MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Tĩnh LặngChương 3: Cánh cửa khóa chặt

Thanh Âm Trong Tĩnh Lặng

Chương 3: Cánh cửa khóa chặt

1,239 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, một cơn mưa phùn giăng kín lối đi, khiến không khí càng thêm ẩm ướt và nặng nề. Duy Anh thức dậy muộn hơn thường lệ. Việc đầu tiên anh làm không phải là mở rèm đón nắng, mà là đưa tay chạm vào chiếc tai nghe to bản đặt trên kệ đầu giường. Đó là nghi thức để anh bắt đầu một ngày mới trong sự biệt lập tuyệt đối.

Anh bước xuống lầu, định tìm chút nước uống thì thấy trên bàn trà phòng khách đã đặt sẵn một ly nước ấm cùng một mẩu giấy nhỏ dán bên cạnh.

“Nước ấm pha chút mật ong cho cổ họng của anh. Đừng quên ăn sáng nhé!”

Duy Anh không cần nhìn chữ ký cũng biết là của ai. Anh nhíu mày, cảm thấy sự hiện diện của Hạ Lam bắt đầu xâm lấn vào không gian riêng tư mà anh đã dày công xây dựng suốt hai năm qua. Anh cầm ly nước đổ thẳng vào bồn rửa bát, một hành động tàn nhẫn nhưng là cách duy nhất anh biết để khẳng định rằng: Anh không cần bất cứ sự thương hại nào.

Thế nhưng, Hạ Lam dường như không hề biết đến khái niệm “bỏ cuộc”.

Đúng chín giờ sáng, tiếng chuông cửa không vang lên trong tai Duy Anh, nhưng ánh đèn vàng gắn trên tường khẽ nhấp nháy ba nhịp đều đặn. Đó là hệ thống thông minh mà Hạ Lam đã thuyết phục bà nội Hiền lắp đặt vào chiều qua. Duy Anh đứng sững lại nhìn cái ánh sáng chớp tắt ấy. Nó như một sự khiêu khích, một nỗ lực thô bạo xé toạc bức màn tĩnh lặng của anh.

Anh bước ra cửa, không mở khóa, mà chỉ đứng sau lớp gỗ dày, viết vào cuốn sổ tay rồi dán lên tấm kính mờ: “Về đi. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.”

Bên kia cánh cửa, Hạ Lam đứng dưới hiên nhà, chiếc ô trong suốt còn đọng những hạt nước li ti. Cô nhìn thấy dòng chữ khô khốc ấy, nhưng đôi mắt lại chẳng hề hiện lên vẻ buồn bã. Cô lấy trong túi ra một tấm bảng nhỏ đã chuẩn bị sẵn, nắn nót viết: “Em không lãng phí. Em đang học cách kiên nhẫn. Bà nội nói hôm nay anh cần thay băng ở vết sẹo cũ trên tay, em có mang thuốc mới đến.”

Duy Anh đọc xong, bàn tay siết chặt nắm cửa. Anh không mở. Anh quay lưng bước lên cầu thang, cố ý dẫm thật mạnh chân lên những bậc gỗ để cảm nhận độ rung dội lại dưới lòng bàn chân – cách duy nhất để anh biết mình còn đang tồn tại.

Cả buổi sáng hôm đó, Duy Anh nhốt mình trong phòng tập đàn. Anh ngồi trước cây Steinway vẫn còn phủ vải, đôi mắt nhìn chằm chằm vào lớp vải trắng như nhìn vào một xác ướp của chính mình. Anh có thể cảm nhận được hơi ấm của Hạ Lam vẫn đang ở đâu đó quanh ngôi nhà này. Cô không rời đi. Anh biết điều đó vì thỉnh thoảng, ánh đèn chuông cửa lại nhấp nháy, hoặc anh thấy bóng cô thấp thoáng dưới sân khi cô giúp bà nội phơi lại mớ thảo dược.

Đến giữa trưa, sự kiên trì của anh bắt đầu lung lay trước một sự cố nhỏ.

