MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi NgườiChương 4

Thanh Mai Muốn Đòi Nợ, Trúc Mã Muốn Đòi Người

Chương 4

760 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Hiểu An thức dậy với hai quầng thâm mắt vì cả đêm mải suy tính kế hoạch "lật kèo" số nợ tám mươi nghìn tệ. Thế nhưng, cô chưa kịp hành động thì mẹ Tô đã từ dưới bếp vọng lên tiếng gọi đầy uy lực, ra lệnh cho cô sang nhà họ Cố mời "cháu Diệc Thần" sang dùng bữa cơm tân gia thân mật.

Hiểu An hậm hực bước đi, lòng thầm nghĩ đây chính là cơ hội trời ban để trả đũa cái vụ lãi suất cắt cổ tối qua.

Căn bếp nhà họ Tô tràn ngập mùi sườn xào chua ngọt và canh cá nấu dưa. Lợi dụng lúc mẹ đang bận rộn tiếp chuyện bà nội Cố ngoài phòng khách, Hiểu An lẻn vào bếp như một tên trộm. Cô nhìn chằm chằm vào bát nước chấm đặt riêng cho khách, nhanh tay bốc một nắm muối lớn đổ vào, sau đó còn cẩn thận khuấy đều để lớp muối hòa tan hoàn toàn. Ánh mắt cô lóe lên tia đắc ý, thầm tưởng tượng ra cảnh Cố Diệc Thần sẽ phải nhăn mặt vì mặn mà không dám kêu ca trước mặt người lớn.

"Làm gì mà lén lút thế?"

Một giọng trầm thấp vang lên sát bên tai khiến Hiểu An giật nảy mình, suýt chút nữa là đánh rơi cả lọ gia vị. Cố Diệc Thần không biết đã đứng đó từ lúc nào, đôi mắt thản nhiên nhìn lướt qua bát nước chấm rồi dừng lại trên khuôn mặt đang lấm lét của cô.

"Không... không có gì! Tôi chỉ xem mẹ nấu xong chưa thôi!" Cô lắp bắp, nhanh chóng đẩy bát nước chấm về phía vị trí ngồi của anh rồi giả vờ bận rộn bưng bê thức ăn ra bàn.

Bữa cơm bắt đầu trong bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Mẹ Tô liên tục gắp thức ăn cho Diệc Thần, miệng không ngớt lời khen ngợi anh vừa giỏi giang vừa lễ phép. Hiểu An ngồi đối diện, giả vờ cúi đầu ăn cơm nhưng thực chất đôi mắt đang dán chặt vào từng cử động của đối phương.

Khi Diệc Thần cầm đũa lên, chuẩn bị gắp một miếng sườn, Hiểu An nín thở, tim đập thình thịch. Anh thong thả nhúng miếng sườn vào bát nước chấm "đặc biệt" kia. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chuẩn bị đưa vào miệng, anh đột ngột dừng lại, nhìn Hiểu An với nụ cười khó hiểu rồi quay sang nói với mẹ Tô:

"Dì Tô, hình như bát nước chấm này hơi ít tỏi ớt, để cháu đổi bát khác cho dì nếm thử tay nghề của cháu nhé."

Nói rồi, bằng một động tác cực kỳ nhanh gọn và chuẩn xác như đã tập luyện từ trước, anh xoay nhẹ bàn xoay trên bàn ăn. Trong chớp mắt, bát nước chấm đầy muối đã nằm ngay trước mặt Hiểu An, còn bát nước chấm tỏi ớt thơm lừng của cô lại chạy sang phía anh.

"Nào, Hiểu An, em cũng nếm thử đi, đừng khách sáo." Anh thản nhiên gắp một miếng thịt, chấm thật đậm vào bát nước chấm mới rồi đưa lên miệng nhai một cách ngon lành.

Hiểu An nhìn bát nước chấm trước mặt, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài. Dưới ánh mắt mong chờ của mẹ và nụ cười đầy khiêu khích của Diệc Thần, cô không còn cách nào khác là phải gắp một miếng rau, run rẩy chấm vào thứ chất lỏng trắng xóa lớp muối dưới đáy đó.

Vừa chạm vào lưỡi, vị mặn chát xộc thẳng lên đại não khiến Hiểu An suýt chút nữa là phun ngược ra ngoài. Cô trợn tròn mắt, mặt mũi biến dạng, nhưng vì có người lớn ngồi đó nên chỉ có thể cắn răng nuốt chửng, sau đó vội vàng lùa liên tục ba bát cơm trắng để chữa cháy.

Cố Diệc Thần bên cạnh vừa thong thả húp canh, vừa nói bằng giọng vô cùng quan tâm: "Sao thế? Ngon đến mức không nói nên lời à?"

Hiểu An nghiến răng, từ kẽ răng phát ra âm thanh cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy: "Cố Diệc Thần, anh là đồ yêu quái!"

Anh không đáp, chỉ khẽ nhếch môi đắc ý. Cuộc chiến này, Tô Hiểu An lại một lần nữa thảm bại dưới tay "ác ma" họ Cố. Cô bắt đầu nhận ra rằng, hành trình đòi nợ của mình có lẽ sẽ còn gian nan và "mặn chát" hơn cả bát nước chấm vừa rồi.