MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Ngõ VắngChương 9: GIAO THOA (H)

Thanh Âm Trong Ngõ Vắng

Chương 9: GIAO THOA (H)

529 từ · ~3 phút đọc

Ánh trăng cuối tháng mờ ảo xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, đổ những vệt sáng loang lổ lên sàn gỗ căn gác nhỏ. Lâm Vũ Thanh đã hoàn toàn khỏi bệnh, nhưng sự nồng nhiệt trong anh thì đang tăng cao hơn bao giờ hết.

Mộc Nhiên đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống con ngõ vắng lặng. Một vòng tay rắn chắc từ phía sau ôm lấy eo cô, kéo cô lùi lại tựa vào lồng ngực ấm nóng. Lâm Vũ Thanh đặt cằm lên vai cô, hơi thở anh nóng rực phả vào cổ khiến cô khẽ rùng mình.

"Em đang nghĩ gì?" anh hỏi, bàn tay không tự chủ được mà lướt nhẹ lên vùng bụng phẳng lì của cô dưới lớp áo mỏng.

"Em nghĩ... Thành phố B đêm nay thật yên bình," cô xoay người lại, đối mặt với anh.

Ánh mắt Lâm Vũ Thanh tối sầm lại. Anh không nói thêm lời nào, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn mãnh liệt. Đôi tay anh bắt đầu di chuyển, điệu nghệ và nâng niu như cách anh phục chế những món đồ quý giá nhất. Chiếc áo len mỏng của Mộc Nhiên bị cởi bỏ, để lộ làn da trắng ngần lấp lánh dưới ánh trăng.

Lâm Vũ Thanh bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống chiếc giường gỗ. Anh nhìn cô như nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất mà anh từng thấy.

"Nhiên Nhiên, em thật đẹp..."

Những nụ hôn của anh di chuyển từ xương quai xanh xuống vùng ngực phập phồng của cô. Mộc Nhiên khẽ rên rỉ, đôi tay cô luồn vào mái tóc hơi cứng của anh, kéo anh lại gần hơn. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, sâu lắng nhưng đầy mãnh liệt. Lâm Vũ Thanh cực kỳ kiên nhẫn, anh muốn ghi nhớ từng cảm xúc, từng phản ứng nhỏ nhất của cô.

Trong không gian ngập tràn mùi hương bạc hà thanh khiết của anh và hương hoa nhài ngọt ngào của cô, hai cơ thể hòa quyện vào nhau. Không có sự vồ vập thô bạo, chỉ có sự giao thoa dịu dàng của hai tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ. Lâm Vũ Thanh dùng sự nam tính trầm mặc của mình để bao bọc lấy cô, còn Mộc Nhiên dùng sự dịu dàng của mình để hóa giải những băng giá cuối cùng trong anh.

Từng nhịp chạm, từng hơi thở dồn dập đều như một nốt nhạc trong bản giao hưởng tình yêu. Lâm Vũ Thanh thì thầm tên cô bên tai, những lời yêu thương chân thành khiến Mộc Nhiên cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Khi cơn sóng cao trào đi qua, họ nằm ôm nhau, mồ hôi đan xen, cảm nhận sự thỏa mãn và bình yên tuyệt đối.

Lâm Vũ Thanh kéo chăn đắp cho cả hai, hôn lên trán cô gái đang ngủ thiếp đi vì mệt. Anh biết, kể từ giây phút này, cuộc đời anh sẽ không còn những ngày đông cô độc nữa. Vết nứt trong tim anh đã được Mộc Nhiên thêu lên những đóa hoa rực rỡ nhất.