MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Ngõ VắngChương 4: ÁNH HOÀNG HÔN TRÊN PHÍM VẼ

Thanh Âm Trong Ngõ Vắng

Chương 4: ÁNH HOÀNG HÔN TRÊN PHÍM VẼ

1,080 từ · ~6 phút đọc

Mấy ngày sau đó, Mộc Nhiên thấy mình rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Cô không thể tập trung vào các đơn hàng vẽ minh họa cho tạp chí. Mỗi khi đặt bút xuống, hình bóng Lâm Vũ Thanh lại hiện ra. Cô nhớ cái cách anh tập trung làm việc, nhớ cả giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello của anh.

Để giải tỏa tâm trạng, Mộc Nhiên quyết định mang giá vẽ ra ban công. Căn hộ của cô nằm ở tầng 3, nhìn xuống có thể thấy được một phần mái ngói xanh của tiệm "Vũ Thanh".

Hoàng hôn ở Thành phố B hôm nay đẹp đến nao lòng. Những đám mây màu cam cháy trải dài trên bầu trời, phản chiếu xuống những vũng nước đọng sau mưa. Mộc Nhiên bắt đầu vẽ. Cô không vẽ phong cảnh phố phường, mà cô vẽ một góc tiệm sách với người đàn ông đang cúi đầu bên những trang giấy cũ. Cô dùng những gam màu ấm áp: vàng của nắng, nâu của gỗ và chút sắc xanh của trà.

Đang vẽ dở, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Sách đã xong. Nếu cô rảnh, có thể qua lấy ngay lúc này."

Mộc Nhiên biết đó là anh. Cô vội vàng buông cọ, thay một chiếc váy hoa nhí đơn giản rồi chạy xuống lầu.

Khi cô đến nơi, Lâm Vũ Thanh đang đứng trước cửa tiệm, tay cầm một chiếc bình tưới nhỏ đang chăm sóc mấy chậu cây cảnh đặt dọc lối vào. Thấy cô chạy đến với gương mặt ửng hồng vì thở dốc, anh khẽ nhíu mày nhưng trong mắt lại có chút ý cười.

"Không cần vội như thế, tôi không đi đâu cả." Anh nói.

Mộc Nhiên cười hi hi, đưa tay vuốt lại mái tóc rối: "Tại tôi mong chờ quá thôi."

Vào trong tiệm, Lâm Vũ Thanh lấy ra một hộp gỗ nhỏ bằng gỗ tuyết tùng. Anh mở nắp, bên trong là cuốn sách đã được phục chế hoàn hảo. Phần bìa được bọc lại bằng vải lanh màu xanh rêu, góc bìa được thêu tay một nhành hoa nhài nhỏ xíu bằng chỉ trắng — đó là một sự sáng tạo thêm của anh mà cô không hề yêu cầu.

Mộc Nhiên kinh ngạc cầm cuốn sách lên. Nó không còn mùi mốc nữa, thay vào đó là mùi gỗ tuyết tùng và hương hoa nhài thoang thoảng. Ở trang cuối, đúng như cô mong muốn, một cánh hoa nhài thật đã được ép phẳng phiu, phủ một lớp màng bảo vệ trong suốt.

"Anh... anh còn thêu cả hoa nhài lên bìa nữa sao?" Cô cảm động nhìn anh.

Lâm Vũ Thanh hơi quay mặt đi, vẻ mặt có chút không tự nhiên: "Tiện tay thôi. Thấy màu vải hơi đơn điệu nên thêm vào."

Mộc Nhiên biết anh đang ngại. Người đàn ông này dường như rất sợ bị người khác phát hiện ra sự dịu dàng của mình. Cô áp cuốn sách vào ngực, chân thành nói: "Cảm ơn anh Lâm, đây là món quà tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được."

Lâm Vũ Thanh không đáp, anh lặng lẽ pha trà. Nhưng lần này, anh không chỉ pha trà cho mình. Anh đặt một tách trước mặt cô.

"Cô đang vẽ à?" Anh bỗng hỏi, mắt nhìn vào những vết màu còn dính trên ngón tay trỏ của cô.

Mộc Nhiên giật mình nhìn xuống tay, hơi xấu hổ giấu tay ra sau lưng: "À... vâng, tôi là họa sĩ minh họa. Tôi đang vẽ dở một bức tranh về hoàng hôn."

"Hoàng hôn ở ngõ Thanh Minh rất đẹp, nhưng rất ngắn." Lâm Vũ Thanh nói, giọng anh như thấm đẫm tâm sự. "Nếu không bắt kịp, nó sẽ tan biến rất nhanh."

Mộc Nhiên nhìn anh, dũng cảm nói: "Vậy... anh có muốn xem bức tranh của tôi không? Tôi vẽ ở ban công nhà mình, có thể nhìn thấy tiệm của anh đấy."

Lâm Vũ Thanh hơi ngẩn ra. Anh chưa bao giờ được ai mời vào không gian riêng tư của họ, nhất là một cô gái. Anh nhìn cô, thấy sự chân thành và thuần khiết trong ánh mắt ấy, trái tim vốn khô khan của anh bỗng như được tưới một gáo nước mát.

"Được. Nếu cô không phiền."

Mộc Nhiên dẫn anh lên căn hộ của mình. Đây là lần đầu tiên Lâm Vũ Thanh rời khỏi không gian an toàn của tiệm sách để bước vào thế giới của người khác. Căn hộ của Mộc Nhiên không lớn nhưng ngập tràn ánh sáng và hơi thở nghệ thuật. Những bức tranh treo đầy tường, mùi màu dầu và mùi hoa tươi hòa quyện.

Anh đứng trước giá vẽ trên ban công. Bức tranh vẽ dang dở hiện ra trước mắt. Lâm Vũ Thanh sững sờ. Trong tranh, anh không phải là một người đàn ông lạnh lùng, xa cách mà là một người đang nâng niu từng mảnh ghép của thời gian. Những nét vẽ của cô đầy tình cảm, biến cái u tối của tiệm sách thành một không gian ấm áp, đầy hy vọng.

"Cô vẽ tôi sao?" Anh hỏi, giọng nói có chút rung động.

Mộc Nhiên đứng bên cạnh, tim đập thình thịch: "Tôi thấy... lúc anh làm việc là lúc anh đẹp nhất. Nên tôi muốn lưu giữ lại."

Lâm Vũ Thanh quay sang nhìn cô. Dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày, gương mặt Mộc Nhiên như được phủ một lớp bụi vàng lấp lánh. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức anh có thể thấy được sự rung rinh của hàng lông mi cô.

Anh chưa bao giờ cảm thấy Thành phố B lại dịu dàng đến thế. Không gian như tĩnh lặng lại, chỉ còn tiếng tim đập của hai người và hơi thở nhẹ nhàng của gió. Lâm Vũ Thanh khẽ đưa tay lên, như muốn chạm vào gò má cô, nhưng rồi anh lại dừng lại giữa chừng.

"Mộc Nhiên..." Anh gọi tên cô, giọng nói khàn đặc và chứa đựng một cảm xúc khó gọi tên.

Mộc Nhiên nhìn anh, cô không né tránh mà khẽ nghiêng đầu, chờ đợi một điều gì đó mà cả hai đều chưa dám gọi tên.

Tình yêu của họ chính là như vậy, không cần những lời thề thốt chói tai, chỉ cần những khoảnh khắc tĩnh lặng cùng nhau ngắm hoàng hôn, cảm nhận tâm hồn mình đang dần hòa vào làm một.