MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi NgườiChương 5

Thanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi Người

Chương 5

659 từ · ~4 phút đọc

Sau thất bại thảm hại tại bàn ăn, Tô Hiểu An quyết tâm tìm lại sự tự tin ở thế giới ảo. Với cô, đời thực có thể thua dưới tay Cố Diệc Thần, nhưng trong trò chơi "Vinh Diệu Vương Giả", cô ít nhất cũng là một cao thủ có tiếng tại quán net đầu ngõ Thanh Xuân.

Chiều hôm đó, Hiểu An chọn một máy ở góc khuất, đeo tai nghe và bắt đầu những trận đấu xếp hạng nảy lửa. Thế nhưng, vận xui dường như vẫn chưa buông tha cô. Hiểu An rơi vào một trận đấu với một đối thủ cực kỳ khó chịu, kẻ này không chỉ kỹ năng cao mà còn liên tục gõ phím nhục mạ, gọi cô là "gà mờ" và thách thức cô solo một trận sống còn, nếu thua phải quỳ xuống gọi một tiếng "ông nội" ngay trên kênh chat thế giới.

Khí thế của "đại ca ngõ" trỗi dậy, Hiểu An chấp nhận lời thách đấu. Tuy nhiên, càng đánh cô càng đuối sức, đôi tay bắt đầu run vì căng thẳng khi thanh máu của nhân vật cứ tụt dần.

"Đánh như thế này thì đến Tết năm sau em cũng không chạm được vào vạt áo người ta đâu."

Một giọng nói trầm ấm, mang theo chút lười biếng vang lên ngay sát bên cạnh. Hiểu An giật mình quay lại, thấy Cố Diệc Thần đang đứng tựa lưng vào ghế của cô từ lúc nào. Anh vẫn bộ dạng thong dong đó, trên tay cầm một chai nước khoáng, đôi mắt nheo lại nhìn màn hình máy tính đầy vẻ chê bai.

"Anh... anh theo dõi tôi đấy à? Đi ra chỗ khác, tôi đang bận đại sự!" Hiểu An gắt gỏng, nhưng mắt vẫn không rời màn hình.

Cố Diệc Thần không nói không rằng, thản nhiên với tay lấy chiếc ghế trống bên cạnh rồi ngồi xuống. Anh đặt chai nước lên bàn, một tay gạt tay Hiểu An ra khỏi con chuột, tay kia đặt lên bàn phím nhanh như chớp.

"Nhìn cho kỹ này, đây mới là cách chơi game."

Chỉ trong một cái chớp mắt, nhịp độ của trận đấu hoàn toàn thay đổi. Những ngón tay của Diệc Thần lướt trên bàn phím tạo ra những âm thanh lách cách giòn giã và đều đặn như một bản nhạc giao hưởng. Nhân vật của Hiểu An vốn đang hấp hối bỗng trở nên linh hoạt đến lạ kỳ, liên tục tung ra những combo kỹ năng ảo diệu, áp đảo hoàn toàn đối thủ.

Tên đối thủ kia chưa kịp định thần đã bị Diệc Thần hạ gục một cách chóng vánh. Trên màn hình hiện lên dòng chữ "Victory" rực rỡ. Hiểu An đơ người ra, không ngờ cái tên "mọt sách" chỉ biết học như anh lại có thể chơi game thần sầu đến mức này.

Diệc Thần buông chuột, tựa lưng ra sau, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt thâm sâu: "Xong rồi nhé. Kẻ bắt nạt em đã phải xin lỗi rồi đấy."

Hiểu An vừa mới định thốt lên lời cảm ơn hiếm hoi thì Diệc Thần đã bồi thêm một câu:

"Nhưng mà Hiểu An này, dịch vụ 'Học thần gánh team' không miễn phí đâu. Phí bảo kê cho trận này là một tuần quét dọn sân nhà anh. Cộng thêm năm hào gốc, bây giờ em chính thức trở thành lao động dài hạn của nhà họ Cố rồi."

Hiểu An há hốc mồm, cảm giác như mình vừa thoát khỏi hang cọp lại rơi vào miệng rồng. Cô vừa thắng được một trận game nhưng lại thua cả một mùa hè tự do.

"Cố Diệc Thần! Anh đúng là đồ con buôn mà!"

Tiếng hét của Hiểu An vang vọng khắp quán net, hòa cùng tiếng cười đắc thắng của chàng trai ngồi bên cạnh. Cuộc chiến giữa họ dường như chỉ mới bắt đầu bước vào giai đoạn gây cấn nhất.