng nghe chúng hay không."

Anh đứng dậy, đi đến giá sách lớn phía sau và lấy ra một tập hồ sơ mỏng. Anh đặt nó lên bàn, đẩy về phía cô. "Đây là phần nội dung tôi đã tách ra từ cuốn sách của bà cô. Cô có muốn xem không?"

Mộc Nhiên hồi hộp mở ra. Những trang giấy vốn dĩ mủn nát nay đã được anh gia cố bằng một lớp giấy lụa siêu mỏng, khiến chúng trở nên chắc chắn hơn nhưng vẫn giữ được vẻ cổ kính. Cô đọc những dòng chữ viết tay mềm mại của bà nội. Đó không phải là một cuốn nhật ký cao siêu, mà là những công thức nấu ăn, những ghi chú về cách chăm sóc cây cỏ, và cả những dòng cảm xúc ngắn ngủi về ông nội.

"Bà tôi... bà đã rất yêu khu vườn nhỏ của mình." Mộc Nhiên xúc động, đầu ngón tay cô lướt nhẹ trên mặt giấy. "Cảm ơn anh, nếu không có anh, có lẽ những ký ức này đã biến thành tro bụi rồi."

Lâm Vũ Thanh nhìn cô, thấy đôi mắt cô hoe đỏ nhưng môi lại mỉm cười, anh bỗng cảm thấy lồng ngực mình có một chút dao động lạ thường. Anh là người ưa sạch sẽ và có quy tắc, nhưng khi thấy những giọt nước mắt sắp rơi của cô, anh lại không thấy phiền lòng.

Anh lặng lẽ đẩy hộp bánh hạt dẻ về phía cô: "Ăn đi, bánh nguội sẽ không còn ngon nữa."

Mộc Nhiên ngước lên nhìn anh, bắt gặp ánh sáng dịu dàng hiếm hoi trong đôi mắt anh. Cô cầm một chiếc bánh, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt của mật ong, vị bùi của hạt dẻ và sự ấm áp của trà Long Tỉnh hòa quyện vào nhau.

"Anh cũng ăn đi, ngon lắm đó." Cô vừa nói vừa đẩy hộp bánh lại phía anh.

Lâm Vũ Thanh nhìn chiếc bánh, rồi nhìn nụ cười trong trẻo của Mộc Nhiên. Anh đưa tay lấy một chiếc. Ngón tay anh vô tình chạm vào mu bàn tay cô. Một cảm giác như điện giật nhẹ khiến cả hai đều khựng lại. Mộc Nhiên ngượng ngùng cúi đầu, còn Lâm Vũ Thanh thì nhanh chóng thu tay về, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng, giữa họ đã bắt đầu có một thứ gì đó vượt qua mối quan hệ giữa người phục chế và khách hàng.

Buổi chiều hôm đó, Mộc Nhiên ở lại tiệm của anh rất lâu. Cô không nói nhiều, chỉ ngồi một góc và bắt đầu phác thảo vào cuốn sổ tay mang theo. Còn anh, anh lại tiếp tục công việc của mình với những mảnh gốm vỡ. Tiếng sột soạt của bút chì trên giấy hòa cùng tiếng lạch cạch của dụng cụ phục chế tạo nên một bản nhạc hài hòa đến lạ.

Trước khi Mộc Nhiên ra về, mưa đã tạnh hẳn. Lâm Vũ Thanh tiễn cô ra cửa.

"Thứ Tư tới, tôi sẽ hoàn thành phần bìa sách. Cô có yêu cầu gì đặc biệt không?" Anh hỏi.

Mộc Nhiên suy nghĩ một chút rồi đáp: "Bà tôi thích hoa nhài. Nếu được, anh có thể ép một cánh hoa nhài khô vào trang cuối không?"

Lâm Vũ Thanh gật đầu: "Được, tôi sẽ làm."

Khi bóng dáng nhỏ nhắn của Mộc Nhiên khuất dần sau ngõ nhỏ, Lâm Vũ Thanh vẫn đứng đó rất lâu. Anh nhìn vào hộp bánh hạt dẻ vẫn còn dư trên bàn, rồi nhìn vào chỗ cô vừa ngồi. Mùi hương thanh khiết của cô dường như vẫn còn vương vấn đâu đây, hòa cùng mùi giấy cũ, tạo nên một hương vị mới mà anh chưa từng biết đến trong suốt mười năm qua.

Thành phố B đêm đó như dịu dàng hơn. Lâm Vũ Thanh trở lại bàn làm việc, nhưng lần này, anh không cầm nhíp mà lại cầm lấy một cánh hoa nhài khô trong hũ thủy tinh, khẽ mỉm cười.