Trong lòng ta canh cánh chuyện của cha và đại bá, cầu xinNinh Hoài cùng ta đến Vệ phủ.
Ninh Hoài khoanh tay nhìn ta, trên mặt mây đen giăng kín.
“Giang Viễn ca? Giang Viễn là người thế nào? Chàng ta cũng làca ca của nàng sao? Ta bảo sao nàng không gọi
tướng công, thì ra là vậy. Chàng ta chắc không phải ngườitình cũ của nàng đấy chứ?”
Ta sốt ruột trừng mắt, “Chàng đừng nói bậy. Giang Viễn ca vànhà ta ở cùng một phố, đều là người quen cũ
rồi, việc thêu thùa của ta còn là do Giang thẩm dạy. Cha talà tú tài, Giang Viễn ca cũng đang đọc sách, đôi khi
đến nhà ta thỉnh giáo. Ta gọi chàng ‘Hoài ca’ là vì, cảm thấythân thiết hơn nhiều, gọi tướng công quá khách
sáo, nên mới như vậy.”
Mặt Ninh Hoài tức thì chuyển sang sáng sủa: “Được thôi, đếnVệ phủ.”
Người gì mà, hỉ nộ vô thường thế.
Khi tìm thấy Vệ Loan trong hành lang, nàng đang ướm thử mộtcành cúc tím để c*m v** bình ngọc Hồ Xuân.
“Ngươi đã đưa cha và đại bá của chúng ta đi đâu?”
Vệ Loan ngẩng đầu, “Cha không ở thư phòng sao? Còn đại bá, tựnhiên là ở phủ đệ tại hẻm Liễu Diệp rồi.”
Nàng ta rõ ràng biết ta đang nói gì.
“Ta hỏi ngươi lại một lần nữa, ngươi đã đưa họ đi đâu?”
Năm đó Hầu phu nhân trên đường đến chùa ở ngoại ô Kinh thànhcầu phúc bị kẻ xấu truy sát, người hầu và
thị vệ đều bị hại, khi đó nàng ta đã trốn trong hầm khoailang nhà ta, bị động thai, sắp sinh.
Vừa đúng lúc mẹ ta sinh, trong nhà có sẵn bà đỡ.
Cứ thế, mẹ ta và Hầu phu nhân trước sau sinh con.
Mẹ ta đã tráo đổi hai chiếc tã lót, cũng tráo đổi cuộc đờicủa ta và Vệ Loan.
Hầu phu nhân không biết chuyện này, ban thưởng hàng trămlượng bạc, còn mời mẹ ta đến Vệ phủ làm nhũ
mẫu.
Mẹ ta không bao giờ trở về nữa.
Cha ta là tú tài, đại bá ta là người đồ tể.
Sau này họ từ thôn chuyển đến huyện, cha ta dùng tiền thưởngmở một hiệu sách, đại bá ta vẫn ra chợ Đông
g.i.ế.c heo bán thịt, hai người cứ thế nuôi nấng ta khôn lớn.
Năm ngoái khi ta được cha đưa đến Vệ phủ, Hầu phu nhân đã quađời bốn năm, mẹ trên danh nghĩa của ta
cũng tuẫn táng theo phu nhân.
Vệ Thượng Thư không tái giá, trong nhà là lão tổ mẫu và VệLoan làm chủ.
Ngày hôm đó Vệ Loan liền giao ra chưởng ấn, quỳ ở từ đườngtháo trâm xin tội, mấy ngày không ăn không
uống, tự mình đói đến ngất đi.
Nàng ta mang theo bệnh thể quỳ lạy từ biệt tổ mẫu, phụ thân,nói muốn cùng cha ta về nhà.
Tổ mẫu ôm nàng ta nước mắt giàn giụa, miệng không ngừng gọi“cục cưng”, rồi bán đi một nhóm người
chuyên buôn chuyện trong phủ, bên ngoài chỉ nói, ta và VệLoan là tỷ muội song sinh.
Vệ Loan làm việc thỏa đáng, trước tiên phái người cứu đại bávẫn đang trong lao ngục ra, lại ban thưởng cho
cha ta một khoản tiền, nước mắt đầm đìa cầu Vệ đại nhân thacho cha ta một con đường sống…
Vệ Loan nắm lấy cành hoa, cạch cạch cắt bỏ những cành lákhông cần thiết, “Nói cho cùng, đó dường như là
người thân của ta, ta sắp xếp họ thế nào, không cần phải nóicho ngươi biết chứ.”
Ta ngây người một chút, lúng túng biện bạch: “Ta chỉ muốnbiết tung tích của họ, họ bây giờ có tốt không?”
“Liên quan gì đến ngươi?” Vệ Loan mặt không đổi sắc tiếp tụccắm hoa.
Ta bẻ gãy cành cúc tím, rồi nhấc bình ngọc Hồ Xuân, ném xuốngđất, lại hất đổ tất cả cành hoa trên bàn.
“Vệ Loan, ngươi đừng khi người quá đáng, là ta quá đáng sao?Ngươi đã nói như vậy, thì Vệ phủ liên quan gì
đến ngươi, người thân của ta liên quan gì đến ngươi?”
Các nha hoàn dưới bậc thềm chạy tới: “Nhị tiểu thư, sao ngươilại thô lỗ như vậy?”
Vệ Loan cong môi cười nói, “Không sao, Thanh Thanh có chúthiểu lầm ta. Cứ đi lấy thêm ít hoa đến, hoa
trong phòng tổ mẫu nên thay rồi.”
Ta phải để Vệ Loan biết rõ ranh giới của ta, nếu không tachịu bao nhiêu tội cũng là tự chuốc lấy khổ.
“Ta cứ th* t*c đó, hôm nay ngươi không nói cho ta tung tíchcủa họ, ta còn muốn đánh ngươi.”
Vệ Loan không nhịn được cười: “Cha ruột ta vì vinh hoa phúquý của ta mà hao phí khổ tâm, cha và tổ mẫu ta
những năm qua cũng đối xử với ta rất tốt. Ta rất thông cảmcho ngươi, ngươi cứ trút hết tức giận lên ta đi.”
Ta tức giận như một con trâu hoang, “Người nhà họ Vệ dù cóđối tốt với ngươi đến đâu, ngươi rốt cuộc cũng
chỉ là người ngoài, ngươi cũng rất sợ hãi đúng không?”
“Ngươi còn chọc ta, ta không quản gì gia tộc. Dù cá c.h.ế.tlưới rách, ta cũng phải để khắp hang cùng ngõ hẻm
lưu truyền bí mật thân thế của ngươi. Ta không sợ mất nhà họVệ, còn ngươi thì sao?”
Vệ Loan chợt sa sầm mặt, bực bội nói, “Cha và đại bá là ngườithân của ta, là họ tự nguyện chấp nhận sự sắp
đặt của ta, mà rời bỏ ngươi. Họ không nói cho ngươi tin tức,có liên quan gì đến ta? Hay là, ngươi tân hôn
không như ý, chỉ mượn chuyện này trở về tìm ta trút giận?”
Từ phía sau truyền đến một câu hỏi đầy bực bội.
“Ngươi nói ai vậy? Ai tân hôn không như ý?”