MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Xuân Mang Tên Một NgườiChương 2: Những năm tháng niên thiếu ngọt ngào

Thanh Xuân Mang Tên Một Người

Chương 2: Những năm tháng niên thiếu ngọt ngào

641 từ · ~4 phút đọc

Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt của bà nội bên hiên nhà. Chúng tôi bước vào cấp hai, cái tuổi mà người ta bắt đầu biết thẹn thùng khi vô tình chạm tay nhau.

Nhưng với A Thần, việc "sủng" tôi đã trở thành một loại bản năng không thể sửa đổi. Buổi sáng, anh sẽ dậy sớm hơn nửa tiếng, đạp chiếc xe đạp cũ sang trước cửa nhà tôi, chờ tôi còn đang ngái ngủ với mái tóc rối bời.

"Tiểu Diệp Tử, dậy thôi. Anh có mua sữa đậu nành nóng cho em đây."

Tôi ngồi sau xe anh, tay túm chặt lấy vạt áo sơ mi trắng của anh, đầu dựa vào tấm lưng rộng vững chãi. Gió buổi sáng ở thị trấn nhỏ mang theo hơi ẩm của sông nước và mùi bánh rán của tiệm ông Vương.

Ở trường, A Thần là một nam sinh nổi bật. Anh học giỏi toán, chơi bóng rổ tốt và đặc biệt là có tài lẻ làm quạt giấy rất đẹp. Rất nhiều bạn nữ trong lớp thầm thương trộm nhớ anh, trong đó có cả Lâm Hiểu – một cô gái xinh đẹp và luôn tỏ ra sành điệu. Trình Nam, bạn thân nhất của A Thần, cũng đang theo đuổi Lâm Hiểu một cách cuồng nhiệt.

Một hôm, Trình Nam kéo A Thần lại, thì thầm: "Này, Lâm Hiểu nhờ tớ hỏi xem chiều nay cậu có rảnh không, cô ấy muốn mời cậu đi ăn kem."

A Thần vẫn đang cặm cụi sửa lại cái quai cặp bị đứt của tôi, không ngẩng đầu lên: "Không rảnh. Chiều nay tớ phải đưa Tiểu Diệp Tử đi hiệu sách mua vở vẽ rồi."

Trình Nam tặc lưỡi: "Cậu đúng là 'cuồng em gái' quá mức đấy. Diệp Tử nó lớn rồi, để nó tự đi."

A Thần dừng tay, ánh mắt anh hơi nheo lại, lộ ra vẻ nghiêm túc hiếm thấy: "Cô ấy không phải em gái tớ. Cô ấy là người nhà của tớ."

Câu nói đó tình cờ lọt vào tai tôi khi tôi đang đứng ngoài cửa lớp. Tim tôi bỗng hẫng một nhịp, một cảm giác tê tái nhưng ngọt lịm lan tỏa khắp lồng ngực. "Người nhà" – hai chữ đó còn nặng ký hơn cả tình yêu.

Chiều hôm đó, trên đường đi hiệu sách, A Thần mua cho tôi một cây kem ốc quế thật lớn. Tôi ăn đến mức dính đầy kem lên mép. Anh không cười tôi vụng về, mà dừng xe lại, lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau đi.

"Tiểu Diệp Tử, sau này dù có ai rủ em đi ăn kem, cũng phải nói với anh một tiếng, biết chưa?"

Tôi chớp mắt: "Tại sao ạ?"

Anh thở dài, cốc nhẹ vào trán tôi một cái: "Vì ngoài anh ra, chẳng ai biết em thích ăn kem vị dâu nhưng lại sợ lạnh cả. Người ta sẽ để em ăn hết, rồi em lại bị đau họng cho xem."

Sự chăm sóc của anh tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc. Anh biết tôi sợ bóng tối, nên mỗi khi đi học thêm về muộn, anh luôn là người đứng dưới ngọn đèn đường chờ tôi. Anh biết tôi ghét ăn hành, nên bát mì nào anh nấu cho tôi cũng chỉ có thịt và nước dùng thanh ngọt.

Trong khi đó, ở một góc khác của trường học, tôi bắt đầu thấy Trình Nam mệt mỏi đuổi theo Lâm Hiểu. Lâm Hiểu luôn đòi hỏi những món quà đắt tiền, những buổi hẹn hò xa xỉ. Trình Nam vì yêu mà mù quáng, không nhận ra rằng ánh mắt Lâm Hiểu luôn hướng về những chàng trai giàu có hơn trên phố lớn. Sự phản bội, có lẽ đã bắt đầu nảy mầm từ những ham muốn vật chất nhỏ nhoi như thế.