MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Âm Từ Căn Gác NhỏChương 5: PHÍA SAU MÀN SƯƠNG TRẮNG

Thanh Âm Từ Căn Gác Nhỏ

Chương 5: PHÍA SAU MÀN SƯƠNG TRẮNG

2,103 từ · ~11 phút đọc

Lâm Vũ sau những ngày mưa dầm dề bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ lùng. Không khí không còn nặng nề hơi nước nhưng cái lạnh lại sắc lẹm hơn, thấm qua từng lớp vải, mơn trớn trên da thịt như những lát dao mỏng. Sương mù không tan đi mà chỉ chuyển từ màu xám đục sang một sắc trắng bảng lảng, bao phủ lên những ngọn thông già một lớp áo voan huyền bí.

Sáng hôm ấy, Duy Anh không mở cửa tiệm như thường lệ. Anh treo lên cánh cửa gỗ một tấm biển nhỏ viết bằng tay: "Hôm nay nghỉ - Hẹn gặp lại vào ngày mai".

Hạ Chi đến đúng giờ, cậu ngơ ngác đứng trước cánh cửa đóng kín, đôi tay vẫn còn mang theo hơi lạnh của buổi sớm. Khi cậu định quay lưng ra về, thì từ phía sau rặng cây lớn bên hông tiệm, Duy Anh bước ra. Anh mặc một chiếc áo khoác măng tô dài màu nâu đất, cổ quàng chiếc khăn len màu xám mà hôm trước anh đã dùng để lau tóc cho cậu.

"Hạ Chi, hôm nay chúng ta đi xa một chút. Em có ngại đi bộ đường rừng không?" Duy Anh hỏi, giọng anh tan vào màn sương, trầm ấm và tin cậy.

Hạ Chi lắc đầu, đôi mắt cậu sáng lên sự háo hức: "Em không ngại đâu, Anh Duy Anh đi đâu em theo đó."

Họ bắt đầu cuộc hành trình rời khỏi con ngõ Trầm Mặc, hướng về phía ngoại ô thành phố, nơi những con đường nhựa bằng phẳng nhường chỗ cho những lối mòn lát đá và rễ cây thông chằng chịt. Duy Anh đi trước, bước chân anh vững chãi, thỉnh thoảng anh lại đứng lại chờ Hạ Chi, hoặc đưa tay ra đỡ cậu khi bước qua những đoạn dốc trơn trượt.

Sau gần một giờ đi bộ, qua những tầng sương dày đến mức người này chỉ thấy bóng lưng người kia, họ dừng chân trước một căn nhà kho cũ kỹ được làm hoàn toàn bằng gỗ thông đỏ. Căn nhà nằm lọt thỏm giữa một thung lũng nhỏ, xung quanh là những bụi hoa dại không tên đang rủ đầu vì sương muối.

"Đây là đâu hả anh?" Hạ Chi khẽ hỏi, hơi thở cậu gấp gáp vì quãng đường dài.

"Nghĩa địa của những thanh âm," Duy Anh vừa nói vừa rút ra một chùm chìa khóa rỉ sét. "Cha tôi gọi đây là nơi nghỉ chân cuối cùng của những món đồ bị lãng quên. Hầu hết đĩa than và máy hát trong tiệm hiện nay đều được cứu về từ nơi này."

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt kéo dài. Hạ Chi sững người trước cảnh tượng bên trong. Đó là một không gian rộng lớn, ngập tràn những kệ gỗ khổng lồ cao chạm trần, nhưng không ngăn nắp như ở hiệu sách. Hàng ngàn chiếc đĩa than không vỏ bọc nằm chồng chất lên nhau, những chiếc loa kèn của máy hát bị móp méo, những bộ khung đàn piano cũ nát nằm im lìm trong bóng tối.

Ánh sáng yếu ớt từ những ô cửa sổ nhỏ trên cao rọi xuống, tạo thành những luồng sáng bụi bặm, chiếu lên đống đồ vật cũ kỹ một vẻ đẹp u uất nhưng đầy tráng lệ.

"Kỳ diệu quá..." Hạ Chi thầm thì, cậu bước vào trong, đôi bàn tay run rẩy chạm vào một chiếc máy hát đã mất đi chiếc kim đọc. "Tại sao người ta lại bỏ chúng ở đây?"

"Vì chúng hỏng, vì chúng lỗi thời, hoặc vì người chủ của chúng không còn trên đời này nữa để lắng nghe chúng," Duy Anh bước lại gần một kệ đĩa lớn. "Trong mắt người đời, đây là rác thải. Nhưng trong mắt tôi và em, mỗi thứ ở đây đều mang một phần ký ức của thành phố Lâm Vũ này."

