Sáng hôm sau, khi điện đã có trở lại và bầu trời Thành phố B được gột rửa bằng một màu xanh trong vắt, mối quan hệ giữa Lâm Vũ Thanh và Mộc Nhiên đã sang một trang mới. Không còn là những lần ghé thăm xã giao, giờ đây họ như hai mảnh ghép bắt đầu khít lại vào nhau.
Lâm Vũ Thanh ngỏ ý mời Mộc Nhiên đến tiệm sách để giúp anh phân loại một số bản phác thảo họa tiết cổ. Anh nói là "giúp", nhưng thực chất anh chỉ muốn có cô bên cạnh.
Trong tiệm "Vũ Thanh", không gian vẫn nồng nàn mùi gỗ và trà. Mộc Nhiên ngồi bệt dưới sàn gỗ bên cạnh giá sách, cẩn thận lật mở từng tờ giấy đã giòn theo năm tháng. Lâm Vũ Thanh thì ngồi trên ghế cao, đang mài mực tàu để chuẩn bị viết lại những đoạn chữ bị mất trên một bản đồ cổ.
"Vũ Thanh, anh nhìn này," Mộc Nhiên reo lên, cô đưa cho anh một tờ giấy có vẽ hình một đôi chim hải đường. "Họa tiết này giống hệt mẫu thêu trên váy của tôi."
Lâm Vũ Thanh dừng bút, cúi xuống nhìn. Khoảng cách giữa họ lúc này cực kỳ gần. Anh không nhìn tờ giấy, mà nhìn vào gò má lấm tấm vài giọt mồ hôi vì mải mê làm việc của cô. Một ý nghĩ nảy ra trong đầu anh, táo bạo và đầy nam tính.
Anh buông bút, chậm rãi bước xuống khỏi ghế. Anh đứng sau lưng cô, đôi tay rộng lớn khẽ đặt lên vai cô. Mộc Nhiên giật mình, cô ngước lên và bắt gặp ánh mắt thâm trầm, nóng bỏng của anh.
"Mộc Nhiên..." Anh gọi, giọng nói thấp đến mức như hơi thở.
Lâm Vũ Thanh từ từ cúi xuống, môi anh lướt nhẹ qua vành tai cô, tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng Mộc Nhiên. Cô thấy hơi thở mình nghẹn lại. Anh không hôn ngay, mà chỉ dừng lại ở đó, cảm nhận mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô.
"Tôi đã luôn muốn làm điều này..." Anh thì thầm.
Anh xoay người cô lại, nâng cằm cô lên bằng những ngón tay thon dài. Nụ hôn của Lâm Vũ Thanh ban đầu rất nhẹ nhàng, mang theo vị thanh của trà và sự dè dặt của một người đàn ông vốn quen kìm nén cảm xúc. Nhưng khi cảm nhận được sự đáp lại mềm mại của Mộc Nhiên, nụ hôn ấy dần trở nên sâu sắc và nồng nhiệt hơn.
Tay anh luồn vào làn tóc mây của cô, kéo cô lại gần hơn, như muốn khảm cô vào lồng ngực mình. Mộc Nhiên vòng tay qua cổ anh, cô cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh đang đập liên hồi sau lớp áo sơ mi mỏng. Trong không gian tràn ngập mùi giấy cũ và hương trà, nụ hôn của họ như một lời xác nhận cho tất cả những rung động thầm kín suốt thời gian qua.
Khi họ tách ra, cả hai đều thở dốc. Gương mặt Mộc Nhiên đỏ bừng như đóa hải đường, còn đôi mắt của Lâm Vũ Thanh vốn tĩnh lặng nay lại chứa đựng một ngọn lửa tình rực cháy.
"Em không biết là anh... lại chủ động như vậy," Mộc Nhiên lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Lâm Vũ Thanh khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy bao dung. Anh nắm lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn lên các đầu ngón tay dính màu vẽ của cô. "Với người khác, tôi có thể trầm mặc. Nhưng với em, tôi không muốn bỏ lỡ bất cứ giây phút nào."
Cả ngày hôm đó, họ không làm việc được nhiều. Lâm Vũ Thanh hướng dẫn cô cách cầm bút lông, cách điều phối lực tay để tạo ra những nét vẽ thanh mảnh. Anh đứng sau lưng, bao bọc lấy cô, bàn tay anh phủ lên tay cô cùng di chuyển trên mặt giấy.
Mạch truyện cứ thế trôi đi, chậm rãi nhưng đầy dư vị. Thành phố B ngoài kia vẫn hối hả, nhưng trong tiệm sách nhỏ cuối ngõ Thanh Minh, thời gian như ngừng lại để tôn thờ tình yêu của họ. Mỗi cử chỉ chạm nhau, mỗi ánh mắt giao nhau đều chứa đựng một sức mạnh ghê gớm, nung nấu cho những khao khát lớn hơn về sự gắn kết sau này.
Lâm Vũ Thanh bắt đầu nghĩ đến việc sửa sang lại căn gác nhỏ phía trên tiệm sách. Anh muốn nơi đó không chỉ là nơi anh ngủ, mà sẽ là nơi chứa đựng cả thế giới của Mộc Nhiên.