Tháng Mười Một ở Thành phố B, những cơn gió mùa mang theo cái lạnh khô khốc bắt đầu len lỏi vào từng ngõ nhỏ. Mộc Nhiên có một buổi triển lãm tranh nhỏ cùng nhóm họa sĩ trẻ tại một trung tâm nghệ thuật đương đại. Đây là sự kiện quan trọng với cô, và cô đã lấy hết can đảm để mời Lâm Vũ Thanh.
Cô biết anh ghét nơi đông người, ghét những tiếng ồn ào vô nghĩa và những ánh đèn flash chớp nháy. Nhưng cô muốn anh nhìn thấy thế giới của cô, giống như cách anh đã mở cửa tiệm sách cho cô bước vào.
"Anh không cần ở lại lâu đâu, chỉ cần nhìn qua một chút là được," Mộc Nhiên nói khi đứng trước tiệm của anh, đôi tay đan vào nhau đầy lo lắng.
Lâm Vũ Thanh nhìn cô gái nhỏ đang diện chiếc váy nhung màu xanh lá đậm, cổ quàng khăn len trắng. Cô xinh đẹp và tràn đầy sức sống như một nụ hoa mùa xuân giữa mùa đông xám xịt. Anh khẽ thở dài, rồi chậm rãi tháo chiếc tạp dề phục chế ra.
"Đợi tôi một chút, tôi đi thay áo."
Sự đồng ý của anh khiến Mộc Nhiên vỡ òa hạnh phúc. Mười lăm phút sau, Lâm Vũ Thanh bước ra trong chiếc áo măng tô dài màu đen, gương mặt thanh tú và khí chất điềm đạm khiến anh trông giống như một học giả bước ra từ một bộ phim điện ảnh cũ. Họ cùng nhau đi bộ ra đầu ngõ để bắt taxi.
Triển lãm đông hơn Mộc Nhiên tưởng. Tiếng nhạc hòa tấu, tiếng nói cười và mùi nước hoa nồng nặc khiến Lâm Vũ Thanh khẽ nhíu mày. Anh vô thức đứng xích lại gần Mộc Nhiên, đôi tay rộng lớn đặt nhẹ sau lưng cô như một cách để che chắn và khẳng định chủ quyền.
Bức tranh của Mộc Nhiên được treo ở một góc trang trọng. Đó chính là bức vẽ bóng lưng anh dưới ánh hoàng hôn mà cô đã vẽ dở trên ban công hôm nọ. Khi nhìn thấy chính mình trong tranh, Lâm Vũ Thanh sững người. Qua nét vẽ của cô, anh không thấy một kẻ cô độc, mà thấy một người đàn ông đang ôm ấp những giá trị cũ với một tình yêu vô bờ.
"Vũ Thanh, anh thấy sao?" Cô hồi hộp hỏi.
Anh không trả lời ngay, mà quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: "Em đã nhìn thấy điều mà chính tôi cũng không nhận ra."
Đúng lúc đó, một nhóm đồng nghiệp của Mộc Nhiên bước tới. Họ là những người trẻ năng động, ồn ào. Họ bắt đầu đặt những câu hỏi tò mò về Lâm Vũ Thanh, nhìn anh bằng ánh mắt soi mói như nhìn một món đồ lạ. Lâm Vũ Thanh vẫn lịch sự gật đầu, nhưng Mộc Nhiên cảm nhận được bàn tay anh đang dần siết chặt. Anh đang cảm thấy ngột ngạt.
Mộc Nhiên xin phép mọi người, rồi nắm tay anh kéo ra ban công của trung tâm triển lãm. Gió lạnh ùa vào mặt giúp cả hai tỉnh táo hơn.
"Tôi xin lỗi, đáng lẽ tôi không nên ép anh đến đây," Mộc Nhiên cúi đầu.
Lâm Vũ Thanh kéo cô vào lòng, vòng tay anh bao bọc lấy cô giữa không gian lạnh lẽo. "Không phải lỗi của em. Chỉ là tôi nhận ra, dù ở đâu, tôi cũng chỉ muốn được yên tĩnh bên em mà thôi."
Họ đứng đó, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Thành phố B. Giữa sự náo nhiệt của thế gian, họ tìm thấy một khoảng lặng riêng biệt. Lâm Vũ Thanh khẽ nâng cằm cô lên, nụ hôn của anh trên ban công lộng gió mang theo vị lạnh của mùa đông nhưng lại nóng bỏng bởi tình cảm dồn nén. Đó là sự an ủi, cũng là sự bù đắp cho những mệt mỏi mà anh vừa trải qua.