MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi NgườiChương 1

Thanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi Người

Chương 1

670 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ bám đầy bụi bặm của căn gác xếp, soi rọi vào những thùng carton cũ kỹ mà Tô Hiểu An đang vất vả thu dọn. Mẹ cô vừa hạ lệnh thiết quân luật, nếu cô không chịu dọn dẹp đống "rác kỷ niệm" này để nhường chỗ cho kho chứa đồ mới, bà sẽ đem bán đồng nát tất cả. Hiểu An vừa hắt xì liên tục vì bụi, vừa lầm bầm oán trách cái tính hay tích trữ của mình.

Giữa một đống sách giáo khoa nát bấy và những con lật đật sứt sẹo, một cuốn sổ nhỏ có bìa màu hồng cánh sen, vốn đã bạc màu theo năm tháng, đột ngột rơi ra. Hiểu An khựng lại, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào món đồ vật quen thuộc đến lạ kỳ. Cô thổi nhẹ lớp bụi trên bề mặt, để lộ ra những hình dán siêu nhân nham nhở và dòng chữ nguệch ngoạc được viết bằng bút sáp màu.

Đây chính là "Sổ nợ công lý" của cô thời mẫu giáo.

Hiểu An lật từng trang giấy vàng ố, những ký ức tuổi thơ ở ngõ Thanh Xuân hiện về như một cuốn phim chậm. Trang đầu tiên ghi: Vương Đại béo mượn một viên bi, chưa trả. Trang thứ hai: Lâm mập giẫm lên váy công chúa, nợ một lời xin lỗi. Nhưng đến trang thứ ba, nét bút đột ngột trở nên đậm hơn, như thể người viết đã dùng hết sức bình sinh để khắc xuống sự phẫn nộ của mình.

Cố Diệc Thần cướp một cây kẹo hồ lô, nợ năm hào.

Dòng chữ ấy như một mồi lửa châm ngòi cho ký ức của cô. Năm đó cô mới năm tuổi, vừa được bố mua cho cây kẹo hồ lô to nhất phố, chưa kịp nếm vị ngọt lịm của lớp đường thì "tên ác ma" nhà hàng xóm đã đi ngang qua, thản nhiên cướp mất một quả rồi bỏ chạy, để lại cô đứng khóc lóc thảm thiết giữa con ngõ nhỏ.

Năm hào của mười lăm năm trước đối với một đứa trẻ là cả một gia tài, và cây kẹo hồ lô đó chính là danh dự của Tô Hiểu An. Cô nghiến răng, ngón tay miết chặt lên trang giấy. Từ sau lần đó, Cố Diệc Thần luôn là cái gai trong mắt cô, là đối thủ truyền kiếp trong mọi cuộc đua từ điểm số đến việc ai chạy nhanh hơn ra đầu ngõ đón xe kem.

Đúng lúc đó, phía dưới lầu vang lên tiếng loa thông báo của khu phố lẫn trong tiếng trò chuyện xôn xao của các bà nội trợ. Hiểu An nghe thấy giọng mẹ mình cao vút đầy phấn khởi từ phía sân nhà bên cạnh vọng sang. Bà đang tung hô về việc "thằng bé nhà họ Cố" vừa tốt nghiệp loại xuất sắc ở nước ngoài, hôm nay chính thức vinh quy bái tổ về lại ngõ Thanh Xuân.

Hiểu An nhìn lại cuốn sổ nợ trong tay, rồi nhìn sang chiếc gương cũ kỹ phản chiếu gương mặt đang bừng bừng khí thế của mình. Cố Diệc Thần, anh về thật đúng lúc lắm. Mười lăm năm qua, lãi mẹ đẻ lãi con, năm hào đó bây giờ không chỉ là một cây kẹo hồ lô đơn thuần nữa.

Cô nhét cuốn sổ nợ vào túi quần, phủi phủi bụi trên áo rồi hăm hở bước xuống cầu thang. Cô không hề hay biết rằng, ở phía bên kia bức tường hoa hồng leo, một chàng trai trẻ với dáng người cao ráo, mặc chiếc sơ mi trắng phẳng phiu, đang mỉm cười nhìn về phía ban công phòng cô, như thể đã chờ đợi cuộc gặp gỡ này từ rất lâu rồi.

Hiểu An hít một hơi thật sâu, hùng hổ tiến về phía cổng nhà họ Cố. Chiến dịch đòi nợ sau hơn một thập kỷ, chính thức bắt đầu.