Duy Anh đưa cho Hạ Chi một đôi găng tay vải. "Hôm nay, mục tiêu của chúng ta là tìm lại ‘linh hồn’ cho một chiếc máy hát cổ bị hỏng bộ cơ mà tôi đã gửi ở đây từ năm ngoái. Và nếu may mắn, em có thể tìm thấy thứ gì đó liên quan đến bản phối của cha em."

Hạ Chi gật đầu, cậu bắt đầu len lỏi qua những lối đi hẹp giữa các chồng đĩa than. Mùi của nơi này rất đậm: mùi gỗ mục, mùi nhựa vinyl cũ, và mùi của sự tĩnh mịch kéo dài hàng thập kỷ. Cậu cẩn thận nhấc từng chiếc đĩa lên, phủi lớp bụi dày rồi đọc những dòng chữ viết tay mờ nhạt trên nhãn đĩa.

Duy Anh ở phía đối diện, anh đang loay hoay với một chiếc máy hát hiệu Pathé cổ đại. Anh cúi người xuống, đôi bàn tay tỉ mỉ tháo rời từng bộ phận, kiểm tra những bánh răng đã rỉ sét. Thỉnh thoảng, anh lại liếc nhìn về phía Hạ Chi. Cậu sinh viên lúc này đang quỳ trên sàn đất, say sưa soi một chiếc đĩa dưới ánh sáng nhạt. Sự kiên trì và niềm say mê thuần khiết của cậu khiến Duy Anh cảm thấy lồng ngực mình ấm áp lạ thường.

"Hạ Chi," Duy Anh gọi khẽ.

Cậu ngẩng đầu lên, mái tóc hơi bết lại vì mồ hôi và bụi, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ: "Dạ?"

"Tại sao em lại tin rằng mình sẽ tìm được bản nhạc của cha? Thành phố này rộng lớn, những tiệm sách cũ thì nhiều không kể xiết."

Hạ Chi dừng tay, cậu im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng nói: "Vì em tin vào sự gắn kết của thanh âm, anh ạ. Cha em luôn nói rằng, những bản nhạc thực sự chân thành sẽ tự tìm đường về với những người biết lắng nghe chúng. Em cảm nhận được... dường như có một sợi dây vô hình dẫn em đến Lâm Vũ, và dẫn em đến tiệm sách của Anh."

Câu nói của cậu khiến Duy Anh lặng đi. Anh nhận ra rằng, chính mình cũng đang bị sợi dây vô hình đó quấn quýt. Anh vốn dĩ đã định sống cả đời như một chiếc máy hát hỏng, giấu mình trong bóng tối của căn nhà kho ký ức này. Nhưng sự xuất hiện của Hạ Chi đã mang lại "linh hồn", mang lại bộ cơ mới để anh có thể bắt đầu xoay tròn trở lại.

"Lại đây," Duy Anh vẫy tay gọi cậu.

Hạ Chi lạch bạch chạy lại. Duy Anh chỉ vào chiếc máy hát anh vừa sửa xong bộ cót. "Thử quay đi."

Hạ Chi cầm lấy tay quay, cậu dùng lực xoay đều. Tiếng cót kêu lạch cạch đầy nội lực vang lên trong không gian yên tĩnh của nhà kho. Duy Anh lấy ra một chiếc đĩa than mà anh vừa lau sạch, đặt lên bàn quay. Kim đọc hạ xuống.

Một giai điệu Jazz sôi động nhưng mang màu sắc hoài cổ vang lên. Giữa nghĩa địa của những món đồ hỏng, tiếng nhạc ấy giống như một phép màu, làm sống dậy cả một không gian u tối. Hạ Chi không kìm được lòng, cậu khẽ đung đưa người theo điệu nhạc, đôi tay cậu làm động tác như đang lướt trên phím đàn piano theo bản hòa tấu.

Duy Anh đứng đó, tựa lưng vào kệ gỗ, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cậu. Dưới ánh sáng mờ ảo của nhà kho, Hạ Chi trông như một thiên thần lạc vào cõi trầm mặc. Sự sống động của cậu đối lập hoàn toàn với vẻ cũ kỹ xung quanh, tạo nên một sự cân bằng tuyệt đẹp.

Đột nhiên, Hạ Chi trượt chân do sàn đất ẩm ướt. Cậu ngã về phía sau, nhưng ngay lập tức, một vòng tay mạnh mẽ đã kịp thời đỡ lấy eo cậu. Duy Anh kéo cậu sát vào lòng mình.

Không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, nhưng cả hai người đều không nghe thấy gì ngoài nhịp tim của đối phương. Hạ Chi ngước nhìn Duy Anh, hơi thở cậu nóng hổi phả lên cằm anh. Khoảng cách gần đến mức cậu có thể thấy rõ những tia sáng li ti trong đôi mắt trầm mặc của người đàn ông trước mặt.

