Ở thị trấn nhỏ miền sông nước Giang Nam này, người ta thường bảo nhau rằng: "Muốn biết mấy giờ, cứ nhìn xem Lục Thần đã dắt Tô Diệp đi học về chưa."
Nhà tôi và nhà Lục Thần ngăn cách nhau bởi một bờ tường đá cũ kỹ, nơi rêu xanh mọc đầy sau mỗi mùa mưa. Ở đó có một lỗ hổng nhỏ, vừa vặn để hai đứa trẻ có thể trao đổi với nhau những "bí mật" quan trọng nhất thế gian: khi thì là một quả ổi xanh, khi thì là một con cào cào lá tre, và thường xuyên nhất là những chiếc kẹo mạch nha ngọt lịm.
Lục Thần lớn hơn tôi hai tuổi. Anh có vẻ ngoài điềm đạm, đôi mắt sáng và luôn phảng phất mùi gỗ đàn hương từ xưởng làm quạt của gia đình. Tên thân mật ở nhà của anh là A Thần, còn tôi, không biết từ bao giờ, đã trở thành Tiểu Diệp Tử (Lá non) trong miệng anh.
"Tiểu Diệp Tử, lại đây."
Tiếng gọi của anh vang lên từ phía bên kia bức tường. Tôi lạch bạch chạy tới, kiễng chân nhìn qua cái lỗ hổng thần kỳ đó. A Thần đang đứng đó, tay cầm một cây kẹo hồ lô đỏ rực, lớp đường bên ngoài bóng loáng dưới nắng chiều.
"Cho em này. Hôm nay đi học có bị thầy giáo mắng vì tội ngủ gật không?"
Tôi hếch mũi, nhận lấy cây kẹo, giọng phụng phịu: "Chỉ một tí thôi mà. Tại bài giảng của thầy giống tiếng dế kêu quá."
A Thần bật cười, đưa tay qua lỗ hổng xoa đầu tôi. Bàn tay anh luôn ấm áp, và hơi nhám vì những lần giúp cha mài nan quạt. Anh sủng tôi theo một cách rất riêng, không ồn ào nhưng cực kỳ bao che. Có lần, tôi bị mấy đứa trẻ trong xóm trêu chọc vì cái tội "béo như bánh bao", tôi đã khóc nức nở chạy về tìm anh.
Chiều hôm đó, không ai thấy A Thần đâu. Mãi đến tối, tôi mới thấy anh lững thững đi về, vạt áo hơi rách một chút, nhưng trên tay lại cầm một túi bánh bao nhân xá xíu thơm phức. Anh đặt vào tay tôi, nói tỉnh bơ:
"Béo cũng tốt, béo nhìn mới giống búp bê cầu nắng. Đứa nào dám chê em nữa, anh sẽ bắt nó ăn hết mười cái bánh bao này mới thôi."
Tình cảm của chúng tôi lớn dần theo những mùa hoa quế nở rộ. Cứ mỗi độ tháng Tám âm lịch, cả thị trấn lại chìm trong mùi hương ngọt ngào, nồng nàn. A Thần sẽ trải một tấm bạt dưới gốc cây quế già sau nhà, đợi hoa rụng đầy rồi hai đứa cùng nhau nhặt để bà nội anh làm mứt.
"A Thần, sau này lớn lên anh có đi Thượng Hải không?" – Tôi hỏi, miệng vẫn đang mải mê nhấm nháp miếng mứt quế dẻo thơm.
Anh đang tỉ mẩn khắc một cái gì đó lên miếng gỗ nhỏ, không ngẩng đầu lên nhưng giọng nói vô cùng chắc chắn: "Nếu em muốn đi, anh sẽ đưa em đi. Nếu em muốn ở lại đây, anh sẽ ở lại đây xây cho em một cái xưởng kẹo."
Năm đó tôi mới mười tuổi, chưa biết Thượng Hải xa xôi nhường nào, cũng chưa biết lời hứa "ở lại" của một chàng trai mười hai tuổi nặng nề ra sao. Tôi chỉ biết rằng, chỉ cần ở bên cạnh A Thần, thế giới này dù có mưa to gió lớn thế nào cũng sẽ có một mái hiên che đầu.