Kết quả không ngoài dự kiến, tôi đỗ vào trường sư phạm Thượng Hải. Ngày tôi xách vali lên đường, cả thị trấn dường như nhỏ lại trong tầm mắt. A Thần về đón tôi, anh giành lấy cái vali to nhất, tay kia vẫn không quên nắm chặt tay tôi như sợ tôi lạc mất giữa ga tàu đông đúc.
Cuộc sống ở Thượng Hải hiện đại và xô bồ hơn nhiều so với thị trấn cổ. Tôi bắt đầu làm quen với những giảng đường rộng lớn, những quán cà phê lộng lẫy và nhịp sống hối hả. Nhưng dù Thượng Hải có hoa lệ đến đâu, thì "thành phố" của tôi vẫn chỉ thu bé lại bằng bóng lưng của Lục Thần.
A Thần học ngành kiến trúc, bài vở rất nặng. Có những tuần anh phải thức trắng đêm trong xưởng mô hình. Thế nhưng, cứ mỗi chiều thứ Sáu, anh lại có mặt ở cổng trường tôi với một túi đồ ăn vặt trên tay.
"Tiểu Diệp Tử, tuần này em gầy đi đấy." – Anh nhíu mày, đưa tay nhéo cái má mà anh luôn cho là "đã bớt phúng phính".
"Em nhớ món sườn xào chua ngọt của mẹ quá." – Tôi nũng nịu.
Ngay lập tức, cuối tuần đó, anh mượn phòng bếp của một người bạn làm thêm, tự tay xuống bếp làm một bàn thức ăn toàn những món tôi thích. Nhìn anh đeo tạp dề, tỉ mỉ thái từng lát gừng, hành lá, tôi cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất thế gian.
Tình yêu của anh dành cho tôi không phải là những món quà xa xỉ hay những lời thề non hẹn biển. Nó nằm ở việc anh luôn chuẩn bị sẵn trong cặp một đôi tất sạch vì biết tôi hay làm ướt chân khi trời mưa, hay việc anh âm thầm tiết kiệm tiền làm thêm chỉ để mua cho tôi chiếc bảng vẽ điện tử mà tôi hằng mong ước.
Sự sủng ái này đôi khi khiến các bạn cùng phòng của tôi phải ghen tị: "Diệp Tử, anh Thần nhà cậu chắc là tuyệt chủng rồi. Thời đại này đào đâu ra một người đàn ông vừa đẹp trai, vừa chung tình, lại còn biết nấu ăn như thế?"
Tôi chỉ cười, trong lòng dâng lên một nỗi ngọt ngào khó tả. Nhưng thế giới của người trưởng thành không chỉ có sự ngọt ngào. Một lần, tôi cùng A Thần đi dạo ở khu mua sắm Tân Thiên Địa, chúng tôi tình cờ bắt gặp Lâm Hiểu.
Cô ấy bước xuống từ một chiếc xe hơi sang trọng, đi bên cạnh là một người đàn ông trung niên béo tốt. Lâm Hiểu nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt cô ấy thoáng qua sự bối rối rồi nhanh chóng trở lại vẻ kiêu ngạo. Cô ấy không chào chúng tôi, coi như không quen biết.
Tối hôm đó, Trình Nam gọi điện cho A Thần, giọng say khướt: "Thần à... tớ thấy cô ấy rồi. Cô ấy nói tớ không cho cô ấy được cuộc sống cô ấy muốn. Tại sao hả Thần? Tớ đã làm tất cả vì cô ấy mà..."
A Thần thở dài, anh nhìn tôi đang ngồi bên cạnh tỉ mẩn gọt táo. Anh nói vào điện thoại, nhưng mắt lại nhìn tôi đắm đuối: "Bởi vì tình yêu của cậu đặt sai chỗ rồi. Một người chỉ nhìn vào cái ví của cậu thì sẽ không bao giờ thấy được trái tim cậu đâu."
Hôm đó, sau khi cúp máy, A Thần ôm tôi từ phía sau, tựa cằm lên vai tôi. "Tiểu Diệp Tử, anh sẽ không bao giờ để em phải nhìn vào ví của anh mới thấy an tâm. Anh sẽ cho em cả hai."