Sau buổi chiều hoàng hôn tại ban công nhà Mộc Nhiên, một sợi dây vô hình đã được thắt chặt giữa hai người. Lâm Vũ Thanh vốn là người tôn thờ chủ nghĩa đơn độc, nhưng giờ đây, mỗi sáng khi mở cửa tiệm, thói quen đầu tiên của anh là ngước mắt nhìn lên ban công tầng ba phía đối diện. Nếu thấy vài chậu cây được tưới nước, hoặc một bóng dáng nhỏ nhắn đang loay hoay với giá vẽ, anh mới yên tâm bắt đầu một ngày làm việc.
Mộc Nhiên cũng không khá hơn. Cô thấy mình bắt đầu có những sở thích mới: đi chợ sớm để mua những loại trà ngon, hay lén lút tìm hiểu về các loại giấy phục chế. Cô không muốn chỉ là một người khách, cô muốn hiểu hơn về thế giới tĩnh lặng của anh.
Thành phố B bước vào đợt không khí lạnh tăng cường. Đêm đó, sấm chớp đùng đoàng kéo theo một trận mưa rào bất chợt. Mộc Nhiên đang ngồi vẽ thì khu phố bỗng nhiên mất điện. Không gian tối sầm lại, chỉ còn tiếng mưa quất vào cửa kính lạnh lẽo. Cô vốn sợ bóng tối và những tiếng sấm lớn, ký ức về những ngày nhỏ cô đơn lại ùa về khiến cô run rẩy.
Trong bóng tối, cô vô thức cầm điện thoại và bấm số của Lâm Vũ Thanh. Cô không nghĩ anh sẽ nghe máy, vì anh vốn không thích sự làm phiền. Nhưng chỉ sau hai hồi chuông, giọng nói trầm ấm của anh vang lên:
"Mộc Nhiên? Có chuyện gì vậy?"
Nghe thấy giọng anh, nước mắt cô suýt trào ra. "Anh Lâm... khu nhà tôi mất điện. Tôi... tôi hơi sợ."
Đầu dây bên kia im lặng một giây, sau đó là tiếng sột soạt của vải vóc. "Đừng cúp máy. Đợi tôi năm phút."
Mộc Nhiên ôm chặt đầu gối, áp điện thoại vào tai. Cô nghe thấy tiếng bước chân anh vội vã, tiếng che ô, và cả tiếng hơi thở hơi dồn dập của anh giữa màn mưa. Năm phút đó đối với cô dài như một thế kỷ. Cho đến khi có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cô mới vội vàng ra mở.
Lâm Vũ Thanh đứng đó, người hơi ướt, tay cầm một chiếc đèn bão cổ điển tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Ánh sáng ấy soi rõ gương mặt lo lắng của anh. Không một lời giải thích, anh bước vào, đặt chiếc đèn lên bàn gỗ.
"Điện ở tiệm tôi vẫn còn, nhưng bên này chắc là hỏng trạm biến áp rồi." Anh nói, giọng vẫn điềm tĩnh như mọi khi để trấn an cô.
Mộc Nhiên nhìn anh, dưới ánh đèn mờ ảo, trông anh như một vị thần hộ mệnh bước ra từ bóng đêm. "Cảm ơn anh... anh lại phải chạy qua đây giữa lúc mưa gió thế này."
"Không sao." Lâm Vũ Thanh nhìn quanh căn phòng tối, rồi nhìn vào đôi vai vẫn còn hơi run của cô. Anh bỗng thấy lòng mình thắt lại. Anh tháo chiếc áo khoác măng tô vẫn còn vương hơi lạnh và hơi nước, vắt lên ghế, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. "Ngồi xuống đi. Tôi ở đây cho đến khi có điện."
Họ ngồi đó, giữa căn phòng chỉ có ánh sáng le lói từ chiếc đèn bão. Tiếng mưa bên ngoài dường như bị ngăn cách bởi bức tường của sự quan tâm. Lâm Vũ Thanh bắt đầu kể cho cô nghe những chuyện mà anh chưa từng kể với ai: về những lần anh đi săn lùng những bản thảo cổ ở tận vùng núi phía Bắc, về những đêm một mình thức trắng để gắn lại một chiếc bình sứ đã vỡ thành trăm mảnh.
Mộc Nhiên chăm chú lắng nghe, đôi mắt cô sáng rực trong bóng tối. Cô nhận ra, Lâm Vũ Thanh không hề lạnh nhạt, anh chỉ là đang dùng sự tĩnh lặng để bảo vệ một tâm hồn quá đỗi nhạy cảm.
"Anh Lâm," cô khẽ gọi. "Anh có bao giờ cảm thấy... mệt mỏi khi luôn phải sửa chữa những thứ đã hỏng không?"
Lâm Vũ Thanh nhìn vào ngọn lửa nhỏ trong đèn bão, im lặng hồi lâu rồi mới đáp: "Trước khi gặp cô, tôi nghĩ đó là định mệnh của mình. Nhưng bây giờ, tôi lại thấy việc ngắm nhìn cô vẽ những điều mới mẻ thú vị hơn nhiều."
Lần đầu tiên anh bày tỏ tình cảm một cách trực diện như thế. Mộc Nhiên cảm thấy tim mình đập liên hồi. Trong bóng tối, cô bỗng thấy mình thật dũng cảm. Cô vươn tay ra, chạm nhẹ vào những ngón tay đang đặt trên bàn của anh. Lâm Vũ Thanh không thu tay lại. Anh lật tay, đan chặt lấy những ngón tay nhỏ nhắn của cô.
Cái nắm tay đó còn nồng nàn hơn cả ngàn lời nói. Họ cứ ngồi như thế, tay trong tay giữa bóng đêm của Thành phố B, mặc kệ thế giới ngoài kia có ồn ào hay bão tố thế nào. Tình yêu, đôi khi không cần hoa hồng hay nến, chỉ cần một người sẵn sàng mang đèn đi xuyên qua màn mưa để đến bên bạn.