Duy Anh không buông tay ra ngay. Anh cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp từ cơ thể của Hạ Chi, cảm nhận được hơi thở của tuổi trẻ đang tràn trề trong lòng mình. Trái tim anh, vốn dĩ đã quen với nhịp đập chậm chạp của sự cô đơn, giờ đây lại đập dồn dập như một bản nhạc cao trào.

"Em... em không sao chứ?" Duy Anh hỏi, giọng anh khàn đặc đi.

"Dạ... em không sao. Cảm ơn Anh Duy Anh," Hạ Chi khẽ đáp, giọng cậu nhỏ như tiếng muỗi kêu. Cậu không lùi lại, mà ngược lại, cậu vô thức tựa đầu vào vai anh một giây ngắn ngủi trước khi đứng thẳng dậy.

Sự ngượng ngùng bắt đầu bao trùm, nhưng đó không phải là sự ngượng ngùng xa cách, mà là một sự rung động ngọt ngào của những tâm hồn đang dần thuộc về nhau. Duy Anh hắng giọng, anh quay sang thu dọn dụng cụ để che giấu sự bối rối của mình.

"Trời sắp về chiều rồi, sương mù sẽ dày hơn. Chúng ta nên quay về thôi," Duy Anh nói, nhưng tay anh lại run nhẹ khi đóng nắp máy hát.

"Anh Duy Anh... đợi em một chút!" Hạ Chi bỗng kêu lên. Cậu vừa nhìn thấy một bìa đĩa bằng giấy xi măng nằm lọt thỏm trong góc kẹt của kệ gỗ cuối cùng. Cậu vội vàng chạy lại, kéo nó ra.

Bìa đĩa đã bị ẩm mốc một góc, không có hình ảnh minh họa, chỉ có một dòng chữ viết bằng mực tím đã phai màu: "Dành cho những ngày sương mù - L.H.S".

Hạ Chi run rẩy đưa ngón tay vuốt qua dòng chữ viết tắt. L.H.S... Lâm Hoài Sơn. Đó là tên của cha cậu.

"Anh Duy Anh! Xem này! Là tên của cha em!" Hạ Chi nghẹn ngào gọi, nước mắt cậu bỗng dưng tuôn rơi.

Duy Anh bước nhanh lại, anh cầm lấy chiếc đĩa từ tay cậu. Anh nhận ra nét chữ này. Đây chính là bản thảo mà cha anh đã nhắc đến nhiều năm trước nhưng chưa bao giờ tìm thấy. Một bản ghi âm độc bản, chưa từng được phát hành rộng rãi.

"Đúng là nó rồi," Duy Anh thầm thì, anh nhìn sang Hạ Chi đang khóc nức nở vì hạnh phúc. Anh không kìm lòng được nữa, đưa tay ra kéo cậu vào một cái ôm thật chặt. "Chúng ta tìm thấy nó rồi, Hạ Chi. Cuối cùng thanh âm này đã tìm về với em."

Hạ Chi vùi đầu vào ngực Duy Anh, đôi vai cậu run lên từng hồi. Cậu không chỉ tìm thấy bản nhạc của cha, mà trong khoảnh khắc đó, cậu nhận ra mình đã tìm thấy một bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình. Duy Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, anh để mặc cho nước mắt của cậu thấm vào lớp áo khoác của mình.

Khi họ rời khỏi nhà kho, sương mù đã phủ kín thung lũng. Duy Anh một tay cầm chiếc máy hát nhỏ đã sửa xong, một tay nắm chặt lấy bàn tay của Hạ Chi, cất chiếc đĩa than quý giá vào sâu trong túi áo khoác của anh để bảo vệ nó khỏi hơi ẩm.

Đường về dường như ngắn hơn rất nhiều. Họ đi bên nhau giữa màn sương trắng xóa của Lâm Vũ. Không cần quá nhiều lời nói, chỉ có cái nắm tay thật chặt và niềm hạnh phúc âm ỉ cháy trong lòng.

"Tối nay, tại hiệu sách, chúng ta sẽ cùng nghe bản nhạc này nhé?" Duy Anh khẽ hỏi khi họ đã về đến đầu ngõ Trầm Mặc.

"Dạ, nhất định rồi anh," Hạ Chi mỉm cười, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng ngập tràn niềm vui.

Đêm đó, Lâm Vũ lạnh giá vô cùng, sương mù bao vây khắp nẻo. Nhưng trong căn gác nhỏ của hiệu sách "Ký Ức Đĩa Than", sẽ có một ngọn lửa được thắp lên, và một bản nhạc đã im lặng suốt hai mươi năm sẽ vang lên lần nữa, nối liền quá khứ, hiện tại và một tương lai đầy hứa hẹn của hai con người vừa tìm thấy nhau giữa cuộc đời rộng lớn.