Sau trận cãi vã và nỗ lực làm hòa âm thầm trên ban công, không khí giữa Duy Anh và Hạ Lam đã bớt căng thẳng, nhưng nỗi mặc cảm trong anh vẫn âm ỉ như một mạch nước ngầm. Chiều nay, Duy Anh quyết định ra ngoài một mình. Anh muốn chứng minh cho chính mình – và có lẽ cho cả Hạ Lam – rằng anh vẫn có thể tự chủ cuộc đời mình mà không cần sự bảo bọc quá mức.
Anh đeo chiếc tai nghe quen thuộc, mang theo cuốn sổ nhỏ và lặng lẽ bước ra khỏi nhà khi Hạ Lam đang bận phụ bà nội phơi mẻ thuốc nam sau vườn. Duy Anh đi dọc theo con phố nhỏ dẫn về phía trung tâm. Anh không nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi, không nghe thấy tiếng rao của những gánh hàng rong, anh chỉ nhìn thấy một thế giới chuyển động qua những khung hình câm lặng.
Thế nhưng, thời tiết mùa hạ vốn đỏ đỏng như một bản nhạc khó đoán phách. Khi Duy Anh đang đứng trước một hiệu sách cũ cách nhà khá xa, bầu trời đột ngột chuyển màu xám xịt. Những đám mây nặng trĩu sà thấp, nuốt chửng ánh nắng yếu ớt còn sót lại.
Duy Anh mải mê lật giở một cuốn ký âm cũ nên không hề nhận ra sự thay đổi của đất trời. Anh không nghe thấy tiếng sấm rền vang rung chuyển cả mặt đất, cũng không nghe thấy tiếng gió bắt đầu rít qua những khe cửa sổ. Phải đến khi một giọt nước lạnh buốt rơi trúng mu bàn tay, anh mới giật mình ngẩng lên. Cả thế giới đã chìm trong một màu trắng xóa.
Mưa như trút nước. Những hạt mưa to và nặng nề quất thẳng vào mặt khiến anh choáng váng. Trong chớp mắt, mọi biển báo và phương hướng quen thuộc đều nhòe đi sau màn nước. Sự hoảng loạn, kẻ thù lớn nhất của Duy Anh kể từ sau tai nạn, bắt đầu trỗi dậy. Khi không có thính giác, thị giác là điểm tựa duy nhất, nhưng giờ đây tầm nhìn của anh cũng bị che khuất. Anh bước đi vô định, cố gắng tìm một lối về, nhưng càng đi, những con phố lạ lẫm lại càng kéo anh vào sâu hơn trong ma trận của sự tĩnh lặng và nước.
Cùng lúc đó, tại nhà số 24, Hạ Lam đang cuống cuồng chạy khắp các phòng. Khi thấy đôi giày của Duy Anh không còn ở giá, tim cô như rụng rời. Cô chạy ra sân, gào to tên anh dù biết anh chẳng thể nghe thấy. Bà nội Hiền run rẩy chỉ tay về hướng phố chính: "Nó mới ra ngoài được một lát, chắc không đi xa đâu."
Hạ Lam vớ vội chiếc ô, lao thẳng vào màn mưa. Nỗi lo lắng tột độ bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô biết Duy Anh không nghe thấy tiếng sấm để tìm chỗ trú, không nghe thấy tiếng xe cộ để tránh. Giữa thành phố ồn ào này, một người không nghe thấy sẽ trở nên mỏng manh đến nhường nào trong cơn bão?
"Duy Anh! Duy Anh ơi!"
Tiếng gọi của Hạ Lam tan loãng trong tiếng mưa gầm rú. Cô chạy hết con phố này đến ngõ khác, đôi giày vải đã sũng nước và bết bùn. Cô hỏi bất cứ ai cô gặp trên đường, tay ra hiệu mô tả dáng người thanh mảnh và chiếc tai nghe to bản. Mỗi cái lắc đầu của người qua đường lại khiến nước mắt cô trào ra, hòa lẫn với nước mưa lạnh ngắt. Cô đã chạy gần hai tiếng đồng hồ, đôi chân bắt đầu run rẩy vì mệt và lạnh, nhưng ý nghĩ về việc Duy Anh đang lạc lối đâu đó trong bóng tối khiến cô không thể dừng lại.
Cuối cùng, cô thấy bóng một chàng trai đang đứng co rí dưới mái hiên của một trạm xe buýt cũ nát. Anh ngồi sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu, chiếc tai nghe rơi sang một bên. Duy Anh trông nhỏ bé và cô độc đến mức trái tim Hạ Lam như bị ai bóp nát.
Cô lao đến, quăng cả chiếc ô sang một bên, ôm chầm lấy anh.
Duy Anh giật mình, toàn thân anh đang run cầm cập vì lạnh. Khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc và mùi hương bạc hà thanh mát dù đã nhạt nhòa trong mưa, anh ngẩng đầu lên. Trước mặt anh là Hạ Lam, tóc tai rũ rượi, gương mặt đỏ bừng vì chạy quá nhiều và đôi mắt nhòe đi vì khóc.
Cô không dùng thủ ngữ, cô dùng đôi bàn tay đang run rẩy áp chặt vào má anh. Cô khóc nấc lên, những tiếng nức nở mà Duy Anh chỉ có thể cảm nhận qua sự rung động của đôi vai cô.
Duy Anh nhìn vào đôi mắt cô, nơi không hề có một chút thương hại nào mà chỉ toàn là nỗi sợ hãi mất mát và sự quan tâm thuần khiết nhất. Anh nhận ra mình đã sai. Anh tưởng mình mạnh mẽ khi đẩy mọi người ra xa, nhưng thực tế, anh chỉ đang tự nhốt mình vào một căn hầm tối tăm.
Anh đưa tay lên, vụng về lau đi giọt nước mắt trên má cô. Hạ Lam không buông anh ra, cô kéo anh đứng dậy, dìu anh đi dưới chiếc ô nhỏ xíu không đủ che cho cả hai. Trên đường về, cô cứ nắm chặt lấy tay anh, không rời một giây, như thể chỉ cần buông ra là anh sẽ tan biến vào làn mưa trắng xóa kia.
Về đến nhà, Hạ Lam lập tức đẩy anh vào phòng tắm, tự tay pha nước ấm và chuẩn bị quần áo sạch. Cô không nói lời trách móc nào, nhưng sự ân cần trong từng hành động của cô khiến Duy Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại.
Tối muộn, khi Duy Anh đã nằm trên giường, Hạ Lam mang lên một bát cháo nóng. Cô ngồi xuống cạnh giường, nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng pha chút trách móc nhẹ nhàng. Cô thực hiện thủ ngữ thật chậm: "Lần sau đi đâu, hãy để em đi cùng. Đừng bắt trái tim em phải chạy khắp phố tìm anh như thế nữa."
Duy Anh nhìn cô, rồi nhìn đôi bàn tay vẫn còn đỏ ửng vì lạnh của Lam. Anh không lấy sổ tay. Anh cầm lấy tay cô, nắn nót viết vào lòng bàn tay cô hai chữ: "Hứa đấy."
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Hạ Lam mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm vô ngần. Cô ghé sát vào tai anh, thủ thỉ những lời mà dù anh không nghe thấy, nhưng trái tim anh đã cảm nhận được trọn vẹn nhịp đập của nó:
"Ngủ đi, Duy Anh. Ngày mai nắng sẽ lên, và em vẫn sẽ ở đây."
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng bên trong căn phòng này, sự tĩnh lặng không còn đáng sợ nữa. Nó đã được lấp đầy bằng sự bao dung và hơi ấm của một người mang tên mùa hạ.