MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Từ Căn Gác NhỏChương 15: NHỮNG RÃNH GHI CỦA SỰ THẬT

Thanh Âm Từ Căn Gác Nhỏ

Chương 15: NHỮNG RÃNH GHI CỦA SỰ THẬT

1,934 từ · ~10 phút đọc

Sự ra đi của Julian cùng khoản nợ hợp đồng được giải tỏa tưởng chừng đã mang lại bầu trời bình yên cho hiệu sách "Ký Ức Đĩa Than". Nhưng ở Lâm Vũ, sương mù càng tan đi vào ban ngày thì lại càng kết lại dày đặc hơn khi đêm xuống. Trong cái khoảng trống mênh mông mà bộ sưu tập đĩa than quý giá vừa để lại trên những kệ gỗ, Duy Anh cảm thấy một nỗi bất an kỳ lạ. Anh thường đứng lặng trước những ô trống ấy, nơi từng là "nhà" của những bản ghi âm độc bản của cha, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo thổi qua tim.

Sáng thứ Hai, khi Hạ Chi đang mải mê dạy một cô bé hàng xóm những nốt nhạc đầu tiên của bản “Clair de Lune”, thì một vị khách đặc biệt xuất hiện. Đó là một ông lão có mái tóc bạc trắng như cước, mặc chiếc áo khoác quân đội cũ kỹ, chân đi đôi ủng da đã mòn vẹt. Ông bước vào tiệm với dáng vẻ của một người đi tìm lại một phần linh hồn bị đánh rơi.

Duy Anh ngay lập tức nhận ra người này. "Chú Sáu? Là chú sao?"

Ông Sáu là bạn tâm giao của cha Duy Anh, cũng là một trong những nhà sưu tầm âm thanh kỳ cựu nhất của vùng cao nguyên này. Sau khi cha Duy Anh mất, ông Sáu chọn cách sống ẩn dật trong một căn chòi nhỏ bên hồ Tuyền Lâm, hiếm khi đặt chân vào phố thị.

Ông Sáu không vội trả lời, ông đi thẳng đến dãy kệ đĩa than nay đã thưa thớt. Đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của ông run rẩy chạm vào những khoảng trống. Ông quay lại nhìn Duy Anh, đôi mắt vẩn đục bỗng trở nên sắc lẹm.

"Con đã bán chúng rồi sao, Duy Anh? Con đã bán bộ sưu tập 'Thanh Âm Di Sản' của cha con cho ai?"

Duy Anh cúi đầu, giọng anh nghẹn lại: "Con xin lỗi chú. Con cần tiền để... để bảo vệ một thứ quý giá khác." Anh liếc nhìn về phía Hạ Chi đang ngồi bên đàn.

Ông Sáu thở dài, một tiếng thở dài như mang theo cả gánh nặng của thời gian. Ông ngồi xuống chiếc ghế sofa da, đặt cái túi xách cũ lên bàn. "Con ngốc lắm, Duy Anh ạ. Con nghĩ mình đang cứu Hạ Chi, nhưng thực chất con đang rơi vào một cái bẫy đã được giăng sẵn từ hai mươi năm trước."

Hạ Chi lúc này đã dừng dạy, cậu bước lại gần, lo lắng nhìn hai người đàn ông. Duy Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. "Chú nói vậy là ý gì ạ?"

Ông Sáu lấy ra từ trong túi một xấp tài liệu cũ, có cả những tấm ảnh đen trắng đã ố vàng. "Cha con và chú năm xưa đã từng hứa sẽ giữ gìn những chiếc đĩa này bằng mọi giá. Không phải vì giá trị âm nhạc của chúng, mà vì bên trong những bìa đĩa đó, cha con đã bí mật ép vào những chứng từ gốc về quyền sở hữu đất đai của cả khu vực ngõ Trầm Mặc này."

Duy Anh và Hạ Chi sững người. Căn phòng bỗng chốc im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng lửa reo nhỏ trong lò sưởi điện.

"Vào thời kỳ biến động," ông Sáu tiếp tục bằng giọng trầm trầm, "cha con biết rằng sau này vùng đất này sẽ trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ đầu cơ. Để tránh bị tịch thu hoặc tiêu hủy, ông ấy đã dùng kỹ thuật đặc biệt để giấu những bản đồ địa chính và giấy tờ nhượng quyền giữa các khe lớp của vỏ đĩa than. Kẻ nào sở hữu bộ sưu tập đó, kẻ đó nắm trong tay bằng chứng pháp lý cao nhất để xóa sổ hoặc giữ lại con ngõ này."

