MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThanh Xuân Mang Tên Một NgườiChương 4: Mùa hạ cuối cùng ở thị trấn cổ

Thanh Xuân Mang Tên Một Người

Chương 4: Mùa hạ cuối cùng ở thị trấn cổ

695 từ · ~4 phút đọc

Mùa hạ năm đó, ve sầu kêu râm ran khắp các rặng liễu ven kênh, báo hiệu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời chúng tôi: Kỳ thi đại học. Ở Trung Quốc, kỳ thi này giống như một cuộc vượt vũ môn, nơi mà tương lai của mỗi đứa trẻ được đặt lên bàn cân. Nhưng với tôi, nỗi lo lớn nhất không phải là đề toán khó, mà là nỗi sợ phải xa A Thần.

A Thần hơn tôi hai lớp, anh đã lên Thượng Hải học được hai năm. Suốt hai năm đó, mỗi tháng anh đều gửi về cho tôi một hộp bưu kiện. Khi thì là xấp giấy vẽ loại xịn, khi thì là những túi kẹo hạt dẻ nướng đặc sản Thượng Hải, và luôn kèm theo một lá thư tay viết trên giấy nhám.

"Tiểu Diệp Tử, đợi anh về dắt em đi ăn kem ở bến Thượng Hải."

Chỉ một dòng chữ đó thôi mà tôi đã lấy làm động lực để học ngày học đêm. Ngày tôi đi thi, trời nóng như đổ lửa. Mẹ tôi chuẩn bị sẵn nước đậu xanh ướp lạnh, nhưng tôi cứ bồn chồn đứng ngồi không yên ở cổng trường. Thế rồi, giữa đám đông phụ huynh đang cầm quạt nan phe phẩy, tôi thấy một dáng người cao gầy, mặc chiếc áo thun trắng giản dị, đang đứng tựa lưng vào gốc cây ngô đồng.

"A Thần!" – Tôi reo lên, mặc kệ ánh nhìn của mọi người xung quanh mà chạy nhào tới.

Anh đón lấy tôi, bàn tay lớn bao trọn lấy đôi vai đang run vì hồi hộp của tôi. Anh không hỏi tôi có học bài kỹ không, chỉ lấy từ trong túi ra một chai nước khoáng đã được bọc một lớp khăn lông để giữ lạnh, áp nhẹ vào má tôi.

"Bình tĩnh nào. Cứ thi như lúc anh dạy em học ở nhà thôi. Thi xong, anh đưa em đi ăn lẩu cá."

Suốt ba ngày thi, A Thần giống như một "trạm tiếp tế" di động. Anh không về nhà mà thuê một cái nhà nghỉ nhỏ gần điểm thi của tôi để tiện đưa đón. Buổi trưa, anh che ô cho tôi đi bộ dưới cái nắng gắt, một tay quạt cho tôi, một tay xách cặp. Người ta nhìn vào cứ ngỡ anh là anh trai tôi, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại chứa đựng sự dịu dàng vượt xa tình anh em thông thường.

Trong khi đó, tôi bắt đầu thấy sự thay đổi rõ rệt ở cặp đôi Trình Nam và Lâm Hiểu. Trình Nam cũng thi cùng đợt với tôi, nhưng gương mặt cậu ấy hốc hác đi trông thấy. Nghe nói Lâm Hiểu đã lên thành phố làm người mẫu ảnh tự do và bắt đầu không còn mặn mà với những cuộc điện thoại của Trình Nam nữa. Cậu ấy đứng ở góc sân trường, nhìn tôi và A Thần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn cay đắng:

"Lục Thần, cậu sướng thật đấy. Có người để mà đợi, cũng có người đợi mình."

A Thần chỉ vỗ vai bạn, đưa cho Trình Nam một chai nước: "Yêu một người là phải học cách trân trọng những thứ giản đơn trước đã, Trình Nam ạ."

Kỳ thi kết thúc bằng một buổi chiều mưa rào bất chợt. Chúng tôi không về nhà ngay mà dắt nhau ra bến tàu cũ. A Thần cầm tay tôi, những ngón tay anh đan chặt vào tay tôi, hơi ấm lan tỏa khiến tôi thấy mình như đang bay trên những đám mây.

"Tiểu Diệp Tử, em muốn đăng ký nguyện vọng vào trường nào?"

"Em muốn học sư phạm ở Thượng Hải. Em muốn... ở gần anh." – Tôi lí nhí, mặt đỏ lựng.

A Thần dừng lại, anh xoay người tôi lại đối diện với mình. Dưới làn mưa bụi mờ ảo của Giang Nam, gương mặt anh trở nên tuấn tú lạ thường. Anh khẽ nâng cằm tôi lên, giọng trầm thấp và đầy hứa hẹn:

"Vậy thì cố gắng lên. Thượng Hải có thể rất lớn, nhưng chỉ cần có em, nơi đó mới là nhà."