MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Ngõ VắngChương 8: VỊ NGỌT CỦA SƯƠNG ĐÊM

Thanh Âm Trong Ngõ Vắng

Chương 8: VỊ NGỌT CỦA SƯƠNG ĐÊM

526 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi triển lãm, Lâm Vũ Thanh bị cảm nhẹ do trúng gió lạnh. Mộc Nhiên cảm thấy vô cùng hối lỗi, cô quyết định "đóng đô" tại tiệm sách của anh để chăm sóc.

Mấy ngày này, cửa tiệm treo biển "Nghỉ ngơi". Mộc Nhiên nấu cháo, pha trà gừng, và ép anh phải uống thuốc đúng giờ. Lâm Vũ Thanh vốn là người tự lập, việc có một người cứ líu lo bên tai và chăm lo từng miếng ăn khiến anh cảm thấy vừa lạ lẫm, vừa ấm áp đến lạ thường.

Đêm nay, sương mù bao phủ Thành phố B, che mờ những ngọn đèn đường. Mộc Nhiên vừa dọn dẹp xong bát đũa dưới bếp thì đi lên căn gác nhỏ của anh. Lâm Vũ Thanh đang ngồi tựa lưng vào thành giường, trên tay là một cuốn sách dang dở. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, trông anh có chút tiều tụy nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần quyến rũ.

"Anh phải ngủ sớm đi chứ, thuốc bắt đầu có tác dụng rồi đấy," Mộc Nhiên bước tới, đưa tay sờ lên trán anh.

Nhiệt độ đã giảm, nhưng lòng bàn tay cô lại vô cùng mềm mại và mát rượi. Lâm Vũ Thanh buông sách, anh nắm lấy cổ tay cô, kéo nhẹ một cái khiến Mộc Nhiên ngã nhào vào lòng anh.

"Nhiên Nhiên, em định cứ thế này mà về sao?" Giọng anh trầm khàn do bị ốm, nghe nam tính đến lạ kỳ.

Mộc Nhiên đỏ mặt, hơi thở của cô trở nên dồn dập khi đối diện với ánh mắt cháy bỏng của anh. "Tôi... tôi nghĩ anh cần nghỉ ngơi."

"Ở bên em chính là cách nghỉ ngơi tốt nhất," anh thì thầm, bàn tay bắt đầu mơn trớn những sợi tóc mai của cô.

Anh kéo cô nằm xuống bên cạnh, vòng tay siết chặt như sợ cô biến mất. Họ nằm đó, trong bóng tối tĩnh lặng của căn gác gỗ, nghe tiếng hơi thở của nhau hòa làm một. Lâm Vũ Thanh bắt đầu hôn lên trán, lên mắt, rồi dừng lại ở đôi môi mềm mại của cô. Nụ hôn này không còn sự dè dặt như những lần trước, nó mang theo sự khao khát chiếm hữu và sự tin tưởng tuyệt đối.

"Anh Lâm..." cô khẽ gọi tên anh, giọng nói run rẩy.

Anh dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt cô như muốn hỏi ý kiến. Khi thấy sự đồng thuận và yêu thương đong đầy trong mắt Mộc Nhiên, anh mới tiếp tục. Những cái chạm nhẹ nhàng trên làn da, những nụ hôn nóng bỏng rơi trên cổ, tất cả đều diễn ra một cách tự nhiên như hơi thở.

Đêm đó, giữa mùi hương của gỗ tuyết tùng và hơi ấm của chăn nệm, họ đã kể cho nhau nghe những bí mật sâu kín nhất của trái tim mình. Lâm Vũ Thanh kể về nỗi sợ bị bỏ rơi, còn Mộc Nhiên kể về khát khao được yêu thương chân thành. Sự gắn kết về tâm hồn đã đạt đến độ chín muồi, chỉ chờ một ngọn lửa nhỏ để bùng cháy.