MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Trong Tĩnh LặngChương 2: Hàng xóm cũ, người lạ mới

Thanh Âm Trong Tĩnh Lặng

Chương 2: Hàng xóm cũ, người lạ mới

1,312 từ · ~7 phút đọc

Hạ Lam đứng trước cổng ngôi nhà số 24, hít một hơi thật sâu để nén lại sự hồi hộp đang dâng lên trong lồng ngực. Sau năm năm đi học phương xa, khu vườn nhà Duy Anh vẫn như thế, nhưng những cây hoàng yến dường như đã cao hơn, tán lá che phủ cả một góc sân rêu phong. Chỉ có điều, căn nhà từng luôn tràn ngập những bản luyện ngón piano dìu dặt nay im lìm một cách lạ thường. Sự im lặng ấy không phải là sự thanh bình, mà là một sự tĩnh mịch đầy u uất.

Lam nhìn xuống bàn tay mình, vết mực xanh vẫn còn lem nhem nơi đầu ngón trỏ – hệ quả của cả đêm thức trắng học những ký hiệu thủ ngữ căn bản. Cô mỉm cười tự khích lệ, rồi nhẹ nhàng gõ cửa.

Bà nội Hiền là người ra mở cửa. Vừa thấy Lam, đôi mắt già nua của bà sáng lên một tia hy vọng. Bà nắm lấy tay cô, giọng run run: “Lam đấy à cháu? May quá, cháu về thật rồi. Duy Anh nó… nó cứ nhốt mình trên phòng suốt thôi.”

Lam nhẹ nhàng siết lấy bàn tay bà, sự ân cần hiện rõ trong ánh mắt: “Bà đừng lo quá, cháu sang thăm anh ấy đây. Cháu có mang ít bánh mây tự làm, anh ấy hồi xưa thích nhất món này mà.”

Bà Hiền dẫn cô lên lầu. Đến trước cánh cửa phòng khép chặt, bà chỉ khẽ gõ rồi ra hiệu cho Lam vào một mình. Lam đứng đó một lúc, nhìn cánh cửa gỗ sơn màu nâu sẫm như một rào chắn ngăn cách hai thế giới. Cô không đẩy cửa vào ngay, mà nhẹ nhàng gõ theo một nhịp điệu đặc biệt: cộc, cộc cộc, cộc. Đó là nhịp phách của bản nhạc họ từng cùng nghe mùa hè năm mười sáu tuổi. Cô hy vọng rằng, bằng một cách thần kỳ nào đó, sự rung động của gỗ sẽ truyền đến anh.

Không có tiếng trả lời. Lam khẽ đẩy cửa bước vào.

Căn phòng nồng mùi gỗ cũ và sự lạnh lẽo của hơi điều hòa. Duy Anh đang ngồi bên cửa sổ, chiếc tai nghe to bản vẫn chễm chệ trên đầu như một lớp giáp bảo vệ. Ánh mắt anh không hướng về phía cô, mà dán chặt vào những vệt nắng cuối ngày đang lịm dần trên sàn nhà. Lam không bước đến ngay trước mặt anh để tránh làm anh giật mình. Cô lặng lẽ đi vòng qua hướng cửa sổ, đứng vào tầm mắt của anh rồi mới từ tốn đặt hộp bánh lên bàn.

Duy Anh khẽ nhíu mày. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt xa xăm dần trở nên sắc sảo và đầy vẻ phòng bị. Khi nhận ra gương mặt tròn phúc hậu và nụ cười có lúm đồng tiền quen thuộc, đồng tử anh khẽ co lại trong một giây, nhưng rồi ngay lập tức chuyển sang sự lạnh lùng cực độ.

Anh vớ lấy cuốn sổ trên bàn, viết nhanh một dòng chữ bằng những nét sắc lẹm: “Bà chưa bảo cô là tôi không muốn gặp ai à?”

Lam không hề tỏ ra tự ái hay lúng túng. Cô kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi xuống đối diện anh nhưng giữ một khoảng cách đủ để anh không cảm thấy bị xâm phạm. Cô không dùng giấy bút ngay. Cô đưa tay lên, bắt đầu thực hiện những động tác thủ ngữ mà mình đã luyện tập: “Chào anh, Duy Anh. Em là Hạ Lam đây. Em vừa về.”

