MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Ngõ VắngChương 10: VỊ KHÁCH TỪ QUÁ KHỨ

Thanh Âm Trong Ngõ Vắng

Chương 10: VỊ KHÁCH TỪ QUÁ KHỨ

535 từ · ~3 phút đọc

Thành phố B bước vào những ngày đại hàn, sương muối phủ một lớp mỏng lên những bậc đá xanh trong ngõ Thanh Minh. Sau đêm nồng nàn ấy, mối quan hệ giữa Lâm Vũ Thanh và Mộc Nhiên như được phủ một lớp mật ngọt, ấm áp và khăng khít. Tuy nhiên, sự yên bình đó bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của một người đàn ông lạ mặt.

Sáng hôm đó, khi Mộc Nhiên mang đến cho Vũ Thanh một túi hạt dẻ nóng, cô thấy một chiếc xe đen sang trọng đậu ngay trước cửa tiệm – một hình ảnh vô cùng lạc lõng với vẻ cũ kỹ nơi đây. Bên trong tiệm, không khí đặc quánh sự căng thẳng.

Lâm Vũ Thanh đứng sau quầy, gương mặt anh không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà thay vào đó là sự lạnh lẽo cực độ, đôi bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Đối diện anh là một người đàn ông trung niên bệ vệ, mặc áo khoác dạ đắt tiền, ánh mắt mang theo vẻ hối lỗi nhưng cũng đầy quyền uy.

"Vũ Thanh, đã mười năm rồi. Bố nghĩ con đã đủ thời gian để nguôi ngoai," người đàn ông lên tiếng, giọng trầm đục.

"Ông không có quyền nhắc đến thời gian ở đây," Vũ Thanh đáp lại, giọng anh run lên vì kìm nén. "Tiệm sách này không đón tiếp người họ Lâm của tập đoàn Viễn Đông. Mời ông về cho."

Mộc Nhiên đứng ở cửa, tiến không được mà lùi cũng không xong. Người đàn ông trung niên quay lại nhìn cô, ánh mắt sắc sảo lướt qua một lượt rồi khẽ gật đầu, sau đó quay lại nhìn con trai mình: "Thì ra đây là lý do con kiên quyết ở lại cái xóm nghèo này. Được thôi, nhưng con nên nhớ, dòng máu đang chảy trong người con không cho phép con trốn chạy mãi được."

Khi chiếc xe rời đi, Lâm Vũ Thanh vẫn đứng bất động như một pho tượng. Mộc Nhiên lo lắng bước lại gần, khẽ chạm vào cánh tay anh. Anh giật mình, ánh mắt tràn đầy sự tổn thương và mệt mỏi nhìn cô.

"Anh không sao chứ? Đó là... bố anh sao?"

Vũ Thanh im lặng hồi lâu, rồi anh thở hắt ra một hơi, gục đầu lên vai cô. Mộc Nhiên cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy. Hóa ra, đằng sau một Lâm Vũ Thanh tài hoa và trầm mặc lại là một thiếu gia nhà giàu đã từ bỏ tất cả sau một bi kịch gia đình. Năm đó, mẹ anh qua đời vì sự thờ ơ của người cha trăng hoa, anh đã thề sẽ không bao giờ chạm vào một đồng tiền nào của gia tộc và lẩn trốn vào ngõ nhỏ này để tìm sự cứu rỗi trong những món đồ cũ.

"Nhiên Nhiên, anh là một kẻ trốn chạy," anh thì thầm, giọng nói nghẹn đắng.

Mộc Nhiên không nói gì, cô chỉ ôm anh thật chặt, để anh cảm nhận được rằng dù quá khứ có mục nát thế nào, cô vẫn sẽ ở đây, giống như cách anh nâng niu từng trang giấy cũ.