Duy Anh định tự pha cho mình một tách cà phê đen. Anh đặt ấm nước lên bếp từ rồi lơ đãng nhìn ra ngoài vườn, nơi những cánh hoa hoàng yến đang bị mưa dập vùi. Anh mải mê đuổi theo những suy nghĩ tiêu cực đến mức không nhận thấy ấm nước đã sôi sũng, hơi nước bốc lên mù mịt và tràn ra ngoài mặt bếp.

Một bàn tay đột ngột vươn tới, tắt bếp và kéo anh lùi lại phía sau.

Duy Anh giật mình, theo phản xạ đẩy mạnh đối phương ra. Là Hạ Lam. Cô đã vào nhà từ lúc nào không hay, có lẽ bà nội đã đưa chìa khóa cho cô.

Anh định bùng phát cơn giận dữ, nhưng khi nhìn thấy bàn tay của Lam đang đỏ ửng vì bị nước sôi bắn trúng, lời chửi thề nghẹn lại nơi cổ họng. Cô không hề trách anh, cũng không ra vẻ sợ hãi. Lam chỉ bình thản đi tới vòi nước, xối nước lạnh lên vết bỏng của mình, rồi quay sang anh, đưa tay lên thực hiện thủ ngữ một cách chậm rãi:

“Nguy hiểm. Anh đừng lơ đãng như thế.”

Duy Anh đứng chôn chân tại chỗ. Sự mặc cảm trào dâng như thủy triều. Tại sao một thiên tài như anh giờ đây lại để một cô gái phải bảo vệ khỏi một ấm nước sôi? Sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt Lam không phải là sự thương hại, mà là một sự che chở bản năng khiến anh thấy mình thật nhỏ bé.

Anh giật lấy cuốn sổ trên mặt bếp, viết bằng những nét chữ hằn sâu xuống mặt giấy: “Ai cho phép cô vào đây? Cô nghĩ mình là ai mà dám can thiệp vào cuộc sống của tôi?”

Lam nhìn dòng chữ, rồi nhìn thẳng vào mắt anh. Cô không dùng thủ ngữ nữa. Cô tiến lại gần, khoảng cách gần đến mức Duy Anh có thể cảm nhận được hương thơm nhạt của hoa cỏ trên mái tóc cô. Cô ghé sát tai anh, một hành động mà Duy Anh định đẩy ra nhưng hơi ấm của cô đã kịp bao bọc lấy anh.

Cô thủ thỉ, từng chữ một, dù biết anh chỉ cảm nhận được rung động:

“Em là Hạ Lam. Là người sẽ không bao giờ để anh phải một mình trong sự im lặng này nữa. Anh có thể khóa cửa phòng, nhưng anh không thể khóa trái tim em.”

Cảm giác hơi thở ấm nóng chạm vào vành tai làm Duy Anh run rẩy. Anh đẩy cô ra, lần này mạnh hơn, khiến Lam lảo đảo lùi lại. Anh chỉ tay ra phía cửa, gương mặt tái nhợt vì tức giận và cả sự bối rối tột độ.

Hạ Lam mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đến mức khiến anh thấy nhói lòng. Cô nhặt lấy chiếc túi xách, để lại trên bàn một tuýp thuốc mỡ trị bỏng cùng một tờ giấy hướng dẫn viết tay rất rõ ràng. Trước khi đi, cô không quên gõ nhẹ lên mặt bàn ba cái – tín hiệu quen thuộc mà cô đã tự quy ước cho bản thân: “Em sẽ quay lại.”

Khi cánh cửa nhà khép lại, căn phòng một lần nữa rơi vào sự tĩnh lặng đặc quánh. Duy Anh ngồi xuống ghế, nhìn tuýp thuốc mỡ trên bàn và vết nước sôi còn sót lại trên bếp.

Lần đầu tiên sau hai năm, cánh cửa vốn được khóa chặt bằng sự kiêu ngạo của anh đã xuất hiện một vết nứt. Không phải vì âm thanh, mà vì hơi ấm của một người đã kiên trì đứng ngoài mưa chỉ để chờ anh mở lòng. Anh đưa tay lên vành tai, nơi vẫn còn vương lại hơi thở thủ thỉ của Lam. Sự im lặng lúc này không còn đáng sợ như trước, vì dường như trong đó đã bắt đầu vang lên những âm vang đầu tiên của một người mang tên Hạ Lam.