Động tác của cô còn vụng về, ngón tay đôi chỗ còn lúng túng, nhưng sự dịu dàng trong cách cô nhìn anh khiến Duy Anh khựng lại. Anh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay lấm lem vết mực của cô, rồi bất ngờ bật cười một cách cay đắng. Anh giật lấy cuốn sổ, viết tiếp: “Đừng diễn trò trước mặt tôi. Một đứa trẻ học đòi làm bác sĩ tâm lý sao? Cô tưởng học vài cái động tác tay đó là có thể hiểu được thế giới của tôi à?”

Anh đứng phắt dậy, định bước ra khỏi phòng để trốn chạy khỏi sự hiện diện của cô. Nhưng khi đi ngang qua chỗ Lam, cô đã nhanh chóng đưa tay giữ lấy gấu áo anh. Không phải một cái nắm tay chặt chẽ, chỉ là một sự níu kéo nhẹ nhàng như gió thoảng. Duy Anh dừng lại, nhưng không quay đầu.

Lam đứng dậy, đi đến trước mặt anh. Cô không nói, mà lấy trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ. Trong đó là một chiếc chuông gió bằng thủy tinh trong suốt. Cô cầm tay Duy Anh, đặt lòng bàn tay anh chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc chuông, rồi cô khẽ dùng ngón tay búng vào lớp thủy tinh. Một rung động nhỏ, cực kỳ thanh mảnh truyền qua làn da anh.

Cô ghé sát tai anh, dù biết anh không nghe thấy âm thanh, nhưng cô vẫn thủ thỉ bằng tất cả sự chân thành: “Anh không cần nghe thấy nó đâu, Duy Anh. Anh chỉ cần cảm thấy nó thôi. Em không đến để thương hại anh, em đến để kể cho anh nghe âm thanh của thế giới này đã thay đổi như thế nào sau năm năm em đi vắng.”

Duy Anh cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của cô phả vào vành tai mình. Đó là một thứ cảm giác đã rất lâu rồi anh không có – cảm giác về một sự sống đang hiện hữu thật gần, không xa cách, không phán xét. Một làn sóng rung động chạy dọc sống lưng anh, không phải vì âm thanh, mà vì sự chân thành toát ra từ cô gái này.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay Lam – đôi bàn tay không hề trắng trẻo tiểu thư mà đầy những vết mực xanh đỏ do ghi chép và học tập. Sự quan tâm của cô không nằm ở những lời giáo điều, mà nằm ở chính những vết mực lem nhem ấy. Cô đã thực sự bỏ công sức để tìm cách nói chuyện với anh.

Duy Anh lạnh lùng gạt tay cô ra, nhưng lần này động tác của anh không còn mang sự thù ghét như lúc đầu. Anh quay lại bàn, cầm bút viết một dòng ngắn ngủi rồi ném cuốn sổ về phía cô trước khi bước vào phòng tắm: “Bánh dở lắm, lần sau đừng mang tới.”

Lam nhìn dòng chữ, rồi nhìn hộp bánh vẫn còn nguyên vẹn chưa mở. Cô mỉm cười, lúm đồng tiền hiện rõ bên má. Cô biết anh đang nói dối. Nếu anh thực sự ghét, anh đã vứt nó vào thùng rác thay vì để nó nằm ngay ngắn trên bàn cạnh cây đèn ngủ.

Sự lo lắng ban đầu trong cô dần tan biến, thay vào đó là một niềm tin mãnh liệt. Thế giới của Duy Anh có thể là một căn phòng tối, nhưng cô nguyện sẽ là tia nắng len lỏi qua khe cửa mỗi ngày.

Cô lặng lẽ dọn dẹp lại mấy mảnh giấy nháp vương vãi trên sàn, vuốt phẳng phiu rồi xếp lại thành chồng ngay ngắn trên bàn cho anh. Trước khi ra về, cô gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu vui tươi: tùng tùng chát. Đó là lời chào của cô, một lời hứa rằng ngày mai cô sẽ lại đến.

Bên ngoài, hoàng yên bắt đầu rụng xuống sân, nhuộm một màu vàng nhạt nhòa trong màn đêm đang tới. Một bản giao hưởng mới không cần nốt nhạc đã chính thức bắt đầu, bắt đầu từ sự im lặng đầy thấu cảm giữa hai tâm hồn vừa mới chạm vào nhau.