MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi NgườiChương 2

Thanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi Người

Chương 2

792 từ · ~4 phút đọc

Tô Hiểu An hùng hổ bước ra khỏi cổng, tay nắm chặt cuốn sổ nợ như cầm một bản thánh chỉ. Cô đã tưởng tượng ra hàng trăm viễn cảnh: có thể Cố Diệc Thần sẽ trở nên béo phì vì đồ ăn nhanh ở nước ngoài, hoặc anh ta sẽ đeo một cặp kính cận dày cộm với dáng vẻ mọt sách đúng chuẩn học thần. Dù anh ta có biến thành dạng nào, cô cũng đã chuẩn bị sẵn một bài diễn văn đanh thép để uy hiếp con nợ lâu năm này.

Thế nhưng, thực tế lại tạt cho cô một gáo nước lạnh buốt.

Dưới tán cây ngô đồng xanh mướt ở đầu ngõ Thanh Xuân, một chiếc taxi vừa rời đi, để lại một chàng trai đang đứng bên cạnh chiếc vali bằng nhôm sáng loáng. Ánh nắng mùa hè xuyên qua kẽ lá, rơi lốm đốm trên bờ vai rộng và vóc dáng cao ráo của anh ta. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng phẳng phiu, tay áo xắn nhẹ lên để lộ cánh tay rắn rỏi với những đường gân nam tính. Gương mặt kia vẫn là những đường nét sắc sảo quen thuộc, nhưng đã mất đi vẻ non nớt của thời niên thiếu, thay vào đó là một sự trầm tĩnh, ưu tú đến mức khiến người ta phải nín thở.

Hiểu An khựng lại, đôi chân vốn đang bước đi thoăn thoắt bỗng trở nên líu ríu. Cô vô thức chỉnh lại cái áo thun rộng thùng thình dính đầy bụi của mình, cảm thấy bản thân lúc này trông chẳng khác gì một con mèo hen vừa chui ra từ đống rác. Sự chênh lệch ngoại hình quá lớn khiến khí thế đòi nợ của cô bị sụt giảm nghiêm trọng.

Cố Diệc Thần dường như cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt từ phía sau. Anh thong thả xoay người lại. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như hồ nước mùa thu nhìn thẳng vào cô. Một giây, hai giây, rồi ba giây trôi qua trong sự im lặng kỳ quặc. Hiểu An nuốt nước bọt, đang định hắng giọng lấy lại uy phong thì đối phương đã lên tiếng trước.

Anh không nói "Chào em", cũng chẳng nói "Đã lâu không gặp". Cố Diệc Thần nheo mắt nhìn đỉnh đầu của Hiểu An, sau đó khẽ nhếch môi, buông ra một câu hỏi đầy tính sát thương:

"Tô Hiểu An, mười lăm năm rồi mà em lại lùn đi à?"

Máu nóng trong người Hiểu An ngay lập tức sôi lên sùng sục, thổi bay sạch sẽ chút xao xuyến ngắn ngủi vừa mới nhen nhóm. Cái giọng điệu trêu chọc đáng ghét này, cái ánh mắt khinh khỉnh nhìn từ trên xuống dưới này, đích thị là "ác ma" Cố Diệc Thần không sai vào đâu được. Anh ta vẫn vậy, dù có đi đến chân trời góc biển nào thì cái miệng độc địa đó vẫn luôn biết cách chọc điên cô trong vòng một nốt nhạc.

Hiểu An nghiến răng, bước tới đứng sát trước mặt anh, dù chỉ đứng đến bờ vai đối phương nhưng cô vẫn cố kiễng chân lên hết mức có thể. Cô vung cuốn sổ nợ lên trước mặt anh, giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp đầu ngõ:

"Cố Diệc Thần, đừng có đánh trống lảng! Nhìn cho kỹ đi, đây là bằng chứng thép. Anh nợ tôi một cây kẹo hồ lô và năm hào từ năm năm tuổi, cộng cả lãi suất mười lăm năm qua, hôm nay anh không trả sạch thì đừng hòng bước chân vào nhà!"

Cố Diệc Thần hơi cúi người xuống để nhìn rõ những dòng chữ sáp màu nham nhở trên trang giấy hồng. Khoảng cách gần đến mức Hiểu An có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát từ người anh tỏa ra. Anh khẽ cười hừ một tiếng, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên đầu cô như vỗ về một con cún nhỏ đang xù lông.

"Năm hào? Tô Hiểu An, em vẫn chẳng tiến bộ chút nào, trí nhớ chỉ dùng để ghi thù thôi sao?"

Anh thản nhiên kéo vali đi lướt qua người cô, để lại một câu nói khiến Hiểu An đứng chết trân tại chỗ: "Muốn đòi nợ thì tối nay sang nhà anh mà đòi. Nhưng báo trước, lãi suất của anh không rẻ đâu."

Hiểu An quay phắt lại nhìn bóng lưng cao lớn đang thong thả bước đi, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi. Rõ ràng cô là chủ nợ, nhưng tại sao cảm giác lúc này lại giống như cô vừa tự mình bước vào một cái bẫy đã được giăng sẵn từ lâu?