Dư âm của vụ hỏa hoạn hụt không tan đi nhanh chóng như làn khói trong bếp. Nó đọng lại, đặc quánh và đắng ngắt trong tâm trí Duy Anh. Sự ân cần của Hạ Lam – việc cô thổi từng thìa mì, việc cô lặng lẽ lắp đặt thêm hệ thống đèn cảm biến khói quanh nhà – thay vì khiến anh cảm động, lại bắt đầu khơi dậy một con quái vật khác bên trong anh: lòng tự trọng bị tổn thương.
Sáng hôm đó, Hạ Lam mang sang một khay thức ăn nhẹ. Cô đã cố ý chuẩn bị món súp ngô nghiền, loại món ăn có thể ăn nguội mà vẫn ngon, vì cô lo lắng Duy Anh lại lơ đãng để bị bỏng. Khi thấy cô đặt khay thức ăn xuống và đưa tay định kiểm tra nhiệt độ của ly nước trên bàn, Duy Anh đột ngột hất mạnh tay cô ra.
Ly nước đổ nhào, thấm ướt những bản nhạc anh đang viết dở. Hạ Lam giật mình, đôi mắt tròn xoe nhìn anh đầy ngỡ ngàng. Duy Anh đứng bật dậy, gương mặt anh co rúm lại vì một cơn giận dữ không tên. Anh vớ lấy cuốn sổ, những nét bút hằn sâu đến mức muốn rách cả giấy:
“Cô coi tôi là phế nhân sao? Hay là một đứa trẻ lên ba không biết tự bảo vệ mình?”
Hạ Lam vội vàng đưa tay lên, định giải thích bằng thủ ngữ, nhưng Duy Anh đã gạt đi. Anh không muốn nhìn thấy những chuyển động ngón tay mà anh cho là đang vuốt ve sự yếu đuối của mình. Anh viết tiếp, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy:
“Tôi bị điếc, chứ không bị liệt! Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Thứ ánh mắt đầy sự thương hại ấy còn kinh khủng hơn cả sự im lặng này.”
Lam đứng lặng, lồng ngực thắt lại. Cô không lùi bước, cũng không giận dữ. Cô biết, đây là phản ứng tự vệ của một con thú đang bị thương, một người từng đứng trên đỉnh cao của sự kiêu ngạo nay phải đối mặt với sự bất lực của chính mình. Cô tiến lại gần một bước, nhưng Duy Anh lùi lại, ánh mắt anh xa xăm và lạnh lẽo như băng giá mùa đông.
"Duy Anh, nghe em nói..." Lam mấp máy môi, dù biết anh không nghe thấy, nhưng cô muốn anh cảm nhận được nhịp điệu của cô.
Cô chậm rãi đưa tay lên, làm ký hiệu: "Không phải thương hại. Là vì em lo lắng."
"Lo lắng?" Duy Anh cười nhạt, một nụ cười méo mó. Anh giật lấy cây bút, viết loằng ngoằng: “Cô lo cho tôi, hay cô đang tận hưởng cảm giác được làm vị cứu tinh? Cô thích cảm giác được ban phát lòng tốt cho một thiên tài đã gãy cánh đúng không?”
Câu nói tàn nhẫn ấy như một nhát dao cứa vào sự chân thành của Hạ Lam. Đôi bàn tay vốn luôn lấm lem vết mực của cô khẽ siết chặt gấu áo. Cô cảm thấy một sự bất công nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô đã bỏ mặc những lời mời làm việc hấp dẫn sau khi tốt nghiệp, dành toàn bộ thời gian để học một ngôn ngữ mới chỉ để trò chuyện với anh, vậy mà thứ cô nhận lại là sự nghi kị cay nghiệt này.
Nhưng Hạ Lam là một người lạc quan thực tế. Cô không khóc. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô không còn sự dịu dàng thường lệ mà trở nên đanh thép. Cô cầm lấy bút, viết thẳng xuống dưới dòng chữ của anh:
“Nếu anh muốn tôi coi anh là một người đàn ông bình thường, thì hãy bắt đầu hành động như một người đàn ông đi! Một người đàn ông không trốn sau chiếc tai nghe và xua đuổi những người duy nhất còn muốn ở bên cạnh mình. Anh sợ sự thương hại, hay anh thực chất đang sợ phải đối mặt với việc mình vẫn còn khao khát được yêu thương?”
Duy Anh sững sờ. Anh chưa bao giờ thấy Hạ Lam mạnh mẽ như thế. Anh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng cô quay đi. Cô không rời khỏi nhà, cô chỉ lặng lẽ nhặt lại những tờ bản nhạc bị ướt, mang chúng ra ban công để phơi khô.
Một lúc sau, khi cơn giận đã nguội đi và nhường chỗ cho một nỗi trống rỗng mênh mông, Duy Anh nhìn ra ban công. Hạ Lam đang ngồi đó, tỉ mỉ dùng khăn giấy thấm nhẹ từng nốt nhạc bị nhòe. Cô làm việc đó với một sự ân cần đến đau lòng, như thể cô đang chữa lành cho chính những vết thương mà anh vừa gây ra.
Anh tiến lại gần phía sau cô, bóng anh đổ dài trên mặt sàn. Hạ Lam biết anh ở đó qua sự thay đổi của ánh sáng, nhưng cô không quay lại. Cô vẫn cúi đầu, bàn tay khẽ vuốt phẳng một tờ giấy đã nhăn nheo.
Duy Anh nhìn thấy trên cổ tay cô vẫn còn vết đỏ của nước sôi từ hôm trước. Một sự hối hận muộn màng dâng lên trong lòng anh. Anh đưa tay định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại rụt lại. Anh không biết phải xin lỗi như thế nào khi thế giới của anh vốn dĩ không có âm thanh của những lời nói thành khẩn.
Cuối cùng, anh ngồi xuống cạnh cô trên sàn ban công. Anh không dùng sổ tay. Anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô để thu hút sự chú ý, rồi chậm rãi thực hiện ký hiệu thủ ngữ mà cô đã dạy anh mấy ngày trước: "Xin lỗi."
Hạ Lam dừng tay. Cô quay sang nhìn anh. Thấy gương mặt thanh mảnh của anh đang cúi thấp, vẻ kiêu ngạo đã biến mất, chỉ còn lại sự nhạy cảm và dễ tổn thương hiện rõ, trái tim cô lại mềm đi. Cô không trách anh nữa. Cô biết, nụ hôn của sự tổn thương luôn cần một liều thuốc mang tên bao dung.
Cô ghé sát tai anh, không nói lời nào, chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh. Cô thực hiện ký hiệu: "Em biết anh đau. Nhưng đừng đẩy em đi."
Duy Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp thở đều đặn của cô bên cạnh. Anh nhận ra rằng, sự thương hại và sự quan tâm đôi khi chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh, và chính anh là người đã làm rối tung sợi chỉ ấy bằng nỗi sợ hãi của chính mình.
Buổi chiều hôm đó, trong căn nhà nhỏ, không có tiếng piano, không có tiếng cãi vã. Chỉ có hai bóng người ngồi cạnh nhau giữa những tờ bản nhạc đang dần khô lại dưới nắng. Duy Anh thầm hứa, anh sẽ học cách để cô bước vào thế giới của mình, không phải với tư cách một người bệnh, mà là một người đồng hành.
Cú chạm trán nảy lửa ấy không làm họ xa nhau, trái lại, nó đã đốt cháy lớp vỏ bọc dối lừa cuối cùng, để họ thực sự nhìn thấy nhau giữa những khoảng lặng.