Duy Anh thấy tay mình lạnh ngắt. "Vậy là... việc Julian xuất hiện với bản hợp đồng giả tạo đó, việc hắn ép con bồi thường bằng một con số khổng lồ..."

"Tất cả là một kịch bản," ông Sáu gật đầu. "Julian chỉ là một quân cờ. Kẻ đứng sau thực sự là tập đoàn của ông Lâm. Họ biết con sẽ không bao giờ bán đất, nên họ dùng Hạ Chi để ép con phải bán đi bộ sưu tập đĩa than. Và giờ, khi bộ đĩa đã rời khỏi tiệm này, chúng đã có trong tay những gì chúng cần để biến nơi đây thành khách sạn."

Hạ Chi run rẩy, cậu quỵ xuống bên cạnh Duy Anh. "Là tại em... tất cả là lỗi của em. Nếu em không ký bản hợp đồng đó, nếu em không đi Vienna..."

Duy Anh ôm lấy vai Hạ Chi, nhưng tâm trí anh đang xoáy sâu vào sự hối hận. Anh đã quá chủ quan. Anh cứ ngỡ mình dùng vật chất để đổi lấy tự do cho người mình yêu, nào ngờ anh lại vô tình dâng nộp tấm khiên bảo vệ cuối cùng của cả hai.

"Chúng ta còn thời gian không chú?" Duy Anh hỏi, ánh mắt anh hiện lên một sự quyết liệt chưa từng thấy.

Ông Sáu nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đang bắt đầu cuộn tròn. "Người mua bộ đĩa của con là nhà sưu tầm tên Minh ở Sài Gòn, đúng không? Minh thực chất là em họ của ông Lâm. Theo tin chú biết, đêm nay bộ đĩa sẽ được vận chuyển rời khỏi Lâm Vũ để về văn phòng luật sư của chúng ở thành phố. Một khi chúng xé bỏ lớp vỏ đĩa để lấy giấy tờ, mọi chuyện sẽ kết thúc."

Đêm Lâm Vũ hôm ấy không có trăng. Một chiếc xe tải đen lặng lẽ đậu ở phía sau khu nhà kho ngoại ô—nơi Duy Anh đã từng dẫn Hạ Chi đến. Julian và tên trợ lý của ông Lâm đang đứng đó, chúng đang kiểm tra lại những chiếc thùng gỗ chứa đầy đĩa than của họ Trịnh.

"Mất mười năm mới lấy được thứ này," Julian cười đắc thắng, tay vuốt ve một chiếc đĩa cổ. "Tên chủ tiệm sách đó tưởng mình là anh hùng, ai ngờ chỉ là một tên khờ khạo."

Đột nhiên, tiếng piano vang lên giữa không gian hoang vắng của khu nhà kho.

Julian giật mình quay lại. Trên một mỏm đá cao nhìn xuống nhà kho, Hạ Chi đang ngồi bên chiếc đàn piano điện nhỏ mà cậu mang theo. Tiếng đàn vang lên mạnh mẽ, dồn dập, là bản nhạc “Cách mạng” của Chopin. Âm thanh như những đợt sóng va vào vách đá, át cả tiếng gió gào rú của đại ngàn.

"Cái quái gì thế này? Bắt nó lại!" Julian hét lên.

Trong lúc bọn tay sai bị thu hút bởi tiếng đàn của Hạ Chi, Duy Anh cùng ông Sáu và một vài người dân ở ngõ Trầm Mặc đã lẻn vào từ phía cửa sau của nhà kho. Họ không dùng vũ lực, họ dùng chính thứ mà những kẻ kia sợ nhất: Sự chứng kiến của công chúng.

Duy Anh cầm trên tay một chiếc điện thoại đang phát trực tiếp (livestream). "Chào ông Lâm, tôi biết ông đang xem qua camera giám sát của lũ tay sai này. Cả Lâm Vũ cũng đang xem. Chúng tôi đang đứng trước những chiếc đĩa than mà ông đã dùng thủ đoạn hèn hạ để chiếm đoạt."

