Trên đường tức thì nổ tung.
“Đứa trẻ này, sao lại trở nên ngang ngược vô lễ như vậy?”
“Dù sao ngươi cũng tàn phế, lại không thể có con nối dõi,chiếm vị trí không công——”
Ninh Trạch khóe môi lướt qua một tia cười lạnh: “Vậy thìkhông có gì phải thương lượng, dù sao ta đã có vợ
phải nuôi. Ngày nào đó ta đột nhiên qua đời, nàng chẳng phảisẽ như bây giờ mặc cho người ta xâu xé sao?
Không để lại cho nàng chút tiền bạc phòng thân, ta nơi chínsuối sao có thể an nghỉ?”
“Không tiền thì không có gì phải bàn bạc, dù cá c.h.ế.t lướirách, ta cũng sẽ đến trước ngự tiền cáo một tội. Vị
trí Thế tử này, trừ phi ta tự nguyện nhường, nếu không chỉdựa vào mấy bộ mặt già nua của các người, e rằng
không thể đòi ra được đâu.”
Trong cuộc cãi vã không ngừng, Trường Ninh Hầu chốt lại.
“Một vạn lượng, ta sẽ tìm cách.”
Bánh xe lăn trên đường lát đá xanh, ta cố sức đè nén cảm xúcchua xót trong lòng, nhưng lại bị xúc động đến
đỏ cả vành mắt.
Ta dừng lại, dứt khoát nói với Ninh Hoài, “Tướng công, khi taxuất giá Vệ đại nhân đã cho ta rất nhiều của hồi
môn, có rất nhiều điền sản, cả cửa hàng nữa, tiền bạc thế nàocũng đủ tiêu.”
Ta quay đầu liếc nhìn Huyền Phong đang lặng lẽ đẩy xe lăn,thêm một câu, “Nuôi thêm một Huyền Phong
cũng dư dả.”
Huyền Phong hì hì cười lớn.
Ninh Hoài thay Huyền Phong từ chối, “Không cần, Huyền Phonglĩnh quân lương, hắn ta có tiền.”
Nói xong, giọng chàng đột nhiên chuyển hướng, “Hôm qua ta mơmột giấc mộng, trong mộng ta đầu tóc bạc
trắng, ngày ngày ngồi dưới tường thành ăn xin, không ngờ hômnay giấc mộng này lại ứng nghiệm.”
Chàng khoác chiếc áo choàng lông cáo màu đen huyền dày dặn,cổ là một vòng lông tơ màu xám mềm mại
bồng bềnh.
Khi nói những lời này, mặt chàng bị lớp lông tơ bao quanh,giống như một chú cáo con đáng thương.
Đáng yêu lại đáng thương.
Ta nhíu mày an ủi chàng, “Tướng công, chàng có nốt ruồi giữahai lông mày, đây gọi là ‘thảo lý tàng châu’,
người xem tướng nói, người như vậy cả đời sẽ phú quý.”
“Sau này, ta sẽ yêu thương chàng thật tốt, chàng cũng phảiyêu thương chính mình thật tốt, không được tự sa
ngã, đừng bận tâm người khác. Phu thê chúng ta đồng lòng,cuộc sống thế nào cũng sẽ tốt đẹp.”
Chàng nghiêng đầu cười, thốt ra một câu nói bất ngờ.
“Thanh Thanh, nàng định yêu thương ta thế nào?”
Giọng điệu kéo dài, tự nhiên khiến người ta mơ màng suy nghĩlung tung.
Một cảm giác tê dại kỳ lạ chảy khắp tứ chi bách hài, mặt tacũng nóng bừng.
Hai chữ “Thanh Thanh”, qua miệng chàng, sao có thể triền miênquyến luyến đến vậy?
Ta l.i.ế.m môi khô khốc, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn vàotrong lớp lông cáo, ngập ngừng nói: “Hoài ca,
chàng đừng trêu chọc người khác.”
“Hoài ca? Sao không gọi tướng công nữa?”
Thấy ta quá mức xấu hổ, Ninh Hoài cong khóe mắt, dường nhưtâm trạng rất vui vẻ: “Hoài ca của nàng không
trêu chọc nàng, Hoài ca gia đại nghiệp đại, tiền bạc có màđầy.”
Ta đứng trước tiệm trang sức “Thương Hải Nguyệt Minh” mớihiểu được, thế nào là gia đại nghiệp đại.
Trang sức ở đây phong cách độc đáo, chủng loại phong phú,thậm chí cả trang sức phong cách các nước khác
cũng có đủ.
Tiệm trang sức nổi tiếng khắp Kinh thành, vậy mà lại là tàisản riêng của Ninh Hoài, chàng nói chàng là kiểu
người lặng lẽ phát tài, không thể dùng tiền của mình để nuôimấy lão già trong tộc đó được.
Ta được người ta dẫn đi xem trâm cài, Ninh Hoài cũng theodõi.
Cuối cùng Ninh Hoài nhặt đầy một hộp trang sức đưa cho ta,những món mà ta vừa mới nhìn thêm hai lần,
vậy mà đều bị chàng cho vào hộp.
Ta thụ sủng nhược kinh, “Hoài ca, ta có rất nhiều rồi, takhông cần nữa, đừng lãng phí.”
“Lãng phí gì? Chỉ cần đeo một lần, thì không tính là lãngphí.”
Ta không biết nên nhận hay không nhận, Ninh Hoài nhíu mày,“Vẫn là muốn ta đeo cho nàng? Được thôi, lại
đây nào.”
Ta rõ ràng không có ý đó, nhưng quỷ sứ thần sai lại bước tới.
Một sợi tóc mái không biết vì sao lại xõa xuống, được NinhHoài nhẹ nhàng vén ra sau tai.
Trong lòng như có suối mật chảy ra, ta như cái trống lắc đầucười, sợi tóc ấy lại rơi xuống.
Ninh Hoài tức cười, đưa hai ngón tay nhéo vào má ta, “Vệ YênThanh, nàng đang làm gì vậy?”
Mặt ta đỏ bừng tai nóng, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì tâm tưnhỏ bị phát hiện: “Không… không làm gì cả…”
“Đồ ngốc.” Ninh Hoài lại vén tóc lên, gài trâm một cách tùytiện vào mái tóc ta.
Ta lập tức biến thành một cái cọc cắm đầy kẹo hồ lô, ngẩngmặt lên nhìn Ninh Hoài cười ngây ngô.
“Thanh Thanh? Là nàng sao?”
Vừa quay đầu lại, một công tử mặc áo bào dài màu ô thanh đangxuất thần nhìn ta.
“Giang Viễn ca?”
Chàng ta vội vã chạy đến trước mặt ta, “Thanh Thanh, thật sựlà nàng sao? Năm ngoái ta lên Kinh ứng thí,
không ngờ Huyện thái gia lại muốn cưỡng ép nàng, mùa xuân nàythi đậu trở về quê, lại nghe người ta nói, cả
nhà nàng đã dọn khỏi huyện Cẩm Bình rồi. Thanh Thanh, cuốicùng ta cũng tìm được nàng.”
Cái gì?
Đại bá và cha ta dọn khỏi huyện Cẩm Bình sao?
Ninh Hoài nheo mắt đánh giá Giang Viễn: “Thanh Thanh, chàngta là ai, chàng ta là bạn của nàng sao?”