Năm tôi mười lăm tuổi, thị trấn đón một trận bão lớn. Gió rít qua khe cửa, mưa tầm tã khiến con kênh trước nhà nước dâng cao trắng xóa. Tôi vốn sợ sấm sét, nên đêm đó chỉ biết trùm chăn kín mít, người run cầm cập.
"Cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa sổ quen thuộc vang lên. Tôi biết chỉ có một người mới dám leo lên cây đào sát cửa sổ phòng tôi giữa trời mưa bão thế này. Tôi vội vàng mở cửa, A Thần người ướt sũng, tóc dính bết vào trán, nhưng đôi mắt lại sáng rực.
"A Thần! Anh điên rồi sao? Mưa to thế này..."
Anh nhanh chóng nhảy vào phòng, hơi lạnh từ người anh phả ra khiến tôi rùng mình, nhưng ngay lập tức, anh đã nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi.
"Anh biết em sợ sấm. Anh sang đây trông em."
Anh ngồi xuống thảm, lôi từ trong túi áo được bọc kỹ trong lớp nilon ra một chiếc nhẫn được tết bằng cỏ đuôi chó nhưng đã khô đi, trông rất chắc chắn.
"Cái này... là chiếc nhẫn lúc nhỏ chúng ta chơi trò đám cưới?" – Tôi ngạc nhiên hỏi.
A Thần mỉm cười, nụ cười hiền lành như nắng mùa thu: "Không phải chiếc đó. Chiếc đó hỏng rồi. Đây là chiếc mới anh vừa tết tối nay. Anh đã nhúng nó vào nhựa thông để nó không bị mục."
Anh cầm lấy tay tôi, lồng chiếc nhẫn cỏ vào ngón áp út. Cảm giác hơi nhám của cỏ và sự ấm áp từ tay anh truyền sang khiến tôi không còn nghe thấy tiếng sấm đì đùng bên ngoài nữa.
"Tiểu Diệp Tử, chiếc nhẫn này là để 'đặt chỗ'. Đợi đến khi anh đủ khả năng, anh sẽ đổi nó thành một chiếc nhẫn thật."
Tôi đỏ mặt, cúi đầu lí nhí: "Ai thèm gả cho anh chứ."
"Em không gả cho anh thì gả cho ai? Cả cái thị trấn này, ngoài anh ra có ai dám chiều hư em như thế không?" – Anh trêu chọc, tay nhéo nhẹ cái má phúng phính của tôi.
Đêm đó, bão vẫn gào rú bên ngoài, nhưng bên trong căn phòng nhỏ, A Thần ngồi cạnh giường, kể cho tôi nghe về những dự định tương lai. Anh muốn lên thành phố học kiến trúc, để sau này về xây lại ngôi nhà cổ của gia đình cho thật vững chãi, để tôi không còn phải sợ mỗi khi bão về.
Tôi nhìn bóng anh in trên vách tường dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, lòng thầm nghĩ, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng cần kẹo hồ lô của ai khác nữa. Vì vị ngọt từ anh, đã đủ để làm đầy cả thanh xuân của tôi rồi.
Nhưng cuộc đời không chỉ có màu hồng của hoa quế. Sáng hôm sau, tôi thấy Trình Nam đứng thẫn thờ bên bờ kênh. Cậu ấy vừa tặng cho Lâm Hiểu một chiếc dây chuyền bạc mà cậu phải đi làm thêm cả mùa hè mới mua được, nhưng Lâm Hiểu lại chê nó "quê mùa" rồi ném thẳng xuống dòng sông.
Tôi thấy A Thần đi tới, vỗ vai Trình Nam. Anh không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đứng đó cùng bạn mình. Lúc đó tôi chưa hiểu, tại sao tình yêu của anh và tôi lại êm đềm như nước hồ, còn tình yêu của họ lại sóng gió đến vậy. Cho đến nhiều năm sau, tôi mới nhận ra, sự chung thủy không phải là một sự lựa chọn, mà là bản tính từ trong xương tủy của một người đàn ông như Lục Thần.