Julian tái mặt khi thấy ánh đèn flash của điện thoại và sự xuất hiện của những người dân địa phương. Ông Sáu bước ra, tay cầm một tờ báo cũ.

"Tôi đã báo cảnh sát về vụ lừa đảo hợp đồng của Julian ở Vienna," ông Sáu nói dõng dạc. "Và chúng tôi cũng đã tìm thấy bản sao của những giấy tờ bị giấu trong đĩa than từ kho lưu trữ của cha Duy Anh để lại cho tôi. Những gì các người đang cầm chỉ là cái xác không hồn thôi."

Thực tế, ông Sáu đã nói dối một phần để đánh lạc hướng. Nhưng sự hiện diện của đám đông và việc bị quay phim trực tiếp khiến lũ tay sai của ông Lâm hoảng loạn. Chúng không dám manh động trước sự giám sát của hàng ngàn người đang theo dõi qua mạng xã hội—thành quả từ sự lan tỏa mà Hạ Chi đã dày công gây dựng trước đó.

Dưới áp lực của dư luận và sự xuất hiện kịp thời của lực lượng chức năng địa phương (vốn đã được ông Sáu liên hệ từ trước nhờ những mối quan hệ cũ), toàn bộ số đĩa than đã bị niêm phong để điều tra về hành vi "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản".

Gần sáng, sương mù dần tan, để lộ ra những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Duy Anh và Hạ Chi đứng bên hiên nhà kho, nhìn những chiếc thùng gỗ được đưa lên xe cảnh sát để bảo quản. Họ mệt rã rời, nhưng lòng nhẹ nhõm vô cùng.

Hạ Chi nhìn Duy Anh, đôi mắt cậu vẫn còn vương chút hoảng sợ. "Anh Duy Anh, nếu chú Sáu không đến kịp, chúng ta đã mất tất cả rồi."

Duy Anh kéo cậu vào lòng, hơi thở anh phả vào mái tóc cậu ấm áp. "Không đâu em. Chúng ta suýt mất đi tiệm sách, nhưng chúng ta chưa bao giờ mất đi nhau. Đó mới là điều quan trọng nhất."

Họ trở về hiệu sách khi nắng đã lên cao. Ông Sáu đã chờ sẵn ở đó với một ấm trà nhài nóng hổi.

"Con đã trưởng thành rồi, Duy Anh," ông Sáu mỉm cười. "Cha con chắc sẽ tự hào lắm. Đĩa than chỉ là vật ngoài thân, nhưng cái tình mà con dành cho nơi này và cho người bạn trẻ này mới là thứ rãnh ghi vĩnh cửu nhất."

Duy Anh nhìn lên kệ sách nay vẫn còn trống. Anh biết con đường đòi lại bộ đĩa chính thức về mặt pháp lý sẽ còn dài, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh hiểu rằng, sự thật giống như một bản nhạc hay, dù có bị che lấp bởi tiếng ồn của âm mưu, cuối cùng nó vẫn sẽ tìm được cách vang lên thanh sạch nhất.

Hạ Chi ngồi xuống chiếc Steinway quen thuộc. Cậu không đàn những bản nhạc phức tạp nữa. Cậu rải những nốt nhạc nhẹ nhàng, mộc mạc như tiếng suối chảy.

"Anh Duy Anh, em chợt nhận ra... âm nhạc không phải là để chinh phục thế giới," Hạ Chi nói, mắt nhìn về phía những cánh rừng thông xanh thẫm ngoài cửa sổ. "Âm nhạc là để bảo vệ những gì chúng ta yêu thương."

Duy Anh bước lại gần, đặt tay lên vai cậu. Anh cảm thấy nhịp tim mình đã ổn định trở lại, không còn những cơn đau thắt. Có lẽ, tình yêu và sự thật chính là liều thuốc kỳ diệu nhất cho mọi căn bệnh.

Trong sắc vàng của nắng và vị đắng ngọt của trà nhài. Bí mật về những chiếc đĩa than đã được hé lộ, giông bão đã tạm qua đi, nhưng nó để lại cho họ một bài học sâu sắc về giá trị của di sản và sức mạnh của sự chân thành. Giữa lòng Lâm Vũ, hiệu sách "Ký Ức Đĩa Than" vẫn đứng vững, không chỉ bằng những cột gỗ thông già, mà bằng những linh hồn đã được tôi luyện qua lửa đỏ.